Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [thập Niên] - Chương 8

Cập nhật lúc: 12/03/2026 08:23

“Tất nhiên, cũng chỉ là nghĩ thế thôi, cô không có nhiều tiền đến thế để thuê cửa hàng.”

Tuy nhiên không có tiền thuê tiệm thì có thể bày sạp trước để kiếm chút vốn khởi nghiệp mà.

Nhìn kìa, đi thêm vài bước nữa là thấy có một cái sạp đang bày bán.

Cái sạp này bán đồ rang như lạc và hạt hướng dương.

Vì gần đó là rạp chiếu phim nên việc buôn bán khá thuận lợi, thỉnh thoảng lại có người tới mua đồ, chủ sạp thu tiền mà cười hớn hở.

Diệp Uyển Ninh định tiến lên để dò hỏi tin tức, tiện thể mua ít đồ rang lót dạ, bỗng nhiên có một luồng gió lướt qua bên cạnh.

Một ông lão trên vai đeo băng đỏ lao tới trước mặt chủ sạp với tốc độ không hề giống với tuổi tác của mình, miệng còn lẩm bẩm mắng mỏ:

“Cái thằng này, đúng là gan hùm mật gấu mà, dám cả gan bày sạp ở đây."

Chủ sạp lập tức ngồi thụp xuống, hai tay véo lấy dái tai, vẻ mặt đầy khổ sở nói:

“Cháu không dám nữa đâu, cháu thực sự không dám nữa đâu, ông làm ơn tha cho cháu lần này đi."

Diệp Uyển Ninh:

...

Ch-ết tiệt!

Sao cô lại quên mất bây giờ vẫn đang là đầu những năm 70 chứ, bày sạp buôn bán bị gọi là đầu cơ trục lợi, chủ sạp còn bị gọi là kẻ buôn lậu, đội quản lý mà nhìn thấy là bắt ngay.

Ông lão đội quản lý một tay cầm đòn gánh, một tay xách chủ sạp lên như xách gà con vậy.

Trước khi đi còn dùng ánh mắt quét qua một vòng xung quanh để răn đe.

Diệp Uyển Ninh bị ánh mắt sắc sảo đó làm cho tim đ-ập thình thịch, xem ra con đường bày sạp này không khả thi rồi.

Diệp Uyển Ninh lững thững đi về phía trước, vừa đi vừa nghĩ.

Không bày sạp được nữa thì cô phải làm gì đây, đi làm thuê trước nhé?

Diệp Uyển Ninh nghĩ ngợi quá nhập tâm, không để ý đã đi tới một góc vắng vẻ.

Nhìn thấy nơi hẻo lánh không người như thế này, cô theo bản năng cảm thấy có bóng ma tâm lý, ở hiện đại cô chính là đã ch-ết ở một nơi như vậy.

Diệp Uyển Ninh vừa định cất bước rời đi thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng kêu cứu từ phía xa truyền lại:

“Cứu mạng với, cứu mạng với, có người cướp đồ kìa, mau tới đây với!"

Diệp Uyển Ninh thở dài một tiếng thật dài, sao lại gặp phải chuyện này nữa chứ, cái vận khí này của cô đúng là không còn lời nào để nói.

Ở hiện đại gặp phải kẻ buôn người bị đ-âm ch-ết, nói Diệp Uyển Ninh không hề hối hận chút nào thì là nói dối, nhưng nếu được chọn lại ngàn lần, vạn lần thì cô vẫn sẽ đưa ra lựa chọn tương tự.

Bây giờ cũng vậy.

Diệp Uyển Ninh nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, thầm cổ vũ bản thân rồi lao về phía có tiếng kêu cứu, vừa chạy vừa hét lớn:

“Có người tới đây này, có người tới đây này!"

Lần này cô đã khôn ra rồi, còn nhặt một viên gạch đỏ bên đường cầm trên tay, bất ngờ xông ra, khí thế trông cũng khá là dọa người.

