[đam Mỹ] Sau Khi Kết Hôn Ngày Nào Cũng Thật Là Thơm - Chương 8: - Chương 4.2

Cập nhật lúc: 19/01/2026 16:02

Mãi cho đến đời của Du An Đồng, chi trưởng nhà họ Thẩm xuất hiện một người cháu đích tôn có thiên phú về nấu nướng, tên là Thẩm Vân Thanh.

Khiến cho nhà họ Thẩm bỗng chốc vượt mặt nhà họ Du, ép Du Khánh Niên càng thêm nóng lòng muốn chuyển hướng sang phát triển ngành nghề khác.

Sở dĩ Du An Đồng nhớ kỹ Thẩm Vân Thanh không phải vì trù nghệ của người này cao siêu đến đâu mà bởi vì trong sách người này chính là nam phụ thầm thương trộm nhớ công chính cũng là người mà độc giả phe “đổi thụ” hy vọng được lên làm thụ chính nhất.

Mặc dù tác giả chưa viết tiếp nhưng Du An Đồng cũng cảm thấy, nếu tác giả thực sự muốn đổi thụ, chắc chắn sẽ đổi thành Thẩm Vân Thanh.

Ăn no xong não cũng lười hoạt động, Du An Đồng chẳng buồn nghĩ đến mấy chuyện làm ăn lắt léo này, mặc kệ trong sách viết thế nào, dù sao Hình Lệ Hiên cũng là người cậu đã chấm, cậu sẽ không nhường đâu.

Du Khánh Niên đương nhiên là không biết trù nghệ của cậu rồi, dù sao cậu cũng đâu còn là Du An Đồng ngày xưa nữa.

Câu cuối cùng của Hình Lệ Hiên tuy là câu hỏi nhưng giọng điệu lại khẳng định chắc nịch.

Nếu Du Khánh Niên biết Du An Đồng có trù nghệ kinh người như vậy thì đã sớm lợi dụng cậu để chấn hưng Bách Phương Trai của nhà họ Du rồi, đời nào lại để nhà họ Du mấp mé bờ vực phá sản và càng chẳng nỡ gả Du An Đồng sang nhà người khác.

Hình Lệ Hiên nhìn chằm chằm vào mắt Du An Đồng hỏi: “Đã giấu kỹ ở nhà họ Du như thế, tại sao lại để lộ ra trước mặt tôi?”

Du An Đồng cười rộ lên, đuôi mắt cong cong v.út lên, khí chất cả người giống như một chú mèo quý tộc sang chảnh, vô cớ trêu chọc lòng người:

“Bởi vì anh là ông xã của em mà ~”

Tim Hình Lệ Hiên đập thót một cái, hắn lảng tránh ánh mắt của Du An Đồng như muốn trốn chạy.

Hình Lệ Hiên quay đầu đi nói:

“Tôi xin nhắc lại lần nữa, tuy tôi đã kết hôn với cậu nhưng giữa tôi và cậu không hề có tình cảm, cho nên xin cậu đừng làm những hành động thân mật quá đà sẽ khiến cậu trông rất lả lơi, không biết tự trọng, cậu chẳng có chút giáo d.ụ.c nào...”

Du An Đồng nghe vậy, cúi đầu mân mê ngón tay, im thin thít.

Phản ứng này lại khiến Hình Lệ Hiên cảm thấy mình nói hơi quá đáng, hắn nhớ ra Du An Đồng thực chất cũng coi như là trẻ mồ côi, hắn thật sự không nên nói một người mất cha mẹ từ sớm là không có giáo d.ụ.c.

Đang lúc hắn có chút hối hận vì lời lẽ quá nặng nề thì thấy Du An Đồng ngước mắt lên rụt rè hỏi: “Thế này là quá đà rồi sao?”

Ánh mắt ngây thơ toát lên vẻ mờ mịt không hiểu chuyện khiến Hình Lệ Hiên thoáng ngẩn ngơ.

Thế nhưng giây tiếp theo đã thấy Du An Đồng cười ranh mãnh, sáp lại gần hắn nói:

“Nhưng mà em còn muốn làm chuyện quá đáng hơn nữa với anh thì phải làm sao đây? Ông xã ~”

Hình Lệ Hiên ngả người ra sau, bày ra tư thế né tránh sự tiếp cận của Du An Đồng, đôi mày nhíu c.h.ặ.t:

“Cậu...”

Hình Lệ Hiên lùi lại, Du An Đồng liền được đà lấn tới rướn người về phía trước, ngay khi Hình Lệ Hiên định mở miệng, cậu vươn ngón trỏ chặn đứng ngay trên môi hắn.

Ngón tay thon dài của Du An Đồng áp lên môi Hình Lệ Hiên, một chân cậu chống xuống sàn, một chân quỳ trên ghế sô pha, cơ thể đổ về phía trước áp sát vào hắn nói:

“Đời người sống trên đời ai biết ngày mai và t.a.i n.ạ.n cái nào sẽ đến trước. Trong trường hợp không làm tổn hại đến lợi ích của người khác, vứt bỏ xiềng xích của những quy tắc thế tục, sống thật với lòng mình chẳng phải tốt hơn sao?”

