[đam Mỹ] Sau Khi Kết Hôn Ngày Nào Cũng Thật Là Thơm - Chương 11: - Chương 6.1
Cập nhật lúc: 19/01/2026 16:03
Bố Hàn vừa mới tham dự hôn lễ của Du An Đồng và Hình Lệ Hiên, lúc nãy nhìn đã thấy quen mắt, không ngờ đối tượng kết hôn của đại thiếu gia nhà họ Hình lại là bạn học của con trai mình.
Ông nói chuyện này với Hàn Nhạc Nhạc, Hàn Nhạc Nhạc nghe xong mắt trố lồi ra.
Cậu đi du lịch nước ngoài suốt cả kỳ nghỉ hè, cộng thêm việc quan hệ xã giao trong nhà đều do bố và anh trai cậu lo liệu nên cậu hoàn toàn mù tịt về những chuyện này.
Thật khó tin, người bạn cùng phòng có vẻ túng thiếu của cậu, thế mà lại được gả vào hào môn.
Bố Hàn nói: “Con năng qua lại với cậu ấy một chút như vậy nhà ta cũng có thể nhân cơ hội này mà...”
Bố Hàn định bảo con trai thông qua Du An Đồng để kéo gần quan hệ giữa nhà mình và nhà họ Hình nhưng nghĩ lại liền đổi giọng: “Thôi bỏ đi.”
Hàn Nhạc Nhạc: “Hả? Sao ạ?”
Bố Hàn nói: “Hôm làm đám cưới bố thấy sắc mặt Hình thiếu gia rất khó coi, có vẻ không thích bạn học đó của con lắm đâu. Sau này con vẫn nên hạn chế qua lại nhưng cũng đừng đắc tội với người ta.”
Hàn Nhạc Nhạc không nói gì, cậu vốn dĩ quan hệ với Du An Đồng cũng chỉ ở mức bình thường, chẳng thân thiết cũng chẳng đắc tội, cứ cư xử như trước là được.
Du An Đồng bắt taxi đến trung tâm thương mại trong nội thành, trên đường đi cậu lên kế hoạch cho lịch trình tiếp theo.
Đầu tiên là tìm chỗ ăn cơm, sau đó đi mua vài bộ quần áo thoải mái còn phải mua mỹ phẩm dưỡng da nữa, phải làm một bé thụ nhỏ nhắn xinh xắn tinh tế mới được.
Trả tiền taxi xong, điện thoại cậu lập tức nhận được tin nhắn từ ngân hàng liên kết.
[Kính gửi quý khách, tài khoản cá nhân của quý khách vừa thanh toán 26.50 tệ, số dư khả dụng: 1829.50 tệ]
Du An Đồng tối sầm mặt mũi.
Trước đây cậu mua đồ chưa bao giờ nhìn giá, tiền đối với cậu chỉ là một con số, bây giờ lần đầu tiên cậu cảm nhận được sâu sắc cái sự nghèo của nguyên chủ.
Du An Đồng vừa lướt xem lịch sử giao dịch ngân hàng trên điện thoại vừa bước vào một nhà hàng món Trung.
Nhân viên phục vụ ngước mắt nhìn một cái, bỏ điện thoại xuống, nói một câu lấy lệ: “Hoan nghênh quý khách.”
Du An Đồng tìm một chỗ ngồi xuống, không để ý đến thái độ phục vụ kém cỏi của nhân viên, gọi đại vài món.
Sự chú ý của cậu dồn hết vào lịch sử giao dịch trên điện thoại, tiền vào lắt nhắt vài chục, vài trăm, khó khăn lắm mới tích cóp được một khoản thì đóng học phí một lần là sạch bách.
Du Khánh Niên cắt tiền sinh hoạt phí sau khi nguyên chủ đủ mười tám tuổi từ lúc lên đại học nguyên chủ hoàn toàn dựa vào việc làm thêm để tự nuôi sống bản thân.
Du An Đồng bực bội khóa màn hình chiếc điện thoại cùi bắp vừa đơ vừa ngốn pin nhanh như uống nước, trong lòng thầm mắng Du Khánh Niên.
Đúng là lòng lang dạ sói, đến cả tiền học phí của con trai em ruột mình cũng không chịu bỏ ra.
Nếu ông không có tiền thì đã đành, đằng này đường đường là một nhân vật có tiếng tăm trên thương trường, làm việc thật sự quá hèn hạ, không sợ người ta chọc vào cột sống mà c.h.ử.i à.
Du An Đồng đang c.h.ử.i thầm thì chiếc điện thoại cùi bắp trong túi đổ chuông, khéo thật, người gọi đến chính là Du Khánh Niên.
“Mày đang ở đâu?” Du Khánh Niên dùng giọng điệu sai khiến bề trên hỏi: “Tối về nhà một chuyến, tao có việc cần nói.”
Du An Đồng nghe giọng điệu đó là thấy nóng m.á.u: “Tối không rảnh, tôi gửi địa chỉ cho ông, muốn tìm tôi thì tự vác xác đến đây.”
