[đam Mỹ] Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng - Chương 136: Ngoại Truyện 7 - Mẫu Giáo & Quà Sinh Nhật

Cập nhật lúc: 21/01/2026 01:55

Kỳ nghỉ hè trôi qua nhanh ch.óng.

Mẫu giáo khai giảng, Li Li ngày nào đi học cũng rất ngoan, trái ngược hẳn với những bạn nhỏ khác vừa xuống xe đã khóc lóc, la hét không muốn đi học.

Thời Thịnh mở cửa xe, bước xuống từ ghế lái, vòng ra mở cửa ghế sau thì thấy Li Li đã ngủ gục trên ghế trẻ em.

Nhóc con nghiêng đầu, má phúng phính tì vào cửa kính xe, ngủ đến đỏ hây hây. Bị Thời Thịnh gọi dậy, cậu còn ngơ ngác dụi mắt, giọng ngái ngủ: “Anh cả.”

Thời Thịnh xách chiếc ba lô nhỏ bên cạnh Li Li: “Đến nơi rồi.”

Li Li vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, chậm chạp gật đầu: “Li Li xuống ngay ạ.”

Nhà họ Thời ở ngoại ô, cách trường mẫu giáo Kinh Nhã ở trung tâm thành phố khá xa, thời gian đi lại mỗi ngày của Li Li mất gần hai tiếng đồng hồ.

Điều này có nghĩa là Li Li phải dậy trước 7 giờ sáng.

Hướng Hiểu Ảnh xót con nên trước khi đi luôn dặn dì Lưu chuẩn bị bữa sáng nóng hổi cho vào hộp cơm, cùng với đồ ăn vặt và nước uống, nhét hết vào ba lô của Li Li.

Trong ba lô còn có khăn ướt thơm phức, khăn giấy khô, trời nóng nên thêm cả khăn mặt lau mồ hôi, một túi sữa bột nhỏ và bình sữa.

Chiếc ba lô nhỏ phồng căng.

Thời Thịnh một tay xách ba lô nhẹ tênh, một tay tháo dây an toàn cho Li Li sau đó cúi xuống bế bổng nhóc con đang ngáp ngắn ngáp dài đặt xuống đất.

Đóng cửa xe, anh đưa bàn tay to lớn ra.

Bàn tay nhỏ xíu của Li Li cố sức nắm lấy hai ngón tay của anh cả, lảo đảo đi theo anh về phía cổng trường.

Cô Lương đã đứng đợi sẵn.

Đến cổng, Thời Thịnh đưa ba lô cho Li Li, nhóc con ôm ba lô, ngước mặt lên lễ phép chào: “Anh cả bai bai.”

Thời Thịnh: “Chiều anh đón.”

Li Li: “Vâng ạ!”

Cậu ôm ba lô, bước những bước ngắn cũn cỡn về phía cô Lương đang đón các bạn khác. Đợi lớp đông đủ mười mấy củ cải nhỏ, cả đoàn rồng rắn theo cô giáo về lớp.

Li Li đi cuối cùng.

Vì đi chậm, ba lô lại nặng, cậu cứ cúi đầu lững thững từng bước một như cái đuôi nhỏ xíu rớt lại phía sau.

Các bạn khác hoặc là chưa tỉnh ngủ, hoặc là đang sụt sịt vì không muốn xa bố mẹ.

Mấy củ cải nhỏ hay quấn lấy Li Li hôm nay cũng ngoan ngoãn lạ thường.

Li Li đi một mình trông hơi cô đơn, cho đến khi cậu nghe thấy tiếng chạy huỳnh huỵch phía sau.

Tiếng thở dốc vội vã, người đó chạy đến bên cạnh Li Li rồi dừng lại, im lặng đi cùng cậu mà không nói lời nào.

Li Li chậm chạp chưa nhận ra, vẫn đang vật lộn với cái ba lô nặng trịch.

“Để anh xách cho.”

Cậu bé bên cạnh lên tiếng.

Lúc này Li Li mới ngẩng đầu lên, ngơ ngác mở to mắt sau đó vui vẻ cong mắt cười: “Anh Tiểu Trạch?”

Cố Tiểu Trạch ừ một tiếng.

Thấy anh Tiểu Trạch cũng đang đeo ba lô, Li Li lắc đầu: “Li Li tự xách được ạ, cảm ơn anh.”

Nói xong, Li Li lo lắng nhìn về phía trước, bắt gặp ánh mắt cô Lương đang ngoái lại.

Cậu chột dạ nín thở, sợ cô giáo đuổi Cố Tiểu Trạch không thuộc lớp mình đi nhưng cô Lương chỉ cười cười, coi như không thấy gì.

