Đại Sư Huyền Học Không Phải Người - Chương 452
Cập nhật lúc: 08/03/2026 22:09
"Lấy."
"Món này là Ngọc Như Ý..."
"Lấy."
"..."
Những giây phút tiếp theo, toàn bộ cửa hàng chìm trong sự im lặng, chỉ còn tiếng đối đáp giữa ông chủ Văn và Ngao An An vang lên đều đặn.
Từ duy nhất mà Ngao An An thốt ra khiến mọi người sững sờ chính là: Mua!
Mua, mua, mua...
Từ này cứ lặp đi lặp lại bên tai mọi người.
Trong đầu họ chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất.
Đúng là một màn mua sắm điên cuồng! Tổng cộng hết bao nhiêu tiền rồi nhỉ?
Tại hiện trường, một số người đã dùng điện thoại quay lại toàn bộ quá trình mua sắm của Ngao An An với vẻ mặt ngơ ngác. Có người không kiềm chế được, đã nhanh ch.óng đăng tải đoạn video đầu tiên lên mạng.
Ngao An An, nữ đại gia thực thụ, độ chịu chơi không có giới hạn, chỉ có hơn chứ không có kém!
#Mơ Ước Của Tôi Là Chu Du Khắp Thế Giới: Đón xem màn vung tiền mới nhất của Ngao An An tại đây, không có giới hạn, chỉ có bạo chi hơn! (kèm video) @NgaoAnAn @HộiFanCứngNgaoAnAn @ChuyệnBaoĐồngGiớiGiảiTrí @...#
Chủ tài khoản này may mắn tóm được khoảnh khắc Ngao An An "chốt đơn" liên tục, đương nhiên muốn mượn cơ hội này để tạo bão trên Weibo, câu kéo thêm chút người theo dõi.
Thế nên, sau khi đăng video, cô ta cứ ngồi f5 liên tục trang cá nhân của mình.
Đúng như dự đoán, chỉ một lát sau, vài tài khoản chuyên đưa tin giải trí lớn đã chia sẻ và bình luận. Phần bình luận dưới bài đăng của cô ta, ngoài fan ruột, còn có vô số fan từ các nơi khác kéo đến, đẩy số lượng bình luận tăng ch.óng mặt.
"Trời má! Lóa hết cả mắt!"
"Phải giữ c.h.ặ.t ví tiền, tuyệt đối không để màn 'chốt đơn' này tẩy não."
"Hu hu hu, tôi cũng muốn làm đại gia, thích gì là nói 'mua mua mua' không cần nghĩ."
"Nhìn số dư tài khoản mà thấy tủi thân quá."
"Giàu vô nhân tính! Đại gia quả nhiên là nói mua là mua."
"Trong đầu giờ chỉ còn vang vọng câu: 'Mua mua mua'..."
"Bao giờ tôi mới được vung tiền thả ga như Ngao đại gia đây!"
"23333~ Kích thích quá đi mất."
"..."
Chủ tài khoản vô cùng mãn nguyện với sức nóng mà mình tạo ra. Cô ta nhanh ch.óng thoát khỏi Weibo, tiếp tục chĩa ống kính về phía Ngao An An.
Cư dân mạng nói chẳng sai, ai mà chẳng ấp ủ một ước mơ như thế.
Đó chính là muốn gì mua nấy, không cần nhìn giá!
Nhưng thực tế phũ phàng đã dạy cho họ một bài học.
"Mua mua mua" không nhìn giá, những từ đó chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng của họ mà thôi!
Nhưng được tận mắt chứng kiến một người "chốt đơn" điên cuồng ngoài đời thực, cảm giác đó cũng đã lắm chứ?
Nghĩ vậy, chủ tài khoản càng quay phim nhiệt tình hơn, cứ như thể cái đuôi bám sát Ngao An An!
Về phần Kỷ Lam, cô chẳng mảy may bận tâm đến những người đang quay phim chụp ảnh kia.
Cô đã quá quen với cái vận may "trên trời rơi xuống" của Ngao An An rồi.
Dù sao thì việc bị quay phim cuối cùng cũng mang lại lợi ích là tăng thêm độ nhận diện mà!
Còn chuyện Ngao An An "vung tiền như rác", Kỷ Lam lại càng thấy bình thường.
Ngao An An có tiền, cô ấy có quyền.
Kỷ Lam cảm thấy, với khối tài sản của Ngao An An, có khi mua sạch cả cửa hàng này vẫn còn dư dả chán! Thế nên cô chẳng việc gì phải lo bò trắng răng.
Lúc này, ông chủ Văn đã nói đến khô cả họng! Xen lẫn trong đó là niềm vui sướng khôn tả.
Đơn hàng này của Ngao An An đã lên tới hàng chục triệu tệ. Những món đồ ban đầu chất ngọc không phải quá xuất sắc, nhưng được chạm trổ cực kỳ tinh xảo, trông vừa đẹp vừa sang mà giá lại khá mềm. Càng về sau, ông chủ Văn càng mạnh dạn dẫn Ngao An An đến khu vực trưng bày những sản phẩm cao cấp hơn.
Đến đây, dường như ông chủ Văn chẳng cần phải giới thiệu gì nhiều. Ngao An An chỉ lướt qua một vòng, rồi dõng dạc tuyên bố: "Mấy món này, món nào mua được tôi lấy hết!"
Ông chủ Văn: "..."
Những người xung quanh: "..."
Thế này thì cũng quá là đại gia rồi chứ?
"Cô lấy hết thật sao?" Sau khi hoàn hồn, ông chủ Văn không kìm được mà hỏi lại, bởi số lượng đồ Ngao An An chọn phải lên tới vài chục món.
Nếu không biết Ngao An An không phải dân buôn đồ cũ, ông còn tưởng cô định làm con buôn trung gian ấy chứ.
Mua nhiều thế này, bộ sưu tập kiểu gì lạ vậy!
Đang nghĩ ngợi thì ông buột miệng hỏi một câu như thế.
Hỏi xong, ông chủ Văn liền tự mắng mình ngu.
Người ta mua thì mình có tiền, hỏi nhiều làm gì cơ chứ?
"Tôi lấy hết, nhưng không mang về được, ông cho người giao đến nhà giúp tôi nhé? Được không?" Ngao An An hỏi lại.
Cô đã có tính toán cả rồi, món nào đẹp thì giữ lại dùng, món nào kém hơn chút thì đem tặng. Dù sao nhìn cũng rất tinh xảo, đem tặng cũng không sợ mất mặt. Xét cho cùng, dù cô có keo kiệt đến đâu thì đôi lúc cũng phải giữ thể diện, nếu không làm sao đổi được những món đồ độc lạ từ tay người khác chứ!
