Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [thập Niên] - Chương 14
Cập nhật lúc: 12/03/2026 08:24
“Không đúng, phì phì phì.”
Đều tại tên Kế Học Sâm kia làm anh lệch lạc theo rồi, anh sẽ không lấy vợ đâu.
Cả đời này cũng không bao giờ lấy vợ!
Kế Học Sâm và Hoắc Kiêu là bạn thân bao nhiêu năm rồi, nhìn vẻ mặt anh là biết đang nghĩ gì, không nhịn được trêu chọc:
“Lão Hoắc, cậu nói xem liệu dì có để cô gái dì giới thiệu cho cậu lên đảo để xem mặt không?"
Quân nhân đóng quân ở biên giới, nếu không phải đi làm nhiệm vụ hoặc được nghỉ phép thăm thân thì không được tự ý ra ngoài, vì thế có những sĩ quan đến tuổi, người nhà sẽ tìm sẵn đối tượng rồi để cô gái đó lên đảo xem mặt.
Hoắc Kiêu:
“Bà ấy thì muốn đấy, nhưng cô gái đó chắc chắn sẽ không đồng ý."
“Tại sao không đồng ý?
Là tôi thì tôi chắc chắn đồng ý."
Kế Học Sâm nói:
“Cậu nhìn cậu xem, tuổi trẻ tài cao đã là đoàn trưởng, chức vụ cao, phúc lợi đãi ngộ tốt, tướng mạo lại khôi ngô tuấn tú, bao nhiêu cô gái thích chứ."
Khóe miệng Hoắc Kiêu hiện lên một tia lạnh nhạt:
“Cái nơi quỷ quái này của chúng ta, cô gái nhà lành nào mà chịu theo quân tới đây."
Kế Học Sâm không đồng ý:
“Nơi này sao lại là nơi quỷ quái chứ?
Sản vật phong phú, phong cảnh đẹp, khí hậu cũng tốt, ở đây đã là rất dễ chịu rồi."
Anh ta có một người anh em bị phân công lên Trường Bạch Sơn trấn thủ biên giới, nơi đó cao so với mực nước biển, gió tuyết mịt mù, chân bị còng cả ra, cứ đến mùa đông là ngón chân cái sưng vù tím tái, vừa đau vừa ngứa.
Còn một người anh em khác ở biên thùy, lúc đi da dẻ trắng trẻo mịn màng, cuối năm kia gặp lại, mặt mũi đỏ tía một mảng, nhìn là biết bị cháy nắng do tia cực tím mạnh.
Hoắc Kiêu:
“Chúng ta biết, nhưng người khác đâu có biết."
Lần trước anh được nghỉ phép về nhà, gặp ông hàng xóm, ông ấy nghe nói anh đóng quân ở đảo Hải Lãng còn vẻ mặt đầy thương cảm hỏi anh, người ở đó có phải đều phải học bơi không, đi ra ngoài có phải chèo thuyền không.
Hoắc Kiêu cạn lời, chỉ có thể nói lấp l-iếm với ông hàng xóm là khi nào có dịp thì lên đảo Hải Lãng mà xem.
Vì vậy, anh khẳng định chắc nịch:
“Cô gái đó sẽ không đến đâu!"
Chương 8 Nấu ăn xếp bét
Thoắt cái một tháng đã trôi qua, trong thời gian này, ban ngày Diệp Uyển Ninh ra ngoài tìm việc, buổi tối về nhà dạy Tống Tuyết Mai nấu ăn.
Tuy nhiên, điều đáng buồn là công việc thì chẳng thấy đâu.
Mà Tống Tuyết Mai thật sự cũng không phải là người có khiếu nấu nướng.
Cứ lấy món đơn giản nhất là rau xào ra mà nói, bà cũng có thể xào cháy đen thui.
“Dì Tống!"
Diệp Uyển Ninh còn chưa kịp ngăn lại thì Tống Tuyết Mai đã đổ một thìa đường vào chảo.
Diệp Uyển Ninh không nhịn được ôm trán:
“Đó là đường chứ không phải muối, vả lại lượng đổ vào cũng quá nhiều, chỉ cần một chút xíu là đủ rồi ạ."
Tống Tuyết Mai chớp chớp mắt vô tội, chỉ vào đống rau trong chảo hỏi:
“Thế... cái này còn ăn được không?"
“Không ạ."
Diệp Uyển Ninh dọn dẹp bãi chiến trường, không nhịn được hỏi:
“Dì ơi, bình thường ở nhà dì nấu cơm kiểu gì ạ?"
Sao đến đường với muối cũng không phân biệt được, trong đầu Diệp Uyển Ninh đầy rẫy sự hoang mang.