Trưa hôm qua cô bắt gặp Cố Tiểu Trạch lẻn sang tìm Li Li trong giờ ngủ trưa, tuy đồng ý cho hai đứa chơi với nhau nhưng cũng phải báo với phụ huynh hai bên và cô giáo lớp Cố Tiểu Trạch.

Sau khi bàn bạc, vì tình trạng của Li Li và tình bạn của hai đứa trẻ, mọi người thống nhất không cấm đoán Cố Tiểu Trạch sang chơi với Li Li.

Nhưng có điều kiện là Cố Tiểu Trạch phải xin phép cô giáo lớp mình trước khi đi, không được tự ý chạy lung tung khiến các cô lo lắng.

Li Li chưa biết chuyện này, thấy cô Lương quay đi mới thở phào nhẹ nhõm, ghé tai anh Tiểu Trạch hỏi nhỏ: “Sao anh lại ở đây?”

Giọng Cố Tiểu Trạch buồn buồn, có vẻ không vui: “Đến tìm em chơi.”

Li Li ngơ ngác gật đầu.

Cậu lại hỏi: “Anh ăn sáng chưa?”

Cố Tiểu Trạch lắc đầu.

Li Li không để tâm sự lạnh lùng của anh, hào phóng nói: “Li Li cũng chưa ăn, anh ăn cùng không? Li Li chia cho anh.”

Một lúc sau, Cố Tiểu Trạch gật đầu: “Ừ.”

Các bạn nhỏ chưa ăn sáng sẽ được đưa đến khu ăn uống trong lớp. Cố Tiểu Trạch 5-6 tuổi cao hơn hẳn các bé 3-4 tuổi lớp Li Li.

Khi cậu theo Li Li vào lớp, lũ trẻ mới nhận ra có người lạ.

Nhao nhao hỏi:

“Bạn là ai thế?”

“Cô ơi, bạn ấy là ai ạ?”

“Bạn ấy không học lớp mình!”

Li Li hơi căng thẳng, nhìn quanh, dù hơi sợ nhưng vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y anh Tiểu Trạch, bước lên chắn trước mặt anh.

Cố Tiểu Trạch sững sờ.

Cô Lương cười: “Đây là bạn của Li Li.”

Li Li gật đầu phụ họa: “Đúng rồi ạ, anh Tiểu Trạch là bạn của Li Li.”

Lũ trẻ ồ lên vỡ lẽ. Chưa kịp hỏi thêm thì cô Lương đã nói tiếp: “Bạn nào chưa ăn sáng thì vào khu ăn uống ngồi ngoan, bạn nào ăn rồi thì ra cô phát điểm tâm sáng nhé.”

“Hôm nay có bánh quy và sữa đấy.”

Đồ ăn ngon lập tức thu hút sự chú ý của lũ trẻ, chẳng ai quan tâm đến Li Li nữa.

Li Li dắt tay anh Tiểu Trạch tìm chỗ ngồi quen thuộc trong góc.

Hai đứa trẻ ngồi trên ghế đẩu thấp, bàn cũng thấp tè.

Li Li mở khóa ba lô, lấy hộp cơm nóng hổi ra. Hôm nay dì Lưu làm bánh trứng, hai cái bánh bao tôm, cơm nắm rong biển, hai cái bánh đại phúc dâu tây và một chai sữa đậu nành hơi nguội.

Nhìn ngon tuyệt.

Cố Tiểu Trạch cũng lấy bữa sáng của mình ra: một cái sandwich kẹp thịt và thịt xông khói, một cái bánh mì nhân phô mai tan chảy và một chai sữa chua đặc.

Cũng rất ngon.

Li Li “oa” lên một tiếng.

Cố Tiểu Trạch đỏ tai ngượng ngùng: “Em ăn không?”

Li Li do dự: “Em ăn cùng anh nhé.”

Nhóc con chia một nửa bữa sáng của mình ra nắp hộp cơm mời Cố Tiểu Trạch.

Cố Tiểu Trạch cũng xé nửa cái bánh mì đưa cho em.

Li Li lẳng lặng ăn sáng.

Cố Tiểu Trạch tuy không nói gì nhưng luôn để ý Li Li, thỉnh thoảng lấy khăn giấy lau tay, lau miệng cho em.

Li Li đang nhai nhồm nhoàm, nói lí nhí: “Cảm ơn anh.”

Cô Lương phát xong đồ ăn vặt, đi tới khu ăn uống cúi xuống hỏi: “Li Li, Tiểu Trạch, có cần cô hâm nóng đồ ăn không?”

Li Li do dự một chút rồi đưa chai sữa đậu nành ra, giọng non nớt: “Cảm ơn cô ạ.”