Ra lệnh cho ai đấy còn lâu tôi mới chiều cái thói hư tật xấu của ông.
Du Khánh Niên nhất thời không phản ứng kịp, đứa cháu trai khúm núm mọi ngày của gã từ bao giờ lại trở nên cứng rắn như vậy, sau đó gã giận dữ quát:
“Du An Đồng! Ai dạy mày ăn nói với người lớn như thế hả? Đừng tưởng mày gả vào nhà họ Hình là đủ lông đủ cánh rồi, tao nói cho mày biết, tao giúp mày gả vào nhà họ Hình được thì cũng có thể khiến nhà họ Hình đuổi cổ mày ra khỏi cửa... Alo? Mày dám cúp điện thoại của tao!”
Nhân viên phục vụ bưng thức ăn lên bàn, Du An Đồng cúp máy cái rụp, cậu không rảnh hơi nghe người ta giáo huấn.
Gắp một miếng gà bọc xôi đưa vào miệng, gạo nếp dẻo thơm quyện với hương lá sen bọc bên ngoài, hạt nếp óng ả dai mềm, kết hợp với thịt gà tươi ngon đậm đà, hương vị ngon bất ngờ.
Du An Đồng ăn mà mắt sáng rực lên, tâm trạng tồi tệ do Du Khánh Niên mang lại lập tức tan biến sạch sẽ.
Du An Đồng nhìn quanh một lượt, lạ thật, nhà hàng này đồ ăn ngon thế mà sao vắng khách vậy nhỉ.
Lúc mới vào cậu cứ mải xem điện thoại, giờ mới để ý cả nhà hàng chỉ lác đác vài vị khách, hơn nữa từ lúc cậu vào đến giờ không có thêm một người khách mới nào.
Đang giờ cơm trưa lại mở ở trung tâm thương mại đông người qua lại, làm ăn có kém đến mấy cũng không đến mức này chứ, rõ ràng đồ ăn ngon thế này cơ mà.
Chẳng lẽ là do giá quá đắt!
Du An Đồng nhớ đến số dư tài khoản của mình, trong lòng giật thon thót.
Đây chính là cảm giác hoảng hốt của người nghèo.
Du An Đồng đặt đũa xuống, vội vàng lật xem thực đơn trên bàn.
Gà bọc xôi 128 tệ.
Thịt bò chiên giòn 298 tệ.
Giá này cũng đâu tính là đắt nhỉ.
Tính sơ sơ thì mình vẫn trả nổi bữa cơm này, Du An Đồng mới yên tâm ăn tiếp.
“Sao mày lại đến cái chỗ này ăn cơm, đúng là xui xẻo!”
Du An Đồng ăn gần xong bữa thì Du Khánh Niên mới hầm hầm tìm tới.
Gã bị Du An Đồng cúp điện thoại, tức đến mức suýt đập nát cái máy, do dự mãi, vì cuộc tranh cử phó chủ tịch hiệp hội thương mại Giang Thành nên vẫn phải vác mặt đến tìm Du An Đồng.
Du An Đồng cau mày, thật sự không muốn đối mặt với gã đàn ông trung niên bóng dầu này: “Chỗ này thì làm sao?”
Lát nữa về nhà phải tìm ông xã đẹp trai anh tuấn của cậu rửa mắt mới được.
“Cái chỗ sắp đóng cửa dẹp tiệm, bán còn chẳng ai mua! Mày cố tình chọn chỗ này để trù ẻo tao chứ gì!”
Du Khánh Niên thấy Du An Đồng ngồi yên vị, không hề có ý định đứng dậy nhường chỗ cho gã, đành phải tự kéo ghế đối diện cậu ngồi xuống:
“Không biết quy tắc.”
“Quy tắc? Quy tắc của tôi là người không phạm tôi, tôi không phạm người.”
Du An Đồng đảo mắt khinh thường, không khách khí nói:
“Ông cũng đừng có ỷ già lên mặt dạy đời quy tắc gì đó nữa, ông tự ngẫm lại những chuyện ông đã làm với tôi xem, có điểm nào xứng đáng để tôi tôn trọng ông không?”
“Được, được lắm, tao đúng là nuôi ong tay áo nuôi khỉ dòm nhà.”
Du Khánh Niên tức đến đỏ mặt tía tai:
“Sau khi bố mày c.h.ế.t, tao nể tình anh em ruột thịt mới nhận nuôi mày và em gái mày, giờ mày trưởng thành đủ lông đủ cánh rồi, đây là cách mày báo đáp công ơn dưỡng d.ụ.c của bác cả mày đấy hả?”
Du Khánh Niên vốn dĩ giọng đã to, lúc này cơn giận bốc lên đầu nên càng gào to hơn, nhất thời, số ít thực khách trong nhà hàng đều lén lút hoặc công khai nhìn về phía họ.
Du An Đồng cười lạnh: “Tình anh em ruột thịt? Công ơn dưỡng d.ụ.c? Năm xưa ông nhận nuôi tôi và em gái chẳng phải chỉ vì tham lam khối tài sản bố tôi để lại thôi sao!”
