[đam Mỹ] Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng - Chương 137: Ngoại Truyện 8 – Mẫu Giáo: Tớ Đến Tìm Cậu
Cập nhật lúc: 21/01/2026 01:55
Lớp Li Li đã quá quen mặt Cố Tiểu Trạch - ông anh sáng nào cũng sang ăn ké bữa sáng, trưa ăn ké bữa trưa, chiều tối lại đợi ở cửa lớp đón Li Li về.
Hôm nay còn quá đáng hơn.
Giờ ngủ trưa ông anh này cũng lì lợm không chịu về, các bạn khác vây quanh cô Lương nhao nhao hỏi: “Cô ơi, sao anh kia mãi không về thế ạ?”
“Cô ơi, anh ấy ngủ chung với Li Li ạ?”
“Cô ơi, chẳng phải cô bảo mỗi người phải ngủ một mình sao?”
“Cô ơi con cũng muốn ngủ với Li Li!”
Cố Tiểu Trạch mặt lạnh tanh như không nghe thấy gì, kéo cái ghế đẩu nhỏ ngồi cạnh giường Li Li, ánh mắt sắc lạnh.
Kiểu “không liên quan đến tôi”.
Li Li ôm con b.úp bê bông mang từ nhà đi, ngồi trên giường nhỏ, vẻ mặt khó xử: “Anh Tiểu Trạch, anh không về ngủ ạ?”
Cố Tiểu Trạch mím môi, lắc đầu.
Cô Lương cũng đau đầu, dỗ dành các bé khác lên giường đi ngủ trước.
Li Li ngồi bên mép giường nhìn các bạn lần lượt cởi giày, lên giường đắp chăn. Dù vẫn còn tiếng rầm rì nói chuyện nhưng trong phòng chỉ có Cố Tiểu Trạch vẫn ngồi bất động trên ghế, trông thật lạc lõng.
Cô đơn lẻ loi,
Chẳng ăn nhập gì với mọi người.
Li Li nhìn cô Lương đang bận rộn chăm sóc các bạn khác, do dự một chút rồi cúi xuống tự cởi giày, đi tất bông leo lên giường, ngồi khoanh chân, vén chăn lên thì thầm với Cố Tiểu Trạch: “Anh lên đây nhanh đi.”
Đôi mắt đang cụp xuống của Cố Tiểu Trạch bỗng sáng rực lên.
Cậu nhóc đá phăng đôi giày thể thao, thoăn thoắt leo lên giường.
Trong phòng bật điều hòa mát lạnh, đắp chăn bông cũng không nóng. Khi cô Lương quay lại thì thấy hai đứa trẻ đã nằm ngay ngắn trên chiếc giường bé xíu.
Li Li ôm b.úp bê đặt cạnh mặt, chăn trùm kín nửa mặt, chỉ lộ ra cái mũi nhỏ xinh.
Cố Tiểu Trạch chỉ đắp nửa người, tay đè lên chăn, cậu mặc quần dài khá dày nên hơi nóng.
Hai đứa thì thầm to nhỏ.
Li Li ngại ngùng, im lặng một lúc lâu mới thì thầm hỏi: “Sao anh không về lớp ngủ?”
Cậu chưa từng ngủ chung với bạn nào bao giờ, cảm giác có người nằm cạnh nói chuyện thật mới mẻ.
Nhóc con mở to đôi mắt đen láy, thỉnh thoảng liếc nhìn anh Tiểu Trạch bên cạnh.
Cố Tiểu Trạch mím môi không trả lời, nói một câu chẳng đâu vào đâu: “Mấy đứa kia được ở bên em cả ngày.”
Li Li không hiểu, chớp mắt ngơ ngác.
Cố Tiểu Trạch hậm hực: “Bọn mình chỉ được gặp nhau có một tiếng thôi.”
Sáng nửa tiếng, trưa nửa tiếng.
Có hôm chiều Thời Thịnh đến đón sớm, Li Li để lại mảnh giấy nhắn rồi về trước là coi như không gặp được nhau.
Cậu với em ấy mới là bạn thân cơ mà,
Tại sao em ấy lại được chơi với người khác lâu thế chứ?
Li Li nghĩ ngợi: “Thế cuối tuần anh Tiểu Trạch đến nhà Li Li chơi đi.” Cậu nhận ra anh hay ngại nên nói thêm: “Dì nấu ăn ngon lắm còn có hoa quả và bánh ngọt nữa, Li Li chia cho anh.”
Cố Tiểu Trạch lung lay nhưng phải về xin phép bố mẹ đã, cậu gật đầu: “Được.”
“Anh sẽ đến tìm em.”
Li Li gật đầu cái rụp: “Vâng!”
Cô Lương đi tới nghe thấy hai đứa nhỏ thì thầm hẹn hò, cười hỏi nhỏ: “Tiểu Trạch không muốn về lớp ngủ thật à?”
