[đam Mỹ] Sau Khi Kết Hôn Ngày Nào Cũng Thật Là Thơm - Chương 12: - Chương 6.2
Cập nhật lúc: 19/01/2026 16:04
Thấy có người nhìn về phía mình, Du Khánh Niên nể mặt mũi, cố nén giận nói: “Mày câm mồm, muốn để người ta xem trò cười của nhà họ Du hả?”
“Giờ lại sợ người ta cười chê rồi cơ đấy, lúc ông ngược đãi anh em tôi sao không sợ bị người ta cười chê?” Du An Đồng nói: “Đã dám làm thì đừng có sợ người ta nói.”
Du Khánh Niên không hiểu nổi Du An Đồng trước đây lầm lì ít nói sao tự nhiên lại trở nên mồm mép lanh lợi, khó đối phó như vậy:
“Rốt cuộc mày muốn làm cái gì, tao nói cho mày biết chuyện bé xé ra to chẳng có lợi lộc gì cho mày đâu. Mày thử nghĩ xem nếu để người nhà họ Hình biết mày bất kính với bề trên như vậy, họ sẽ nghĩ mày thế nào. Phải biết hào môn thế gia như nhà họ Hình coi trọng thể diện nhất, họ không muốn rước về một đứa con dâu bị thiên hạ đem ra làm trò cười lúc trà dư t.ửu hậu đâu.”
Du An Đồng nghiến răng, suy nghĩ xem nên c.h.ử.i người thế nào cho văn minh.
Thấy Du An Đồng im lặng, Du Khánh Niên tưởng cậu sợ người nhà họ Hình biết thật, gã dịu giọng xuống một chút:
“Mày phải hiểu, chỗ dựa của mày không phải là nhà họ Hình mà là nhà họ Du chúng ta, chỉ khi nhà họ Du hưng thịnh thì mày mới có những ngày tháng tốt đẹp.”
Du An Đồng thầm nghĩ ông coi tôi là trẻ lên ba dễ lừa lắm à, cậu muốn xem xem Du Khánh Niên lại giở trò gì: “Nói đi, ông tìm tôi muốn làm gì?”
Thấy Du An Đồng ngoan ngoãn trở lại, Du Khánh Niên cười khẩy trong lòng, quả nhiên vẫn là thứ ngu dốt không làm nên trò trống gì: “Hai ngày nữa có một buổi dạ tiệc thương mại, mày bảo nhà họ Hình gửi cho tao một tấm thiệp mời.”
Bữa tiệc này mời toàn những ông trùm bất động sản từ khắp nơi trên cả nước, gã hoàn toàn không đủ tư cách tham dự.
Nhưng người nhà họ Hình muốn kiếm một tấm thiệp mời tặng người khác chỉ là cái nhấc tay, có điều gã không dám chủ động cầu cạnh nhà họ Hình nên mới buộc phải tìm đến Du An Đồng.
Thật nhàm chán, Du An Đồng lười biếng lắc cổ, không muốn ở lại thêm nữa, dứt khoát xé rách mặt nạ với Du Khánh Niên:
“Đã lấy tôi ra làm vật trao đổi lợi ích với nhà họ Hình rồi thì từ nay về sau tôi - Du An Đồng và nhà họ Du các người nước sông không phạm nước giếng. Những chuyện ông làm trước đây tôi không tìm ông tính sổ là may lắm rồi, ông lấy đâu ra cái mặt dày mà bắt tôi giúp ông làm việc thế hả.”
Du Khánh Niên nghe vậy sắc mặt cực kỳ khó coi nhưng buổi dạ tiệc thương mại này vô cùng quan trọng đối với việc gã tiến quân vào ngành bất động sản, nghĩ đến lợi ích khổng lồ trong giới bất động sản, gã nuốt cục tức xuống, giả bộ ân cần dạy bảo.
“Tiểu Đồng à, chuyện trong nhà đều do bác gái con làm chủ, chuyện trước kia đều là lỗi của bác gái con, bác cũng mới biết gần đây bà ấy ngược đãi hai chị em con, con yên tâm bác đã mắng bà ấy một trận ra trò rồi, sau này bác đảm bảo sẽ coi con như con ruột mà yêu thương.”
Du An Đồng không ngờ người này có thể đổ hết mọi tội lỗi lên đầu vợ mình, mặc dù cả nhà bọn họ đều là cá mè một lứa.
Hôm nay cậu đúng là được mở mang tầm mắt về một kẻ cặn bã thực sự.
Ở cùng một chỗ với loại người này đúng là lãng phí thời gian, Du An Đồng ghê tởm muốn c.h.ế.t, đứng dậy định đi: “Thôi khỏi, tôi không muốn làm con trai ông đâu, tốt nhất là chúng ta đừng có quan hệ gì sất.”
