Đại Sư Huyền Học Không Phải Người - Chương 23
Cập nhật lúc: 03/03/2026 09:04
Ít nhất, cái hình tượng "tâm hồn ăn uống" này khiến Ngao An An trở nên… gần gũi với con người hơn.
Cộng thêm việc lúc trước ông từng nhìn thấy ánh sáng công đức tỏa ra từ cô, ông có thể chắc chắn Ngao An An tuyệt đối không phải người xấu.
Còn việc cô có phải người tốt hay không thì?
À ừm… cái suy nghĩ này ông không dám mộng tưởng.
Một lát sau, hai người cùng nhau trở về nhà của Liên đại sư.
Cây nhang đèn mà bọn họ thắp lúc nãy vẫn chưa cháy hết, Đao Lao Quỷ vẫn đang say sưa hít hà cái "mỹ vị" ấy, mỗi lần hít vào, làn da của nó dường như lại chuyển sang màu xanh đậm hơn một chút.
Nhìn cảnh tượng này, Liên đại sư khẽ rụt cổ, nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo. Ông vẫn còn bị ám ảnh tâm lý với con Đao Lao Quỷ trước mặt này.
Trước đó, khi còn phải đối mặt với một trùm cuối như Ngao An An, mọi sự chú ý của ông đều đổ dồn vào cô. Giờ cảm thấy sự nguy hiểm từ Ngao An An đã tạm thời được giải trừ, sự chú ý của ông lại vô thức chuyển sang Đao Lao Quỷ.
Trong lúc Liên đại sư đang mải suy nghĩ, ánh mắt của ông dường như đã thu hút sự chú ý của Đao Lao Quỷ. Ngay sau đó, Đao Lao Quỷ xoáy ánh mắt sắc lạnh về phía ông và nhe răng cười.
Nụ cười ấy khiến trái tim Liên đại sư đập loạn nhịp như hươu chạy.
Không phải vì vui vẻ, mà là vì kinh hãi.
Nụ cười này... thực sự đáng sợ quá!
Nếu đem so sánh với Đao Lao Quỷ, Ngao An An với vẻ đẹp vốn có lại càng trở nên lung linh trong mắt Liên đại sư, tựa hồ như một tiên nữ hạ phàm vậy.
Hai tay nắm c.h.ặ.t, Liên đại sư vội vàng đảo mắt sang Ngao An An ngồi bên cạnh: "Tôi có cần tiếp tục kể phần còn dở lúc nãy không?"
"Ừ, kể tiếp đi." Ngao An An khẽ gật đầu.
Sau đó, Liên đại sư tiếp tục giảng giải về 'Bách Quỷ Đồ' bị ngắt quãng trước bữa ăn.
Cứ chậm rãi kể, nỗi sợ hãi trong ông cũng dần vơi đi chút ít.
Một lúc sau, câu chuyện về 'Bách Quỷ Đồ' cũng dần đi đến hồi kết.
"Hiện tại, trong Bách Quỷ Đồ chỉ còn lại một loại quỷ duy nhất, đó chính là…"
"Đao Lao Quỷ!" Liên đại sư chưa kịp nói hết câu, Đao Lao Quỷ đứng bên cạnh đã chen ngang, rốt cuộc cũng nhắc đến nó rồi.
Nghe vậy, Liên đại sư liếc nhanh Đao Lao Quỷ, rồi quay sang Ngao An An nói: "Tôi có thể đưa ra một yêu cầu nhỏ được không?"
"Nói đi."
"Chúng tôi làm nghề này, thỉnh thoảng cũng phải tiếp xúc với ma quỷ, nhưng nếu ngày nào cũng chạm mặt chúng, e rằng tâm lý tôi sẽ gặp vấn đề." Liên đại sư từ tốn trình bày.
"Cho nên…" Ngao An An đầy ẩn ý mở lời giúp Liên đại sư, rồi liếc nhìn Đao Lao Quỷ đang đứng bên cạnh với ánh mắt mang ý cười.
Bắt gặp ánh mắt của Ngao An An, Đao Lao Quỷ bối rối, nhìn nó làm gì chứ?
"Cho nên tôi hy vọng cô có thể bảo con Đao Lao Quỷ bên cạnh cô tàng hình đi, nó có mặt ở đây cũng không sao, chỉ cần đừng để tôi nhìn thấy nó là được." Cuối cùng Liên đại sư cũng lấy hết can đảm nói ra.
Chí ít, sau màn dọa nạt vừa rồi, ông thật sự không muốn nhìn thấy bản mặt của Đao Lao Quỷ nữa. Ngay như lúc nãy kể về Bách Quỷ Đồ, rõ ràng Đao Lao Quỷ xếp hạng ba, mà ông lại cố tình đẩy nó xuống cuối cùng.
Nghĩ đến việc sau này còn phải chạm mặt Ngao An An nhiều lần, để tránh tổn thương tâm lý thêm nghiêm trọng, ông đành đ.á.n.h liều nói ra thôi!
Liên đại sư vừa dứt lời, Đao Lao Quỷ lập tức nhận ra ánh mắt đầy ẩn ý của Ngao An An ban nãy là có ý gì. Nó trừng mắt lườm Liên đại sư một cái sắc lẹm, rồi vội vàng quay sang Ngao An An với ánh mắt ngập tràn hy vọng.
Đại lão à! Ngài sẽ không đối xử với tôi như vậy chứ?
Đối mặt với hai ánh nhìn của một người một quỷ, Ngao An An chớp mắt: "Hai người, một người là đàn em tôi thu nạp, một người là sư phụ trên danh nghĩa của tôi, cả hai đều rất quan trọng đối với tôi. Vì vậy, hai người tự thương lượng với nhau đi!"
Trong mắt Ngao An An lúc này lóe lên vẻ thích thú, cô rất tò mò xem hai người này sẽ giải quyết thế nào.
Trải qua vài ngày theo chân Ngao An An, Đao Lao Quỷ phần nào nắm được tính cách của cô. Thấy cô như vậy, nó biết ngay hy vọng đã tan thành mây khói.
Chỉ nhìn qua cách cô đối xử với Kỷ Lam là đủ biết vị đại lão này đúng là kiểu "qua cầu rút ván" chính hiệu.
Thế nên chỉ còn cách tự mình tự cứu lấy mình thôi!
Nó lập tức ném cho Liên đại sư một cái nhìn hung tợn: "Ông muốn tôi tàng hình sao?"
Đây không chỉ đơn thuần là chuyện tàng hình hay không, mà nó còn đụng chạm đến cả tôn nghiêm của một con quỷ!
Nhìn ánh mắt dữ tợn của Đao Lao Quỷ, Liên đại sư lại liên tưởng đến hình dáng nguyên bản đáng sợ của nó. Bỗng dưng, mắt ông lướt qua làn khói nhang đèn đang không ngừng chui vào mũi Đao Lao Quỷ, một ý tưởng chợt lóe lên: "Phải, chỉ cần cậu tàng hình, mỗi lần cậu đến đây tôi đều thắp nhang cho cậu, ngày thường hay lễ Tết cũng sẽ đốt thêm giấy tiền vàng bạc."