Cố Tiểu Trạch lắc đầu từ chối.

Nhìn cô giáo mang sữa đi hâm, Li Li sực nhớ ra định hỏi anh Tiểu Trạch có muốn uống không.

Cậu nhận ra anh có vẻ không vui nên muốn chia sẻ đồ ăn ngon với anh.

Mong anh đừng buồn nữa.

Vừa định mở miệng thì Cố Tiểu Trạch bất ngờ nói: “Chúc mừng sinh nhật.”

Li Li ngẩn ra, mãi mới phản ứng kịp, quay lại nhìn anh.

Cố Tiểu Trạch cúi đầu lục lọi trong ba lô, một lúc lâu sau lôi ra một... cục đá?

Li Li ngơ ngác.

Cố Tiểu Trạch đưa cho cậu: “Quà sinh nhật tặng em.”

Li Li cẩn thận cầm lấy “cục đá” to bằng bàn tay mình, lí nhí: “Cảm ơn anh.”

Cố Tiểu Trạch vỗ nhẹ lên trên “cục đá”.

“Tách...”

“Cục đá” trong tay Li Li bỗng sáng lên.

Hóa ra là cái đèn ngủ hình cục băng, bề mặt lồi lõm như tảng băng trôi, ánh sáng trắng phát ra từ bên trong trong veo.

Nhìn ngầu phết.

Nhưng chẳng giống quà tặng cho Li Li tẹo nào.

Cố Tiểu Trạch giải thích: “Ông bà anh tặng anh đấy, sợ anh ngủ một mình tối om thì sợ.” Cậu nghiêm túc nói: “Anh mang từ nước ngoài về đấy.”

Sực nhớ ra điều gì, cậu cụp mắt lo Li Li không thích: “Tối qua anh mới biết hôm qua là sinh nhật em, không kịp chuẩn bị quà.”

Giọng cậu buồn thiu: “Nếu em không thích thì trả lại anh.”

“Anh sẽ tặng cái khác.”

“Nhưng chắc phải đợi hơi lâu.”

Li Li ngẩn người, lắc đầu nguầy nguậy, ôm c.h.ặ.t cái đèn ngủ vào lòng: “Li Li thích mà, không trả đâu.” Cậu cong mắt cười tít: “Cảm ơn anh.”

Rồi lại hạ giọng.

“Anh đừng buồn.”

“Nếu anh tiếc thì tặng quà khác cho Li Li cũng được ạ.”

Chắc là vội quá, anh Tiểu Trạch không kịp chuẩn bị nên mới lấy quà ông bà tặng đem cho cậu.

Cố Tiểu Trạch mím môi: “Anh không buồn.”

Li Li khó hiểu: “Nhưng anh chẳng nói gì cả.”

Bị nói trúng tim đen, Cố Tiểu Trạch im bặt.

Một lúc sau, Li Li rụt rè hỏi: “Thế em trả lại anh nhé?” Cậu chìa cái đèn ra.

Cố Tiểu Trạch quay mặt đi, dỗi: “Anh không buồn vì tặng em cái đèn.”

Li Li ngơ ngác.

Tai Cố Tiểu Trạch đỏ dần lên: “Anh buồn vì em không bảo với anh hôm qua là sinh nhật em.” Cậu nhóc cool ngầu đỏ bừng mặt, lí nhí: “Chúng mình là bạn thân mà.”

Thế mà em sinh nhật cũng chẳng thèm nói.

Li Li luống cuống, bấm móng tay xin lỗi: “Em xin lỗi anh.” Cậu nói thật lòng: “Li Li cũng quên mất hôm qua là sinh nhật mình.”

“Không phải em cố tình giấu anh đâu.”

Cố Tiểu Trạch cứng người, ngờ vực hỏi: “Thật không?”

Li Li gật đầu cái rụp: “Thật ạ.”

Cô Lương đeo găng tay cách nhiệt mang sữa đậu nành nóng đến, nhắc nhở: “Cẩn thận nóng nhé.”

Li Li gật đầu: “Cảm ơn cô ạ.”

Cô giáo đi rồi, hai đứa trẻ lại ngoan ngoãn ăn sáng. Cố Tiểu Trạch mím môi, có vẻ vui hơn hẳn, đẩy chai sữa chua của mình sang: “Cho em uống đấy.”

Li Li định đợi sữa đậu nành nguội bớt sẽ chia cho anh Tiểu Trạch, tay cầm đèn ngủ, má phồng lên nhai bánh bao tôm, vừa ăn vừa lén nhìn anh.

Thấy anh hết buồn rồi.

Cậu thầm nghĩ,

Anh Tiểu Trạch dễ dỗ thật đấy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.