Du Khánh Niên thấy vậy vội vàng kéo cậu lại:
“Tiểu Đồng, con đừng đi vội, bác thực sự không phải vì bản thân bác, bác đều là vì nhà họ Du chúng ta, vì con và em gái con mà. An Nam sắp thành thiếu nữ rồi, chẳng mấy năm nữa là đến tuổi lấy chồng, nhà họ Du chúng ta hưng thịnh lên, An Nam có nhà mẹ đẻ vững chắc thì mới gả được vào chỗ tốt, không bị người ta bắt nạt.”
Du An Đồng nhìn chằm chằm vào bàn tay đang nắm lấy tay mình của Du Khánh Niên như muốn thiêu đốt nó thành một cái lỗ, cậu lạnh lùng nói: “Buông ra.”
Du Khánh Niên bị ánh mắt lạnh lẽo của cậu làm cho rùng mình, khi nghe thấy Du An Đồng nói, gã lại vô thức buông tay ra ngay lập tức, sau đó mới thầm hối hận vì lại bị vẻ bề ngoài của một thằng ranh con dọa sợ.
Du An Đồng ngồi xuống cười lạnh: “Đã nhắc đến em gái tôi, vậy thì tôi báo trước cho ông một tiếng, tôi muốn lấy lại quyền nuôi dưỡng con bé.”
Du Khánh Niên đương nhiên không đồng ý, chỉ cần quyền nuôi dưỡng Du An Nam vẫn nằm trong tay gã, gã sẽ có con tin để khống chế Du An Đồng.
Gã yên tâm gả Du An Đồng sang nhà họ Hình còn bắt cậu mưu lợi cho nhà họ Du, chính là ỷ vào việc Du An Đồng tuyệt đối sẽ không bỏ mặc em gái mình.
Du An Đồng nói tiếp: “Còn nữa, tôi đã thành niên rồi, cho nên tài sản của nhà tôi giao cho người giám hộ là ông quản lý thay có phải là nên trả lại cho tôi rồi không? Bác cả.”
Trong mắt Du Khánh Niên lóe lên một tia hung ác:
“Cái thằng này, nói cứ như bác cả cướp tài sản nhà mày không bằng, lúc đó mày còn nhỏ, không biết bố mày làm ăn thua lỗ đền bù rất nhiều tiền, lúc bố mẹ mày mất căn bản chẳng để lại tài sản gì, mấy năm nay nuôi mày và em gái mày toàn là tiêu tiền của bác đấy.”
Du An Đồng:
“Thế hả, tiếc là ông không lừa được tôi đâu, tôi nhớ lúc làm thủ tục giám hộ luật sư có công bố, bố tôi để lại cho tôi mấy chục triệu tệ tiền thừa kế là tám mươi triệu hay chín mươi triệu tệ nhỉ? Hình như tôi nhớ không rõ lắm.”
Du An Đồng gõ gõ vào đầu, vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ.
“Nói hươu nói vượn! Di sản bố mày để lại tổng cộng chỉ có sáu mươi triệu...” Du Khánh Niên kích động buột miệng nói ra, vừa nói xong đã nhận ra mình lỡ lời.
Du An Đồng nói: “Ồ, xem ra ông cũng thừa nhận rồi đã nói là sáu mươi triệu thì cứ cho là sáu mươi triệu đi, bao giờ thì trả tôi đây?”
Lúc đọc tiểu thuyết cậu chỉ đọc lướt qua, nhớ mang máng là có mấy chục triệu tiền thừa kế, vừa rồi là cố tình lừa Du Khánh Niên, không ngờ lại thành công thật.
Du Khánh Niên là do quá coi thường Du An Đồng, dù sao ấn tượng về đứa cháu trai nhu nhược vô năng trong hai mươi năm qua đã ăn quá sâu vào tiềm thức, gã lại đang nóng giận, nhất thời sơ suất nên mới trúng kế của Du An Đồng.
Du An Đồng thừa thắng xông lên: “Còn nữa, căn nhà hiện tại gia đình ông đang ở cũng là của nhà tôi, cái này thì tôi không nhớ nhầm đâu, dù sao đó cũng là nơi tôi sống từ lúc mới sinh ra mà.”
Trán Du Khánh Niên toát mồ hôi lạnh, gã móc khăn tay ra lau mồ hôi: “Tiểu Đồng à, chúng ta đều là người một nhà...”
Du An Đồng hừ lạnh: “Muốn đ.á.n.h bài tình cảm à? Muộn rồi.”
Cậu không còn là thánh mẫu như trước kia nữa đâu.
Trước khi đi Du An Đồng để lại một câu:
“Ông cứ chuẩn bị tiền cho đủ, tôi sẽ tìm luật sư năm xưa để đối chiếu tài sản. À, nhắc ông một câu, tốt nhất ông nên chuyển nhà sớm đi, trả lại nhà cho tôi, kẻo đến lúc đó phải ngủ ngoài đường thì khổ thân lắm.”