Cố Tiểu Trạch lắc đầu.
Xác nhận xong, cô không khuyên nữa, ra ngoài khép cửa, gọi điện cho cô giáo lớp lớn báo tình hình sau đó thông báo cho phụ huynh hai bên.
Buổi trưa cứ thế trôi qua êm đềm.
Phòng có máy lọc không khí, bật điều hòa liên tục cũng không bị khô, không gian dễ chịu khiến lũ trẻ nhanh ch.óng chìm vào giấc ngủ.
Sáng nay Li Li dậy sớm chưa ngủ đủ giấc nên lúc yên tĩnh cậu cũng chẳng nói chuyện với anh Tiểu Trạch nữa.
Cô Lương vào kiểm tra một lần, thấy hai đứa ngoan ngoãn không làm ồn ảnh hưởng các bạn khác lại đi ra.
Lúc này Li Li đã ôm b.úp bê ngủ say, hơi thở nhẹ nhàng, tư thế ngủ ngay ngắn từ đầu đến cuối, không đạp chăn cũng không ngáy.
Cố Tiểu Trạch thì khác, tướng ngủ hơi xấu, trong mơ dường như vẫn nhớ bên cạnh có em trai nên không dang tay dang chân hình chữ Đại, chỉ nằm nghiêng, ôm chăn bá đạo, tay co lại.
Gần hết giờ ngủ trưa, cô Lương vào gọi Cố Tiểu Trạch dậy, nói khẽ để không làm Li Li và các bạn khác thức giấc: “Lớp lớn xa lắm, Tiểu Trạch phải về kịp giờ học đấy nhé.”
Cố Tiểu Trạch hơi gắt ngủ, bị gọi dậy mặt lạnh tanh ngồi dậy, cụp mắt ngồi thừ một lúc, nhìn Li Li vẫn đang ngủ say rồi mới gật đầu: “Con biết rồi.”
Cậu xỏ giày, lủi thủi đi về lớp một mình. Cô Lương tiễn cậu về rồi quay lại gọi các bé lớp mình dậy.
Khi Li Li dụi mắt tỉnh dậy, thấy chỗ bên cạnh trống trơn, anh Tiểu Trạch biến mất tiêu.
Nhóc con ngẩn ngơ một lúc, ngồi khoanh chân trên giường ôm b.úp bê, mơ màng kéo áo cô Lương đi ngang qua: “Cô ơi, anh Tiểu Trạch về rồi ạ?”
Cô Lương gật đầu: “Ừ, cô gọi anh dậy trước vì lớp anh xa, không cùng tầng với mình.”
Li Li mím môi: “Anh ấy về một mình ạ?”
Cô Lương lại gật đầu.
Thế là nhóc con cụp mắt xuống,
Không biết đang nghĩ gì.
Hình như lúc nào cũng là anh Tiểu Trạch đến tìm cậu.
Hình như lúc nào cũng là anh Tiểu Trạch lủi thủi về một mình.
Hình như cậu lúc nào cũng đợi anh Tiểu Trạch chủ động đến chơi.
Li Li nghĩ,
Mình cũng nên mạnh dạn hơn chút.
Chiều nắng gắt nên cô Lương cho các bé chơi xếp hình trong lớp.
Được bố hay chơi cùng ở nhà nên kỹ thuật xếp hình của Li Li ăn đứt các bạn khác, dần dần mọi người xúm lại xem Li Li xếp hình.
“Li Li xếp nhà đẹp quá!”
“Bố tớ dạy đấy.”
“Li Li dạy tớ với!”
“Tớ nữa tớ nữa!”
Li Li hơi bối rối nhưng vẫn gật đầu: “Được thôi.”
Các bạn khác nhao nhao xúm lại: “Cảm ơn Li Li!”
Bên lớp lớn.
Tuy Cố Tiểu Trạch khác biệt với các bạn cùng lớp, suốt ngày chạy đi chơi, không ăn chung nhưng nhờ kỹ thuật đá bóng siêu đỉnh nên cũng có khối đứa muốn làm cái đuôi của cậu.
Dù Cố Tiểu Trạch mặt lạnh như tiền, ít khi để ý nhưng chúng vẫn sán lại bắt chuyện.
“Tiểu Trạch ơi, sao trưa nay cậu không về ngủ?”
“Đúng đấy đúng đấy.”
“Tớ biết rồi! Tiểu Trạch sang lớp kia tìm em trai xinh đẹp chứ gì!”
“Là em Li Li trên tivi đúng không?”
“Đúng rồi! Tớ thấy mà.”
“Thầy ơi, bọn con sang tìm em Li Li chơi được không ạ?”
“Con cũng muốn tìm em xinh đẹp chơi!”
Cố Tiểu Trạch mím môi từ chối thẳng thừng: “Không được.” Cậu tuyên bố chủ quyền: “Em ấy chỉ chơi thân với tớ thôi.”
