Đại Sư Huyền Học Không Phải Người - Chương 453
Cập nhật lúc: 08/03/2026 22:09
Hơn nữa, kể cả không đem tặng thì giữ lại ngắm cũng tốt chán. Những món đồ trang trí này đều được thiết kế dựa trên hoa văn tự nhiên của ngọc thạch, là những phiên bản độc nhất vô nhị, cô nhìn cũng thấy thích.
Đối với rồng mà nói, đồ tốt thì càng nhiều càng ít.
"Được chứ, sẽ giao cùng với đợt đá nguyên khối kia luôn." Nghe Ngao An An nói sảng khoái như vậy, ông chủ Văn lập tức đồng ý.
Tiếp đó, ông nhanh ch.óng bảo nhân viên cửa hàng đóng gói cẩn thận, đồng thời bắt đầu tính toán tổng giá trị của lô ngọc thạch này.
Nhiều người xung quanh tò mò vểnh tai lên nghe.
Trời ạ! Chắc chắn là đắt lắm đây!
Họ nhẩm tính sơ sơ cũng phải vài trăm triệu tệ, cụ thể là bao nhiêu nhỉ?
Không ít người ở hiện trường vô cùng tò mò về con số này. Bởi họ là những nhân chứng sống, nếu giá thực sự khủng, chẳng phải lúc về họ lại có chuyện để c.h.é.m gió sao?
Họ chính là người chứng kiến một thương vụ triệu đô đấy.
Ông chủ Văn cũng nhận ra điều này. Trong lúc nhân viên đang hạch toán, ông trực tiếp đề nghị: "Hay là chúng ta vào văn phòng của tôi thanh toán nhé?"
Ông định dựa vào thái độ của Ngao An An để quyết định xem lát nữa có nên PR rầm rộ hay không.
Ngao An An hiểu ý tốt của ông chủ Văn, nhưng cô liếc nhìn những người đang đứng hóng hớt xung quanh rồi thẳng thừng từ chối: "Không cần đâu, tiền của tôi đều do tôi tự kiếm, chẳng phải của ăn cắp ăn trộm, có gì mà không dám công khai."
Tiêu tiền mà! Phải tiêu một cách đường hoàng, rực rỡ!
"Được thôi." Ông chủ Văn nhìn vẻ điềm nhiên của Ngao An An, trong lòng lại đ.á.n.h giá cô cao thêm một bậc.
Cô Ngao An An này thật sự rất phóng khoáng!
Tính cách cũng thật thẳng thắn!
Nói ra thì hình như cô ấy cũng là một kỳ nhân dị sĩ?
Nghĩ đến đây, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu ông chủ Văn, nhưng trước mặt bao người, ông không tiện nói thẳng ra, cứ từ từ đã!
Chẳng mấy chốc, sau khi nhân viên kiểm tra đi kiểm tra lại nhiều lần để chắc chắn không có sai sót, khóe miệng anh ta khẽ run lên, giọng nói mang theo sự khó tin: "Tính xong rồi ạ, tổng cộng là 1 tỷ 100 triệu."
Trời đất! Đây tuyệt đối là giao dịch cá nhân lớn nhất mà anh ta từng xử lý.
Tuy đồ trong cửa hàng có không ít món giá trị xa xỉ, gom đại vài món là có thể lên tới vài trăm triệu, thậm chí cả tỷ bạc, nhưng trước giờ chưa ai mua sắm điên cuồng như Ngao An An, một phát quất luôn 1 tỷ 100 triệu.
Chẳng trách sao người ta lại sốc đến thế?
Khi nhân viên đọc con số đó, dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, ông chủ Văn vẫn không khỏi giật mình. Nhưng xét đến số lượng đồ Ngao An An mua cùng với những món hàng quý hiếm trong đó, ông lại thấy mức giá này hoàn toàn hợp lý.
Tuy nhiên, đám đông đứng xem lúc này thực sự không thể kiềm chế được nữa.
1 tỷ 100 triệu!
Đây chính là 1 tỷ 100 triệu đó!
Ngao An An sao có thể tiêu tiền bạt mạng như vậy?
Có người đã nhẩm tính trong đầu xem số tiền khổng lồ này rốt cuộc có giá trị đến mức nào.
Sau đó, rất nhiều người liền liên hệ ngay với chuyện mua nhà. Ai bảo trong mắt người dân bình thường, nhà cửa là thứ có giá trị nhất cơ chứ!
Tính ra, mẹ ơi! Số tiền này đủ để mua biết bao nhiêu căn nhà ở những khu đất vàng tại các siêu đô thị của Hoa Hạ!
Quy đổi ra như vậy, nhiều người chợt nhận ra cách tiêu tiền của Ngao An An quả thực quá xa xỉ, xa xỉ đến mức khiến người ta phải nghi ngờ về nhân sinh quan.
Nhưng phần lớn những người có mặt vẫn rất đồng tình với quan điểm của Ngao An An.
Tiền là do cô ấy tự tay kiếm ra, cô ấy muốn tiêu sao thì tiêu.
Dù việc vung tiền mua ngọc thạch trang trí có vẻ hơi "phá gia chi t.ử", nhưng những món đồ đó đều có giá trị tương đương, bán lại cũng không chênh lệch là bao.
So với sự kinh ngạc của những người xung quanh, thái độ của nhóm Ngao An An lại điềm tĩnh hơn rất nhiều.
Đặc biệt là Ngao An An, sau khi nghe con số, nét mặt cô chẳng mảy may thay đổi. Cô nhướng mày, ung dung rút thẻ ra đưa cho ông chủ Văn: "Quẹt đi!"
Quá đỗi điềm tĩnh, những người xung quanh nhìn Ngao An An như thể cô đang mua mớ rau ngoài chợ vậy. Cảnh tượng này đọng lại trong đầu họ một suy nghĩ duy nhất.
Phong thái tiêu tiền này bá đạo quá đi mất!
Không ít người trong lòng ghen tị đỏ mắt, tự hỏi bao giờ mình mới có thể vung tiền khí chất như Ngao An An. Nhưng nghĩ đến mức lương còm cõi của mình, nhiều người ngậm ngùi chấp nhận sự thật: Kiếp này vô vọng rồi, họa may kiếp sau đầu t.h.a.i vào nhà giàu thì còn có cơ hội!
Chỉ một loáng sau, thủ tục thanh toán đã hoàn tất.
Sau khi dặn dò nhân viên vài việc, ông chủ Văn liền ngỏ ý mời Ngao An An dùng bữa.
Ngao An An tự nhiên nhận lời.
Ông chủ Văn đặt ngay một phòng riêng tại một nhà hàng đặc sản.
