Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [thập Niên] - Chương 9
Cập nhật lúc: 12/03/2026 08:23
“Cái góc hẻo lánh này chỉ là tương đối mà thôi, dù sao cũng là ở trên phố trong thành phố, hẻo lánh đến mấy thì cũng chẳng hẻo lánh được đi đâu.”
Diệp Uyển Ninh xông ra cũng chỉ là muốn câu chút thời gian mà thôi.
Bọn họ ở đây làm ầm ĩ càng lớn thì các đồng chí công an đến càng nhanh.
Hơn nữa khi Diệp Uyển Ninh xông tới, khóe mắt đã thoáng thấy có người đang lấp ló sau góc tường, một lúc sau thì biến mất, chắc hẳn là đi báo công an rồi nên cô mới dám yên tâm xông ra.
Sau khi từ đồn công an làm xong bản tường trình đi ra, người phụ nữ mập mạp cười hớn hở nói:
“Dì họ Tống, cô bé cứ gọi dì là dì Tống là được rồi.
Đúng rồi cô bé, cháu tên là gì thế?"
“Cháu họ Diệp, tên là Diệp Uyển Ninh."
Diệp Uyển Ninh mỉm cười ngọt ngào.
Lúc này cô mới có thời gian để quan sát dì Tống.
Nhìn kỹ thì thấy dì Tống này có khuôn mặt trắng trẻo, tròn trịa như trăng rằm, đôi mắt hạnh, khi cười trông rất thân thiện hiền lành.
Quần áo dì mặc tuy hoa văn và kiểu dáng không nổi bật nhưng nhìn qua là biết chất vải tốt, không có một miếng vá nào, rõ ràng gia cảnh nhà dì rất khá giả.
Trên người dì Tống còn đeo một cái túi vải lớn, căng phồng rất bắt mắt, hèn chi gã đàn ông g-ầy nhom kia lại nhắm vào dì.
Tống Tuyết Mai xốc lại cái túi lên, vô cùng cảm kích nói:
“Uyển Ninh à, nếu không có cháu thì chắc là những đồ này của dì đã bị cướp mất rồi, dì thực sự không biết phải cảm ơn cháu thế nào cho phải."
Bị cướp đồ còn là chuyện nhỏ, ngộ nhỡ tên kia nảy sinh ý đồ xấu, không chỉ vì tiền mà còn hại mạng thì biết tính sao.
Sự cảm kích của Tống Tuyết Mai đối với Diệp Uyển Ninh thực sự không còn lời nào diễn tả được.
Diệp Uyển Ninh xua tay:
“Dào ôi, có chuyện gì to tát đâu ạ, thấy việc nghĩa hăng hái làm, rút đao tương trợ thôi mà."
Giọng điệu cô nhẹ nhàng, nhìn qua là biết tính tình thẳng thắn bộc trực, trong lòng Tống Tuyết Mai lại càng thêm yêu quý cô hơn.
Diệp Uyển Ninh liếc nhìn cái túi trên người Tống Tuyết Mai một cái:
“Tuy nhiên dì ạ, cái túi này của dì bắt mắt quá, lần sau dì nhớ cất kỹ một chút, của cải không nên để lộ ra ngoài."
Tống Tuyết Mai gật đầu, đạo lý không được để lộ sự giàu có dì cũng hiểu, vừa định mở miệng giải thích thì bỗng nghe thấy tiếng “ùng ục" phát ra rõ mồn một từ bụng Diệp Uyển Ninh.
Diệp Uyển Ninh không hề tỏ ra ngại ngùng, vỗ vỗ bụng:
“Để dì phải chê cười rồi, cháu mấy ngày nay chưa được bữa cơm nào no cả."
Tống Tuyết Mai giậm chân một cái:
“Sao cháu không nói sớm."
Dì nhanh nhẹn tháo cái túi trên người xuống, lục lọi bên trong rồi lấy ra một hộp đào vàng đóng lon, mở nắp ra rồi đưa cho Diệp Uyển Ninh:
“Cháu ăn cái này trước để lót dạ đi."
Diệp Uyển Ninh đúng là đói thật rồi nên cũng không khách sáo với Tống Tuyết Mai nữa.
