Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [thập Niên] - Chương 13
Cập nhật lúc: 12/03/2026 08:24
Diệp Uyển Ninh chưa kịp mở lời, Tống Tuyết Mai đã tiếp tục:
“Cháu đừng vội từ chối, dù sao hiện tại cháu cũng chưa có nơi nào để đi, chi bằng cứ tạm dừng chân ở chỗ dì đã."
Diệp Uyển Ninh nói:
“Như vậy phiền dì quá ạ."
Tống Tuyết Mai xua tay:
“Phiền hà gì chứ, ông nhà dì ít nhất cũng phải hai tháng nữa mới về, nhà có mỗi mình dì ở, buồn lắm, cháu ở lại làm bạn với dì thì tốt biết mấy."
Mắt bà sáng lên, nói:
“Đúng rồi, cháu ở lại còn có thể dạy dì nấu ăn nữa."
Lòng tốt của Tống Tuyết Mai thật khó từ chối, quan trọng nhất là số tiền Diệp Uyển Ninh mang theo không đủ để thuê nhà, vì thế cô đã đồng ý.
Đảo Hải Lãng, căn cứ đồn trú hạm đội Nam Hải.
“Đoàn trưởng Hoắc, có thư của anh này."
Tiểu Vương ở phòng bưu điện thò nửa người ra ngoài cửa sổ, tay vẫy vẫy một phong thư.
Hoắc Kiêu nhận lấy thư, chẳng thèm nhìn đã gập đôi lại nhét vào túi quần.
Kế Học Sâm khoác vai anh, cười cợt nhả:
“Lão Hoắc, dì lại gửi thư cho cậu à?"
Hoắc Kiêu lườm anh ta một cái:
“Báo cáo viết xong chưa?
Cấp dưới huấn luyện xong chưa?
Sao cậu rảnh rỗi thế?"
“Đi đi, tôi đang nói chuyện nghiêm túc đây."
Kế Học Sâm nhân lúc Hoắc Kiêu không để ý, rút trộm lá thư từ trong túi anh ra, vừa xé vừa nói:
“Để tôi xem nào, có phải dì lại giục chuyện đại sự cả đời của cậu không.
Tôi nói cậu nghe, cũng hai mươi tám tuổi rồi mà chưa kết hôn, đến đối tượng cũng không có, tôi mà là chú dì thì tôi cũng phải lo sốt vó lên ấy chứ."
Anh ta liếc nhìn Hoắc Kiêu một cái:
vai rộng chân dài, tướng mạo tuấn tú, tuổi còn trẻ đã là đoàn trưởng, từ ngoại hình đến gia thế, rồi năng lực cá nhân, chẳng có điểm nào để chê trách cả.
Lần trước đoàn văn công quân đội đến biểu diễn, hoa khôi của đoàn vừa nhìn đã ưng Hoắc Kiêu, nhờ người nhắn tin mời đi hẹn hò, anh ta thì hay rồi, đi huấn luyện đám lính tráng, bỏ mặc hoa khôi sang một bên, làm người ta khóc một trận tơi bời.
Đúng là kẻ không hiểu phong tình.
Hoắc Kiêu chẳng buồn tiếp lời Kế Học Sâm, bước tiếp vài bước, thấy anh ta chưa đi theo liền giục:
“Cậu đi nhanh lên."
Kế Học Sâm nén cười, chạy nhỏ bước lên phía trước:
“Giục gì chứ."
Anh ta giơ giơ lá thư trong tay:
“Cậu không tò mò dì viết gì trong thư à?"
Hoắc Kiêu không dừng bước, lạnh lùng nói:
“Còn viết được gì nữa, không ngoài việc nói tôi lớn tuổi rồi, giục tôi tìm đối tượng thôi."
Mẹ ruột anh mà, anh còn lạ gì nữa, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy chuyện đó.
Mấy lá thư giục cưới kiểu này, một năm anh nhận không dưới mười bức.
Ngoài giục tìm đối tượng, còn giục mau ch.óng sinh con, nói bà và ba anh muốn bồng cháu lắm rồi.
Hoắc Kiêu đang nghiêm túc cân nhắc xem có nên bảo phòng bưu điện sau này đừng nhận thư của mẹ anh nữa không.
Kế Học Sâm giơ ngón tay cái:
“Nói đúng ch.óc luôn, không hổ danh là cậu, lão Hoắc ạ, nhưng mà ——" Anh ta kéo dài giọng, ra vẻ bí hiểm:
“Lần này thư giục cưới không giống mọi khi, hình như dì có nhân tuyển rồi."
Hoắc Kiêu:
“Ồ, có thì có thôi, dù sao tôi cũng không cưới, bà ấy mà thích thì tự bà ấy cưới về nhà đi."
Kế Học Sâm đảo mắt:
“Cậu không tò mò người dì giới thiệu thế nào à?"