Tống Tuyết Mai:
“Bình thường ấy à, bình thường ở nhà đều là ông nhà dì nấu cơm."
Bà chỉ việc phụ giúp lặt vặt thôi.
Diệp Uyển Ninh gật đầu:
“Vậy chú nấu ăn chắc chắn ngon lắm ạ."
Vẻ mặt Tống Tuyết Mai thoáng chút ngượng ngùng:
“Cũng... cũng được, dù sao cũng ngon hơn dì làm."
Nghĩ một lúc lại bổ sung thêm:
“Cũng ngon hơn con trai dì làm nữa."
Tống Tuyết Mai vẻ mặt đắc ý:
“Người nấu ăn ngon nhất nhà dì là ông nhà, sau đó là dì, cuối cùng mới đến thằng con trai."
Nói cách khác, trình độ nấu nướng của bà vẫn chưa phải là tệ nhất trong nhà sao?
Nghe xong lời Tống Tuyết Mai, Diệp Uyển Ninh không khỏi tự hỏi, là người xếp bét về nấu nướng trong nhà, con trai dì Tống nấu ăn rốt cuộc tệ đến mức nào nhỉ?
Diệp Uyển Ninh dạy lại Tống Tuyết Mai món rau xào một lần nữa:
“Dì ơi, bước tiếp theo vẫn là cho muối, lần này đừng cho nhầm nữa nhé."
Tống Tuyết Mai gật đầu lia lịa:
“Dì biết rồi mà, cháu cứ yên tâm đi."
Bà vừa định múc một thìa muối thì phát hiện trong hộp gia vị đã hết sạch:
“Để dì xuống lầu mua nhé."
Nói xong, bà cởi tạp dề thắt bên hông rồi chạy vù ra ngoài.
Diệp Uyển Ninh dở khóc dở cười, dì Tống đúng là cái tính nôn nóng hớt hải.
Cô tắt lửa, đợi ở nhà một lúc, muối chưa thấy đâu, ngược lại thấy Tống Tuyết Mai trở về với vẻ mặt hoảng hốt.
Sắc mặt Tống Tuyết Mai rất kỳ lạ, tay giơ cao một tờ giấy trông giống như tờ rơi:
“Uyển Ninh này, cháu xem, người nói trên này có phải là cháu không."
Diệp Uyển Ninh ngẩn người, nhận lấy tờ giấy từ tay bà, đọc lướt qua một lượt.
Nhìn một cái đã thấy không xong rồi, đây cư nhiên là một tờ thông báo tìm người, mà người cần tìm không phải ai khác, chính là cô!
Tờ thông báo này còn được viết dưới danh nghĩa Chu Đại Ngưu, nói cái gì mà vị hôn thê bị lạc mất, cả nhà vất vả tìm kiếm, đúng là người nghe rơi lệ, người thấy đau lòng.
Bên trên tuy không có ảnh của Diệp Uyển Ninh nhưng mô tả rất chi tiết các đặc điểm hình thể, đặc biệt là mô tả vết thương trên trán Diệp Uyển Ninh vốn chưa thể lành ngay được.
Chỉ cần là người từng tiếp xúc với Diệp Uyển Ninh đều có thể nhận ra.
Sắc mặt Diệp Uyển Ninh tái mét:
“Dì ơi, tờ giấy này dì lấy từ đâu ra vậy?"
Tống Tuyết Mai:
“Lúc nãy dì đi cung ứng xã mua muối, đi ngang qua phố thì thấy có người dán cái thứ này lên tường, dì tò mò xem thử vài cái, càng xem càng thấy người được mô tả trên này là cháu, nên dì xé mang về đây."
Sắc mặt Diệp Uyển Ninh dần trở nên nghiêm trọng:
“Vậy... những tờ giấy như thế này có nhiều không ạ?"
“Rất nhiều, dán đầy khắp các ngõ hẻm."
Tống Tuyết Mai xé tờ thông báo xong không vội về ngay mà còn lén bám theo sau những kẻ dán thông báo để xem chúng dán ở những đâu.
Nhìn qua mới thấy, những kẻ đó không chỉ dán trên phố mà cả những nơi đông người qua lại như cung ứng xã, cạnh rạp chiếu phim, ngoài dán ra còn có người đi phát nữa.
Ước chừng chỉ vài ngày nữa là người vùng này đều biết Diệp Uyển Ninh bị “lạc mất".
Diệp Uyển Ninh nhíu mày:
“Dì ơi, dì mô tả giúp cháu mấy người phát thông báo đó trông như thế nào được không?"
Tống Tuyết Mai hồi tưởng lại:
“Những người khác thì không nhớ rõ lắm, nhưng dì nhớ có một gã đàn ông đen g-ầy, chân hình như có vấn đề, đi đứng cứ khập khiễng."