Đào vàng trong hộp có vị chua ngọt, c.ắ.n một miếng là nước ngọt trào ra, cô chỉ ăn vài ba miếng là đã hết sạch hộp đào vàng.
Diệp Uyển Ninh nhìn qua là biết đói đến mức nào rồi, Tống Tuyết Mai nhìn cách cô ăn mà hơi há hốc mồm:
“Ăn từ từ thôi, ăn từ từ thôi, cẩn thận kẻo nghẹn đấy."
Diệp Uyển Ninh đẩy hộp thịt đóng lon mà Tống Tuyết Mai vừa đưa tới lại:
“Dì ạ, đủ rồi, cháu không ăn nữa đâu ạ."
Thời đại này đồ đóng lon đắt đỏ lắm, nhất là đào vàng và thịt đóng lon mà Tống Tuyết Mai đưa cho, một hộp ít nhất cũng phải năm đồng, vả lại có tiền cũng chưa chắc đã mua được món ngon như thế này.
Cô rất đói nhưng không thể c.ắ.n rứt lương tâm mà nhận món đồ quý giá như vậy.
Tống Tuyết Mai thấy Diệp Uyển Ninh không chịu nhận hộp thịt, còn tưởng cô lo lắng dì đưa hết cho cô thì dì sẽ không còn nữa, dì vội vàng lục lọi trong túi lấy ra thêm lon cá mòi, kẹo hoa quả, cùng đủ loại hải sản khô...
Vừa lấy vừa nói:
“Đừng sợ, dì vẫn còn đây này."
Mắt Diệp Uyển Ninh trợn tròn, những thứ Tống Tuyết Mai lấy ra đều là những món đồ hiếm thấy ở thời đại này, có mấy hộp đồ đóng lon thậm chí còn in chữ tiếng Anh.
Còn những món hải sản khô kia nữa, có bào ngư to bằng nửa lòng bàn tay, cá bạc nhỏ trắng nõn, tôm lớn đỏ trắng xen kẽ, cồi sò điệp khô vàng nhạt cực phẩm, đều là những món cực kỳ khó mua.
Diệp Uyển Ninh không khỏi nghi ngờ dì Tống có phải đã đi cướp tiệm hải sản nào không.
Tống Tuyết Mai liên tục lấy ra nhiều đồ tốt như vậy lập tức thu hút sự chú ý của không ít người trên phố, có những người ném tới ánh mắt ẩn chứa ý đồ không tốt.
Diệp Uyển Ninh vội vàng giật giật gấu áo dì:
“Dì ơi ——"
Tống Tuyết Mai lập tức hiểu ý, nhét hết những thứ vừa lấy ra vào lại trong túi, kéo tay Diệp Uyển Ninh nói:
“Uyển Ninh à, cháu đi theo dì, ở đây không phải là nơi để nói chuyện."
Dì dắt Diệp Uyển Ninh đi vòng vèo qua mấy con ngõ, tới một khu đại viện vắng vẻ.
Trong viện có mấy tòa nhà chung cư, dì đi vào tòa nhà phía bên phải cùng.
Nhà Tống Tuyết Mai ở tầng bốn, căn nhà khá rộng rãi với ba phòng ngủ hai phòng khách theo tiêu chuẩn.
Đồ đạc trong nhà đều là nội thất bằng gỗ đỏ, trông rất cổ kính và trang nhã.
Diệp Uyển Ninh còn thấy một chiếc đài radio trên bàn.
Thứ này ở thời đại này không hề rẻ chút nào, một chiếc nhỏ thôi cũng phải mấy trăm đồng, vả lại muốn mua còn phải có phiếu mua đài.
So với tấm phiếu mua đài hiếm hoi thì tiền bạc lại chỉ là chuyện thứ yếu.
Tống Tuyết Mai đưa cho Diệp Uyển Ninh một ly nước, thấy cô cứ nhìn chằm chằm vào chiếc đài radio, tưởng cô thích:
“Cháu thích radio à?
Đợi ông nhà dì đi họp ở thủ đô về, để ông ấy mua cho cháu một cái.
