Đại Sư Huyền Học Không Phải Người - Chương 22
Cập nhật lúc: 03/03/2026 09:04
Nghe Đao Lao Quỷ nói, Ngao An An mới chợt nhớ ra. Trong khi Liên đại sư đứng bên cạnh lại vô cùng sốt sắng: "Tôi đốt cho cậu ngay đây."
Một lúc sau, Đao Lao Quỷ thỏa mãn hít hà mùi nhang khói ngào ngạt, trong đầu bất giác nhớ lại lời hứa "đợi ngày mai" của Ngao An An hôm qua. Nói cách khác, ngay từ hôm qua đại lão đã quyết định hôm nay sẽ đến tìm vị Liên đại sư này sao?
Nghĩ đến những hành động ngoài dự kiến của Ngao An An kể từ khi gặp cô, Đao Lao Quỷ luôn có cảm giác dường như Ngao An An đang bày ra một bàn cờ rất lớn.
Ý nghĩ này vừa xẹt qua, Đao Lao Quỷ lập tức chôn vùi nó đi. Mặc kệ sự tình ra sao, nó cũng chỉ có thể cam tâm tình nguyện mặc cô sai bảo.
Lúc này, Liên đại sư đã đưa Ngao An An đến một quán ăn lâu đời ở gần đó.
Thấy Liên đại sư đến, mắt ông chủ tiệm ăn sáng rỡ, vồn vã chào: "Liên đại sư, ngài đến rồi, mau, mời vào trong, cháu có dành riêng phòng cho ngài đấy!"
"Không cần đâu, cứ chọn bừa một bàn trống ngồi là được." Liên đại sư hiền hòa đáp lời, sau đó tìm một bàn trống dành cho hai người rồi ngồi xuống.
Thấy vậy, ông chủ tiệm cũng chiều theo ý: "Vậy hôm nay Liên đại sư muốn ăn gì ạ? Còn vị này là…?"
Cô gái đi cùng Liên đại sư, xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành!
"Đồ đệ của tôi." Liên đại sư liếc nhìn Ngao An An ngồi bên cạnh, cuối cùng vẫn quyết định giới thiệu mối quan hệ này.
Nói xong, ông lén quan sát phản ứng của Ngao An An, thấy cô không có phản ứng gì, trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm.
Nghe vậy, ông chủ tiệm thoáng sửng sốt, sau đó quay sang chúc mừng Ngao An An: "Tiểu thư thật có phúc quá, bao nhiêu người muốn bái Liên đại sư làm sư phụ đều bị cự tuyệt, cô đúng là tốt số!"
Nghe ông chủ tiệm khen ngợi Liên đại sư, Ngao An An liền đưa mắt nhìn ông ta.
Liên đại sư gượng cười. Người muốn bái sư thì đúng là nhiều vô kể, nhưng ông chưa nhận một ai. Bởi vì, thu nhận một đệ t.ử ngoan hiền thì chỉ thêm người phụ việc, nhưng thu nhận một kẻ chẳng ra gì thì rước họa vào thân, thế nên ông rất khắt khe trong việc nhận đồ đệ.
Bao nhiêu năm qua, ông vẫn chưa tìm được người nào phù hợp.
"Được rồi, ông dọn lên mấy món đặc sản tiếp đãi đồ đệ của tôi nhé, ngoài những món tôi hay ăn thì thêm vài món nữa đi." Liên đại sư vội vàng ngắt lời, kẻo ông chủ tiệm lại bép xép nói thêm.
"Vâng ạ, hai vị chờ chút nhé." Ông chủ tiệm không nói thêm lời nào, nhanh ch.óng lui xuống, lát sau tự tay bưng hai ly nước lên phục vụ.
Nhìn thái độ của ông chủ tiệm, Ngao An An hỏi Liên đại sư: "Ông từng giúp ông ta à?"
"Ừ, bán anh em xa mua láng giềng gần mà. Muốn yên ổn sống ở đây, đương nhiên phải tạo quan hệ tốt với hàng xóm láng giềng. Hồi mới mở cửa tiệm, tôi cũng nhận xem tướng, chiết tự miễn phí cho người dân quanh đây, giúp những người sống thiện lương tránh được một số tai ương lặt vặt. Nhờ thế mà tôi nhanh ch.óng tạo được chỗ đứng ở khu vực này. Đôi lúc họ cũng giới thiệu khách đến cho tôi, làm nghề này, quan hệ nhân mạch là cực kỳ quan trọng."
Liên đại sư biết bản thân và Ngao An An cũng coi như có danh phận thầy trò, lại thấy Ngao An An tuy lợi hại nhưng trong cách đối nhân xử thế dường như vẫn còn nhiều thiếu sót, nên ông coi đây là một lời nhắc nhở chân tình, đồng thời cũng là một phép thử nho nhỏ.
"Ừ." Ngao An An dứt khoát đáp. Dù trong lòng không mấy bận tâm, nhưng cô vẫn đón nhận ý tốt của Liên đại sư.
Thấy thái độ của Ngao An An, Liên đại sư âm thầm thở phào, vị này có vẻ cũng không đến nỗi khó gần?
Một lát sau, món ăn bắt đầu được dọn lên.
Món vừa bưng ra, hương thơm của thức ăn đã tỏa ra ngào ngạt.
Ngao An An ngửi thấy ngay lập tức, và phán đoán món này còn ngon hơn cả mấy hộp cơm cô ăn trong hai ngày qua.
Vừa gắp đũa bỏ vào miệng, Ngao An An cảm nhận được hương vị thơm ngon lan tỏa, vội vã nuốt xuống rồi gắp liền miếng thứ hai.
Ngao An An ăn uống cực kỳ thanh tao, nhưng tốc độ lia đũa thì nhanh như chớp.
Chẳng mấy chốc, mấy món ăn dọn lên đã bị cô đ.á.n.h chén sạch sành sanh.
Liên đại sư ngồi xem mà há hốc mồm kinh ngạc.
Đúng lúc này, ông chủ tiệm tranh thủ lúc rảnh rỗi bước đến bàn của Liên đại sư, thấy những chiếc đĩa trống trơn liền trêu chọc: "Liên đại sư, hôm nay ngài ăn khỏe thế! Có muốn dọn thêm vài món nữa không ạ."
"Muốn." Ngao An An lập tức đáp lời.
"Vâng, có ngay ạ." Ông chủ tiệm liếc nhìn vóc dáng mảnh mai của Ngao An An rồi đáp, sau đó kề tai nói nhỏ với Liên đại sư: "Ngài đừng cứ chỉ lo ăn phần mình, quên mất cả đồ đệ đấy nhé!"
Liên đại sư: "…"
——Ông oan ức quá mà! Người bụng đói meo là ông cơ mà!!!
Mặc dù Liên đại sư phải gánh lấy một tội danh oan uổng cho Ngao An An, nhưng sau bữa ăn, cái nhìn của ông về cô đã có sự thay đổi lớn.
