[đam Mỹ] Sau Khi Kết Hôn Ngày Nào Cũng Thật Là Thơm - Chương 10: - Chương 5.2
Cập nhật lúc: 19/01/2026 16:03
Đợi Hình Lệ Hiên rửa mặt xong đi ra, Du An Đồng liền bám lấy chăn, vẻ mặt đầy mong đợi hỏi hắn:
“Ông xã, chúng ta đi đâu hưởng tuần trăng mật đây? Trong nước hay nước ngoài? Nếu là nước ngoài thì hình như em chưa có hộ chiếu đâu.”
Hình Lệ Hiên: “Cậu nghĩ nhiều quá rồi, mau dậy đi, ăn sáng xong còn đi học.”
“Hả?” Kế hoạch ăn chơi trác táng sau khi xuyên sách tươi đẹp mà Du An Đồng vẽ ra bỗng chốc tan thành mây khói.
Chủ yếu là vì có được cơ thể khỏe mạnh nên cậu quá khao khát được làm những việc mà trước đây không thể thử, mải mê tưởng tượng trong đầu mà quên béng mất nguyên thân vẫn đang là sinh viên đại học.
Cậu vẫn phải đi học!
Hôm qua chính là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè, hôm nay là ngày khai giảng.
Du An Đồng nghĩ bụng ngày khai giảng chắc cũng chẳng có việc gì, hay là hôm nay xin nghỉ?
Kết quả mở điện thoại vào nhóm lớp thì thấy thông báo.
Cố vấn học tập muốn họp lớp đầu học kỳ, yêu cầu toàn thể sinh viên phải có mặt điểm danh trước mười giờ sáng.
Đúng là sét đ.á.n.h giữa trời quang.
Du An Đồng cam chịu bò dậy, Hình Lệ Hiên đưa Du An Đồng ra ngoài ăn sáng.
Món ăn tinh tế đắt tiền được bưng lên, Hình Lệ Hiên ăn một miếng rồi chẳng muốn ăn nữa.
Vẫn chán ăn như mọi khi.
Xem ra việc ăn uống ngon miệng tối qua đúng là không phải do hắn đói mà thực sự chỉ vì cơm Du An Đồng nấu quá ngon.
Du An Đồng thì ăn rất ngon lành, cậu thích tự nấu ăn, đồng thời cũng rất thích thưởng thức ẩm thực của những nơi khác.
Lái xe đưa Du An Đồng đến cổng trường đại học A, trước khi xuống xe Du An Đồng chu mỏ về phía Hình Lệ Hiên:
“Ông xã, cho em nụ hôn tạm biệt đi.”
Hình Lệ Hiên nghiêng người tới, Du An Đồng nhắm mắt lại, chẳng đợi được nụ hôn nào, chỉ cảm thấy dây an toàn được nới lỏng.
Hình Lệ Hiên tháo dây an toàn cho cậu, mở cửa xe, giọng lạnh lùng: “Xuống xe, nhanh lên.”
“Đệch! Đồ đàn ông thối tha quất ngựa truy phong!” Du An Đồng hậm hực xuống xe:
“Tặng anh một câu, em của ngày hôm nay anh hờ hững lạnh nhạt, em của ngày mai anh với không tới đâu.”
Hình Lệ Hiên đ.á.n.h tay lái, phóng xe đi thẳng.
Du An Đồng đeo ba lô đứng trước bản đồ kiến trúc trường học ở cổng trường nhìn vài phút để đề phòng vạn nhất, cuối cùng cậu còn lôi điện thoại ra chụp một tấm.
Bây giờ mới chín giờ, chưa cần vội đến giảng đường họp, Du An Đồng tìm đường về ký túc xá của mình theo bản đồ trước.
May mà ký túc xá của nguyên chủ trong sách rất dễ nhớ, tòa A phòng 404 nên Du An Đồng không đến mức không tìm được ký túc xá.
Ký túc xá không có thang máy, Du An Đồng lê lết cái thân xác bị hành hạ quá độ đêm qua, vừa đi vừa thở hồng hộc leo cầu thang.