Du An Đồng cười, đôi đồng t.ử đen láy phản chiếu ánh đèn lấp lánh, đuôi mắt hơi xếch lên khiến cậu trông như một chàng hoàng t.ử cao ngạo không thể với tới.

Nhưng giọng nói của cậu lại mềm mại nhẹ nhàng như chú mèo đang dụi đầu làm nũng với chủ:

“Hôm nay là đêm tân hôn của chúng ta mà, em muốn làm chút chuyện thân mật với ông xã của mình chẳng phải là rất bình thường sao? Đêm động phòng hoa chúc mà không làm chút gì đó thì tiếc nuối lắm.”

Bên ngoài tiếng sấm mưa giông đã ngớt dần, Du An Đồng nói xong, cả căn phòng chìm vào tĩnh lặng, nghe rõ cả tiếng kim rơi.

Bầu không khí ám muội, sự dụ dỗ không lời, tư thế mờ ám cùng xúc cảm ấm áp rõ ràng khiến Hình Lệ Hiên - người đã độc thân hai mươi lăm năm, chưa từng tiếp xúc gần gũi với người đồng trang lứa như vậy - nhịp thở trở nên dồn dập, đầu óc mơ hồ.

Hình Lệ Hiên không biết thì ra đàn ông cũng có thể biết làm nũng đến thế này.

Khoan đã, không đúng, đáng lẽ không phải như thế này!

Rõ ràng tài liệu hắn điều tra cho thấy Du An Đồng là một sinh viên đại học bình thường, không có bạn bè, tính cách nhu nhược, sự tồn tại cực kỳ mờ nhạt, điểm đáng chú ý duy nhất ngoài ngoại hình ra thì chính là dựa vào nỗ lực của bản thân thi đỗ vào đại học A.

Đại học A là trường đại học tốt nhất Giang Thành nhưng so với cả nước thì cũng không nằm trong top đầu.

Hắn không tin một người nhút nhát hướng nội suốt hai mươi năm lại có thể hoàn toàn thay đổi tính nết chỉ trong vòng một ngày, trừ khi...

Đúng rồi! Trừ khi cậu ta cố ý!

Chắc chắn là như vậy, Hình Lệ Hiên tin chắc mình đã đoán ra chân tướng.

Du An Đồng có lẽ bị bác cả ép buộc mới gả cho hắn, nói cho cùng, cả hai người trong cuộc hôn nhân này đều là bị ép buộc.

Còn việc Du An Đồng tính tình thay đổi lớn, chắc chắn là cố tình làm ra vẻ này để chọc cho hắn ghét như vậy buổi tối hắn sẽ không động vào cậu ta.

Bề ngoài càng tỏ ra vồ vập muốn thân mật với hắn, thực chất trong lòng càng sợ hãi việc phát sinh quan hệ với hắn mới đúng.

Diễn xuất này mà không đi làm diễn viên thì thật phí phạm, suýt chút nữa thì hắn tin sái cổ rồi.

Hình Lệ Hiên tự cho là đã nhìn thấu tâm lý của Du An Đồng, hắn cười khẩy một tiếng, cuối cùng cũng lấy lại được quyền kiểm soát thế trận cũng không còn né tránh sự tiếp cận của Du An Đồng nữa.

Ngược lại hắn còn phản khách vi chủ, bất ngờ đè ngược Du An Đồng xuống lưng ghế sô pha, bóp cằm cậu ghé sát lại gần.

Khí thế áp bức của người đàn ông ập tới khiến nội tâm Du An Đồng rạo rực không thôi.

Tới rồi, tới rồi, cậu sắp được trải nghiệm niềm vui của người trưởng thành rồi!

Nào ngờ giây tiếp theo lại nghe thấy Hình Lệ Hiên lạnh lùng nói:

“Đừng tưởng tôi không biết trong đầu cậu đang toan tính cái gì, cho cậu cơ hội cuối cùng, nói cho tôi biết Du Khánh Niên đã nói gì với bà nội tôi, tôi sẽ không động vào cậu, nếu không...”

Du An Đồng:???

Chuyện gì vậy?

Nam chính anh bị làm sao thế?

Anh mà nói như thế thì đừng bảo là tôi thật sự không biết, cho dù tôi có biết thì tôi cũng nhất định sẽ không nói cho anh đâu nha.

Du An Đồng thầm vui vẻ trong lòng, m.á.u ham chơi nổi lên.

Cậu nghiêng đầu, cứng cổ né tránh sự áp sát của Hình Lệ Hiên: “Đừng, anh đừng qua đây!”

Thực tế thì người tí hon trong lòng đang nhảy múa tưng bừng: Tới đi! Tới đi! Mau tới dùng sức trừng phạt em đi, đừng thương hoa tiếc ngọc!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.