Thầy giáo lớp lớn bật cười, giải vây: “Vì Tiểu Trạch quen em Li Li nên mới được sang chơi đấy.”
Lũ trẻ thất vọng ồ lên một tiếng.
Cố Tiểu Trạch bớt lo lắng phần nào, im lặng cúi đầu làm việc riêng.
Giờ này là giờ xếp hình.
Mảnh ghép cho trẻ con bé tí, Cố Tiểu Trạch ghép vèo cái là xong, chán nản nhìn quanh. Thỉnh thoảng có bạn hỏi bài, dù thái độ không tốt lắm nhưng cậu vẫn chỉ.
“Tiểu Trạch xong rồi kìa, giỏi quá!”
“Tiểu Trạch xem hộ tớ với, chỗ này thiếu một miếng không ghép được.”
“Xem hộ tớ nữa!”
Cố Tiểu Trạch bực mình nhăn nhó: “Đưa đây.”
“Cậu ghép cái này vào đây.”
“Hai cái này ngược rồi.”
“Hỏi một lần thôi, đi ra chỗ khác.”
Không nghe rõ thì thôi, cậu lười nói lại lần hai lắm.
Dù ít tuổi hơn các bạn trong lớp toàn 6-7 tuổi nhưng Cố Tiểu Trạch giờ ra dáng “tiểu bá vương” của lớp rồi.
3 rưỡi chiều, thầy giáo phát điểm tâm chiều và sữa ngọt.
Mỗi bạn một cái bánh cupcake kem tươi, một gói bánh quy soda và một hộp sữa dâu tây ngọt lịm, bạn nào không uống được sữa thì đổi sang nước ép.
Ăn xong bữa chiều, hơn 4 giờ là tan học.
Cố Tiểu Trạch vứt rác, dọn sẵn ba lô. Lớp lớn có bài tập về nhà, cậu nhét vở tập tô vào, đeo ba lô chờ chuông reo.
Lớp mẫu giáo bé tan sớm hơn lớp lớn 5 phút.
Chuông vừa reo, Cố Tiểu Trạch đứng phắt dậy chạy ra cửa sau định sang tìm Li Li thì khựng lại. Ngoài cửa sổ, một nhóc con tóc đen đeo ba lô vàng ch.óe đang ngượng ngùng dán mặt vào kính nhìn vào trong như đang tìm kiếm ai đó.
Là em trai.
Cố Tiểu Trạch ngẩn người.
Li Li kiễng chân, má phúng phính ép vào kính bẹp dí, đôi mắt đen láy nhìn dáo dác, thấy anh Tiểu Trạch đứng ngẩn ra ở cửa sau thì mắt sáng lên.
Nhóc con đeo ba lô lạch bạch chạy tới.
Li Li lễ phép không vào lớp mà thò đầu vào từ cửa sau: “Li Li đến tìm anh về cùng ạ.”
Hơi run nhưng vẫn lấy hết can đảm nói xong.
Mọi người đang đi ra, chỉ vài bạn để ý thấy Li Li ở cửa sau, lập tức nhao nhao lên.
“Đấy là em Li Li à?”
“Là em xinh đẹp kìa!”
“Em Li Li giống hệt trên tivi.”
“...”
Bị vây xem, nhóc con cúi gằm mặt, má đỏ bừng xấu hổ.
Một lúc sau Cố Tiểu Trạch mới hoàn hồn, quay lại lườm các bạn một cái sắc lẹm.
Lũ trẻ im bặt ngay tắp lự, không dám ho he, trơ mắt nhìn Tiểu Trạch dắt tay em xinh đẹp đi mất.
Li Li bị kéo đi, ngước lên nhìn Cố Tiểu Trạch, nghiêm túc nói: “Mai Li Li lại đến tìm anh Tiểu Trạch nhé.”
“Ngày kia thì anh Tiểu Trạch đến tìm Li Li.”
“Anh một lần, em một lần, được không ạ?”
Cố Tiểu Trạch cong môi, nắm tay em trai, ậm ừ trong họng.
Li Li nghe không rõ, hỏi lại: “Được không anh?”
Cố Tiểu Trạch đỏ bừng tai, gật đầu: “Được.”
Ở cổng trường, Thời Thịnh nhìn thấy ngay hai đứa trẻ nắm tay nhau đi ra, anh xuống xe.
Li Li đi về phía Thời Thịnh.
Cố Tiểu Trạch đi về phía Cố tổng.
Trước khi lên xe, Cố Tiểu Trạch chạy lại chỗ Li Li: “Mai em sang ăn sáng với anh nhé?”
Li Li gật đầu cái rụp: “Vâng!”
Li Li vẫy tay: “Anh Tiểu Trạch bai bai.”
Cố Tiểu Trạch như lập lời thề,
Nghiêm túc nói: “Mai gặp.”