Hoắc Kiêu khựng lại một chút, rồi lại tiếp tục bước đi:
“Không tò mò."
Kế Học Sâm mở thư ra, từ từ đọc:
“Dì nói, dì gặp được một cô gái, cô gái này nhân phẩm tốt, đặc biệt nhiệt tình, nấu ăn còn cực kỳ ngon nữa..."
Vừa nói vừa quan sát sắc mặt Hoắc Kiêu.
Anh ta cố ý bồi thêm:
“Oa, cô gái này tốt quá đi, nhiều ưu điểm thế này, nhất là khoản nấu ăn ngon, lão Hoắc này, đúng là bù trừ cho cậu đấy."
Hoắc Kiêu lườm anh ta, không nói gì.
Kế Học Sâm tiếp tục nỗ lực:
“Tự cậu nói xem, nếu cậu tự đi tìm, liệu có tìm được người tốt như cô gái dì giới thiệu không?
Người ta chẳng có khuyết điểm gì, xứng với cậu có thừa."
Hoắc Kiêu:
“Ai bảo không có khuyết điểm, cô ta chắc chắn là xấu xí."
Kế Học Sâm bật cười:
“Sao cậu biết?
Cậu khai mở thiên nhãn rồi à?"
Hoắc Kiêu:
“Tôi không khai thiên nhãn, nhưng tôi hiểu mẹ tôi, cô gái bà ấy giới thiệu mà xinh đẹp thì bà ấy chắc chắn đã viết trong thư rồi."
Hơn nữa, một phần nhan sắc bà ấy có thể nổ thành ba phần, nếu nhan sắc năm phần thì có thể nổ thành mười phần, tiên nữ giáng trần ngay.
Cho nên, chắc chắn là trông chẳng ra làm sao cả.
Kế Học Sâm:
“Thế thì chưa chắc, cậu đừng có trông mặt mà bắt hình dong như thế chứ, xinh đẹp thì làm được gì, chẳng qua cũng chỉ là bộ xương hồng phấn thôi, quan trọng nhất là lòng dạ lương thiện."
Anh ta cố ý lắc đầu thở dài:
“Cô gái tốt như vậy, bỏ lỡ thôn này là không còn quán trọ này đâu, dì mà giới thiệu cho tôi thì tốt quá, tôi cũng thấy rung động rồi đây này."
“Rung động à?"
Hoắc Kiêu nói:
“Ngày mai tôi sẽ đi nói hộ cậu với chị dâu."
“Đừng đừng đừng."
Kế Học Sâm biến sắc:
“Cậu biết tôi nói đùa mà."
Vợ của Kế Học Sâm là Tôn Hồng Tú, trong cả khu tập thể quân đội nổi tiếng là đanh đ-á, hai vợ chồng suốt ngày cãi vã, chẳng lúc nào yên ổn.
Nếu để cô ấy biết Kế Học Sâm có người làm mình “rung động", thì chưa đầy một ngày, Kế Học Sâm chắc chắn phải đi cà nhắc đến đơn vị.
Hoắc Kiêu không muốn kết hôn tìm đối tượng, một nửa lý do cũng là vì bị ảnh hưởng bởi đôi này.
Nếu rước một người vợ về mà ngày nào cũng đấu đ-á với mình, thì ngày tháng còn sống nổi không?
Hoắc Kiêu cảm thấy công việc của mình đã đủ mệt rồi, không muốn chuốc thêm rắc rối.
Kế Học Sâm nói:
“Này, nói thật đấy lão Hoắc, tôi thấy mắt nhìn người của dì cũng khá ổn, dì đã nhiệt tình tiến cử như vậy, hay là cậu cứ thử tìm hiểu xem sao, cũng chẳng mất miếng thịt nào."
“Không được."
Hoắc Kiêu nghiêm nghị:
“Tôi mà tìm hiểu đối tượng thì chắc chắn là hướng tới kết hôn, Vĩ nhân đã nói rồi, mọi cuộc tình không lấy kết hôn làm mục đích đều là lưu manh."
Kế Học Sâm chịu thua:
“Tôi phục cậu sát đất luôn, cứ kiểu này thì đến bốn năm mươi tuổi cậu cũng chẳng tìm được vợ đâu."
“Không tìm được vợ còn tốt hơn, khỏi phải biến thành kẻ sợ vợ như cậu."
Hoắc Kiêu đáp.
Anh thật không hiểu nổi, bình thường Kế Học Sâm cũng là một nam t.ử hán oai phong lẫm liệt, vậy mà cứ đứng trước mặt vợ là lại khúm núm đủ điều, thật không nỡ nhìn.
Hoắc Kiêu thầm nghĩ, nếu anh có vợ, chắc chắn sẽ không giống như Kế Học Sâm, chắc chắn anh nói một vợ không dám nói hai.