Diệp Uyển Ninh lại gần thì thấy một gã đàn ông g-ầy nhom, ánh mắt láo liên đang giằng co cái túi vải trên tay một người phụ nữ mập mạp.

Hai người giằng co qua lại, gã đàn ông miệng còn lảm nhảm nói những lời khó nghe:

“Mau buông tay ra, không buông là tao đ-ánh cho đấy."

Người phụ nữ mập mạp không hề tỏ ra yếu thế, cũng mắng lại:

“Nhổ vào, có chân có tay sao không làm việc t.ử tế mà lại đi cướp bóc, đúng là hạng không biết xấu hổ."

Diệp Uyển Ninh đột nhiên xông ra khiến cả hai người đều giật nảy mình.

Người phụ nữ mập mạp thấy có người tới thì ánh mắt lộ vẻ vui mừng:

“Đồng chí, tên này là kẻ cướp, hắn muốn cướp túi của tôi, cô mau tới giúp tôi với."

Gã đàn ông g-ầy nhom thấy có người tới thì ban đầu có chút hoảng hốt, nhưng nhìn thấy chỉ là một cô gái nhỏ bé g-ầy gò thì lập tức yên tâm hẳn, trợn mắt nhìn Diệp Uyển Ninh một cái:

“Chuyện không phải của mày thì đừng có xen vào, mau cút đi cho tao."

Kiếp này Diệp Uyển Ninh ghét nhất là bị người khác bảo mình “cút", gã đàn ông g-ầy nhom này coi như đã chạm đúng vào vảy ngược của cô rồi.

Cô lập tức liếc mắt nói:

“Cút thế nào, tôi không biết, hay là anh dạy tôi nhé?"

Gã đàn ông g-ầy nhom bị phản đòn, tức đến bốc hỏa, cũng chẳng thèm cướp túi nữa, xắn tay áo lên định tiến về phía Diệp Uyển Ninh.

Diệp Uyển Ninh chẳng hề sợ hắn, cầm viên gạch đỏ ném thẳng về phía gã đàn ông.

Gã đàn ông g-ầy nhom không tránh kịp bị viên gạch đ-ập trúng tay, đau đến mức xuýt xoa:

“Cái con ranh ch-ết tiệt này."

Diệp Uyển Ninh vô cùng nuối tiếc, tay nghề của cô vẫn còn kém một chút, nếu đ-ập trúng đầu thì tốt biết mấy.

Gã đàn ông g-ầy nhom bị đ-ập trúng thì nổi trận lôi đình, lúc này chẳng còn kiêng dè gì nữa, mắt phun lửa lao về phía Diệp Uyển Ninh:

“Cái con nhỏ này, hôm nay tao sẽ cho mày biết thế nào là lễ độ."

Người phụ nữ mập mạp vừa nhìn thấy hắn nổi điên thì vội vàng hét lớn:

“Này cô bé, mau chạy đi!"

Nói xong còn định xông lên kéo gã đàn ông g-ầy nhom lại để câu giờ.

Diệp Uyển Ninh nhìn người phụ nữ mập mạp với ánh mắt đầy cảm kích.

Có những người thấy mục tiêu của kẻ cướp đã chuyển hướng là sẽ lập tức vắt chân lên cổ mà chạy, đâu có được như người phụ nữ mập mạp này, còn dám ở lại để giúp đỡ.

Thời đại này lòng người vẫn còn khá là thuần phác đấy chứ.

Tất nhiên, cũng có những ngoại lệ như gã đàn ông g-ầy nhom kia.

Những suy nghĩ này chỉ lướt qua nhanh trong đầu Diệp Uyển Ninh, gã đàn ông g-ầy nhom đã lao tới trước mặt.

Diệp Uyển Ninh chẳng hề hoảng loạn, chỉ tay về phía hắn rồi quay đầu lại nói với hai người đàn ông đang mặc đồng phục:

“Các đồng chí công an, chính là hắn, hắn cướp túi người ta kìa."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [thập Niên] - Chương 8: Chương 8 | MonkeyD