Thứ này cũng chẳng đắt lắm đâu, hai trăm đồng thôi, còn nghe được cả chương trình phát thanh nữa, thú vị lắm."
Hai trăm đồng?
Chẳng phải bằng đúng số tiền sính lễ mà nhà họ Chu đã bỏ ra sao, vả lại lúc đầu bọn họ còn chỉ định bỏ ra có một trăm...
Đúng là người không bằng đài mà, trong lòng Diệp Uyển Ninh bỗng trào dâng một cảm xúc khó tả.
Tống Tuyết Mai thấy Diệp Uyển Ninh không nói gì, tưởng cô lại ngại ngùng.
Tống Tuyết Mai mỉm cười, mở cái túi mang về ra đặt trên bàn.
Những món hoa quả đóng lon, thịt đóng lon, hải sản khô kia lại một lần nữa hiện ra trước mặt Diệp Uyển Ninh:
“Đừng khách sáo với dì, muốn ăn gì cứ lấy thoải mái."
Diệp Uyển Ninh lắc đầu:
“Dì ạ, cháu đã ăn của dì một hộp đào vàng rồi."
Tống Tuyết Mai hào phóng nói:
“Một hộp đào vàng thì thấm tháp gì, cháu chính là ân nhân cứu mạng của dì mà."
Diệp Uyển Ninh dở khóc dở cười, chẳng dám nhận công lao:
“Cũng không hẳn đâu ạ, cháu chỉ là giúp dì đuổi kẻ cướp đi thôi."
Tống Tuyết Mai xua tay:
“Dào ôi, cũng như nhau cả thôi."
Lại nói:
“Cô bé à, cháu đừng khách sáo với dì thật đấy.
Những đồ này đều là con trai dì gửi về cho đấy, nó đi lính ở đảo Hải Lãng, hải sản ở đó là không thiếu nhất.
Đồ đóng lon cũng vậy, tháng nào nó cũng gửi cho dì."
Thì ra con trai của dì Tống đi lính ở đảo Hải Lãng, hèn chi lại có thể gửi nhiều hải sản khô về như vậy.
Nghe nói đãi ngộ của lính tráng cũng rất tốt, lại còn thường xuyên được phát đồ đóng lon nữa.
Diệp Uyển Ninh có chút ái ngại, nói đi cũng phải nói lại, nếu không phải do người con trai “hào phóng" này của dì Tống thì dì Tống cũng sẽ không nhận một cái túi lớn từ bưu điện về, vừa ra khỏi bưu điện đã bị gã đàn ông g-ầy nhom kia để ý tới.
Thực sự không từ chối được, Diệp Uyển Ninh lại ăn thêm một hộp xoài đóng lon, sau đó đứng dậy nhìn sắc trời:
“Thời gian cũng không còn sớm nữa, cháu phải đi đây ạ."
Nếu không đi, cô thực sự sợ dì Tống sẽ nhét hết những thứ này cho cô mất.
Tống Tuyết Mai nghe thấy Diệp Uyển Ninh muốn đi thì cuống quýt:
“Cháu ơi, sao lại đi nhanh thế."
Dì chỉ vào vết thương trên trán Diệp Uyển Ninh:
“Dù sao cũng để dì giúp cháu băng bó cái này đã rồi hãy đi chứ."
Diệp Uyển Ninh sờ sờ vào góc trán, dì Tống đang nói tới vết thương mà nguyên chủ đã để lại khi đ-âm đầu vào tường trước đó.
Sau khi thỏa thuận xong sính lễ với nhà họ Chu, Chu Tú Lan đã đưa cô đi khám bác sĩ.
Tuy nhiên công xã Hồng Kỳ chỉ có một bác sĩ chân đất, bôi cho cô một ít bùn th-ảo d-ược không rõ tên là coi như xong việc băng bó.
Vết thương vẫn chưa lành hẳn, vả lại lớp bùn th-ảo d-ược đã sớm bị rơi mất ở đâu đó trong quá trình chạy trốn rồi.
Bây giờ vết thương lộ ra ngoài không khí trông có chút đáng sợ.
Diệp Uyển Ninh cảm ơn ý tốt của Tống Tuyết Mai:
“Vậy thì làm phiền dì ạ."