Mặc dù đêm qua mưa to tầm tã nhưng sáng nay mặt trời vừa ló dạng, vẫn nướng người ta khó chịu như thường, Du An Đồng leo đến nơi thì mồ hôi nhễ nhại.
“Cuối cùng cũng tới nơi, nóng c.h.ế.t tôi rồi!” Du An Đồng rên rỉ đẩy cửa phòng 404, ba người khác trong phòng đều đã ở đó, Du An Đồng vào cửa chào hỏi bọn họ:
“Mọi người đến cả rồi à.”
Triệu Bằng nằm ở giường sát cửa ngẩng đầu lên khi Du An Đồng bước vào, thấy là Du An Đồng liền đáp lại một câu không mặn không nhạt:
“Tôi cũng mới tới.”
Du An Đồng đi đến chiếc giường trống duy nhất ở phía trong gần ban công, nghĩ bụng đây chắc là giường của mình rồi, đang định ngồi xuống nghỉ ngơi một chút thì Hàn Nhạc Nhạc giường đối diện với Triệu Bằng vội gọi:
“Này này, lau ghế đi rồi hẵng ngồi, trên đó toàn bụi đấy.”
Động tác của Du An Đồng khựng lại, lôi khăn ướt trong túi ra, chỉ lau qua cái ghế rồi đặt m.ô.n.g ngồi xuống: “Bẩn thế này, không biết lại tưởng nghỉ hè hai năm rồi ấy chứ, mệt c.h.ế.t đi được.”
Tôn Minh giường đối diện với Du An Đồng đang nghịch điện thoại, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên nói:
“Cậu quên là đối diện ký túc xá đang xây tòa nhà mới à, ngày nào cũng bảy giờ sáng là bắt đầu thi công, không ngờ học kỳ này khai giảng rồi mà vẫn chưa xong, xem ra kỳ này lại không được ngủ nướng rồi.”
Du An Đồng chạy ra ban công nhìn ra ngoài, đúng là đang thi công thật, tiếng ồn cách lớp kính vẫn nghe rất rõ, thảo nào nghỉ hè hai tháng mà trong phòng đã phủ một lớp bụi dày thế này.
Du An Đồng quay vào phòng, ký túc xá là kiểu giường tầng trên là giường dưới là bàn học có tủ quần áo, không có điều hòa, chỉ có một cái quạt trần lớn lắp giữa trần nhà, bật số to nhất cũng chẳng thấy mát là bao.
Nhìn thấy ba người kia trong phòng đều có quạt nhỏ riêng, Du An Đồng mở tủ đồ của mình ra, quả nhiên cũng có một cái.
Cắm điện cho cái quạt nhỏ, Du An Đồng mới thấy dễ chịu hơn một chút, cậu ngồi xuống, ôm cặp sách chậm rãi lau bàn, tự nhủ lòng tĩnh thì tự nhiên sẽ mát.
Bên kia Triệu Bằng trải giường xong xuôi lại đắn đo: “Tôi đang nghĩ xem có nên mắc màn không?”
Du An Đồng nghe vậy, nhíu đôi mày thanh tú lại còn có cả muỗi nữa.
Xem ra tối vẫn phải về nhà ngủ thôi.
Hàn Nhạc Nhạc thu dọn đống đồ ăn vặt lại: “Khoan hẵng mắc màn, sắp mười giờ rồi, đi đi đi, đi họp trước đã.”
Mấy người cùng nhau ra khỏi cửa, vừa ra khỏi ký túc xá, Du An Đồng cảm thấy mồ hôi lại túa ra như tắm.
Thật sự không muốn đi học chút nào!
“Các em sinh viên thân mến, hôm nay các em đã là sinh viên năm tư rồi còn nửa học kỳ nữa là các em sẽ rời xa ghế nhà trường để bước vào xã hội thực tập. Nhớ lại lúc mới nhập học năm nhất, mục tiêu các em đặt ra cho bản thân đã đạt được chưa...”
Du An Đồng nghe mà buồn ngủ díp mắt, chỉ nắm được một trọng điểm, may quá chỉ cần ở trường nửa học kỳ nữa là xong rồi.
“... Luận văn tốt nghiệp bây giờ có thể bắt đầu chuẩn bị rồi, mong các em hãy trân trọng thời gian học tập cuối cùng này.”
Du An Đồng bị tiếng vỗ tay của các bạn xung quanh làm tỉnh giấc, loáng thoáng nghe thấy luận văn tốt nghiệp!
Cơn buồn ngủ lập tức bay biến.
Bắt một người chưa từng tiếp xúc với tài chính như cậu viết luận văn chuyên ngành quản lý tài chính?
G.i.ế.c cậu đi cho xong!
Họp xong cũng vừa đúng giữa trưa, Tôn Minh và Triệu Bằng bàn nhau đi ăn nhà ăn, hỏi Du An Đồng và Hàn Nhạc Nhạc có đi cùng không?
Hàn Nhạc Nhạc nói: “Thôi, hôm nay sinh nhật anh trai tôi, bố tôi đến đón tôi về nhà ăn cơm.”
“Tôi cũng có việc phải về nhà.” Du An Đồng chẳng trông mong gì vào cơm căng tin lại càng không muốn ở lại nơi không có điều hòa thêm chút nào nữa.
Buổi chiều trường không có lịch gì, đúng lúc cậu có rất nhiều đồ cần mua, dứt khoát ra nhà hàng bên ngoài ăn, cậu không định ngược đãi bản thân mình đâu.
Du An Đồng và Hàn Nhạc Nhạc thuận đường cùng đi ra cổng trường, Hàn Nhạc Nhạc quan sát Du An Đồng, tính tình thẳng thắn buột miệng: “Tôi cảm giác cậu hình như khác trước thì phải.”
Du An Đồng cười cười: “Thế á? Khác chỗ nào?”
Hàn Nhạc Nhạc nhăn mặt b.úng ra sữa suy nghĩ từ ngữ: “Tôi cũng không nói rõ được, hình như là... tươi sáng hơn trước? Khí chất khác hẳn.”
Gia cảnh Du An Đồng hình như không tốt, trước đây suốt ngày bận rộn làm thêm đủ thứ việc cũng ít tiếp xúc với mọi người trong ký túc xá, nói năng cũng ít, sao vừa khai giảng cả người cậu ta lại mang đến cho cậu cảm giác khác hẳn thế này.
Chẳng lẽ là do kiểu tóc?
Trước đây Du An Đồng để mái dày cộp, cả người chẳng có chút cảm giác tồn tại nào, cậu thế mà lại không phát hiện ra người này đổi kiểu tóc rẽ ngôi ba bảy lộ trán xong lại hút mắt đến thế khiến cậu cứ muốn nhìn mãi.
Đang mải nghĩ, chẳng biết đã đi đến cổng trường lúc nào không hay.
“Nhạc Nhạc, bên này!”
Ở cổng trường, cửa kính một chiếc xe Magotan màu đen khiêm tốn hạ xuống, một người đàn ông trung niên vẫy tay với Hàn Nhạc Nhạc.
Hàn Nhạc Nhạc nghe tiếng vẫy tay lại ra hiệu đã thấy, sau đó quay đầu nói với Du An Đồng: “Bố tôi đến đón rồi, tôi về trước nhé.”
Hàn Nhạc Nhạc lên xe: “Bố, đi thôi.”
“Đợi chút.” Bố Hàn không lái xe, cứ nhìn mãi ra bên ngoài.
“Bố nhìn cái gì thế?” Hàn Nhạc Nhạc nhìn theo hướng mắt ông: “Du An Đồng á?”
Bố Hàn nghe vậy: “Đúng là Du An Đồng rồi, vừa nãy thấy con đi ra cùng cậu ta. Con trai, cậu ta là bạn học của con à?”
“Cậu ấy cùng phòng ký túc xá với con, bố, sao bố lại biết bạn học của con?”
