Đầu Ngón Tay Màu Hồng - Vãn Hòa Xuy Yên - Chương 5

Cập nhật lúc: 28/08/2026 15:03

“Anh ta đưa tôi lên trang nhất như thế nào thì tôi cũng sẽ trả lại y hệt như vậy.”

Giọng nói của Đoàn Doãn không lạnh không nóng.

Tôi nín thở, tay đặt lên nắm cửa, đợi họ đi rồi mới mở ra nhưng không ngờ nắm cửa lại đột nhiên động đậy.

“Đúng rồi, anh Đoàn.”

“Ừ?”

Nắm cửa dừng lại.

Đầu tôi ong lên, nhìn sang quần áo treo trên giá, chỉ cảm thấy quen thuộc, bỗng dưng lạnh sống lưng.

Đây là phòng của Đoàn Doãn.

“Anh Đoàn, tôi nghe nói có người đã thay vai của cô Lý Dao --”

Trợ lý nhỏ theo sát bước vào phòng.

Tôi trốn sau rèm cửa, không dám thở mạnh, nghe câu nói đó, tôi khẽ c.ắ.n môi.

“Ai thay?”

Đoàn Doãn kéo nhẹ cà vạt, tiện tay vứt áo khoác lên ghế sofa, giọng điệu có phần giống như đang hỏi tội.

Trợ lý nhỏ: “Là anh trai của anh.”

Đoàn Doãn dựa vào ghế sofa, ngón tay dài gõ nhịp, thản nhiên nói: “Vậy nhớ cắt hết khách hàng trong tay anh ta, không chừa một ai.”

“À... cái này...”

Trợ lý nhỏ gượng cười, nhỏ giọng nói: “Anh Đoàn, như vậy chẳng phải là đối đầu trắng trợn với anh ta sao?”

Đoàn Doãn nhướn mày, cười lạnh: “Bắt nạt người phụ nữ của tôi, ít nhất phải trả giá một chút chứ.”

Trợ lý nhỏ: ...

Ai là người phụ nữ của cậu chứ!

Tôi chớp mắt, không hiểu sao có chút lúng túng, tay nắm lấy rèm cửa, bất giác run rẩy.

“Ai đó? —”

Đoàn Doãn lập tức cảnh giác.

Tôi sợ hết hồn, căng thẳng đến mức đầu ngón chân đều sắp chĩa xuống đất, nhưng không ngờ Đoàn Doãn lại nói với trợ lý: “Không có gì. Trễ rồi, cậu đi theo dõi đám phóng viên đó, chụp xong thì giải tán.”

Tôi: ...

*

Thành thật mà nói.

Tôi cảm thấy Đoàn Doãn đã phát hiện ra tôi, nhưng cậu ấy không vạch trần mà bắt đầu chậm rãi c** đ*.

Trời đất!

Tôi trốn sau rèm, thực sự muốn tìm một lỗ để chui vào.

“Cạch!”

Đoàn Doãn vào phòng tắm.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, liếc nhìn đồng hồ, cầm điện thoại định mở cửa ra ngoài nhưng không ngờ cửa đã bị khóa.

“Cô Lý?”

Đoàn Doãn đột nhiên lên tiếng.

Tôi mím môi, quay đầu nhìn cậu ấy, nói: “Mở cửa đi.”

“Cô vào phòng của tôi.”

Đoàn Doãn nhíu mày, nhìn tôi với ánh mắt không thể hiểu nổi, nói: “Cô dám tự tin ra lệnh cho tôi như vậy sao?”

Tôi c.ắ.n môi, khẽ nói: “Làm ơn, mở cửa đi.”

Đoàn Doãn như chợt nghĩ ra điều gì đó, bất ngờ tiến đến gần tôi.

Tôi hoảng hốt, bước lùi dần cho đến khi lưng chạm vào cánh cửa, nói: “Tôi, tôi chỉ muốn cậu mở cửa thôi mà.”

Giây tiếp theo.

Đoàn Doãn nói: “Cô đêm hôm không ngủ mà đến khách sạn tìm ai vậy?”

Tôi: “Tìm anh trai của cậu. Anh ta thay vai diễn của tôi, tôi phải làm chút gì đó để đáp trả chứ.”

Đoàn Doãn: ...

Đoàn Doãn cúi nhìn tôi, hạ giọng: “Đoàn Ngang rất bẩn thỉu, cô đừng dây vào, kẻo tự rước họa vào thân.”

“Còn cậu thì sao --”

Tôi phản bác theo bản năng, nhưng nhớ lại câu “người phụ nữ của tôi” của Đoàn Doãn, mặt bỗng dưng nóng bừng, không nói nữa.

“Tôi nói sai sao?”

Đoàn Doãn lạnh lùng chế giễu: “Cái đầu như cô chỉ nghĩ ra được lý do gọi nhầm số thôi. Không thích hợp để đấu trí.”

“Cái gì gọi là cái đầu như tôi?”

Tôi nghe xong liền tức giận, mặt mày căng thẳng nhìn cậu ấy: “Tôi nói sự thật! Không tin thì cậu có thể gọi số đó hỏi thử!”

Hóa ra cậu ấy đã nhìn thấy tin nhắn tôi gửi, chỉ cảm thấy lý do của tôi gượng ép.

Khỉ thật!

Đây là lần đầu tiên trong đời tôi giải thích với người khác, vậy mà cậu ấy không tin tôi!

“Nếu là sự thật, sao lúc đó cô không giải thích?”

Đoàn Doãn lại hỏi.

Cuối cùng.

Cậu ấy nói thêm: “Nuôi nhiều cá quá, không nhớ rõ à?”

Tôi hơi sững lại, đột nhiên cứng họng, vì cậu ấy nói đúng, tôi thực sự không nhớ rõ, lúc đó mới không dám giải thích.

Giây tiếp theo.

Bụng tôi đột nhiên kêu lên.

Tôi có chút xấu hổ, đưa tay ôm bụng, ngẩng đầu nhìn Đoàn Doãn.

*

Đoàn Doãn cúi xuống nhìn tôi, trong mắt có sự tức giận, nhưng nhiều hơn là bất lực, giọng lạnh nhạt: “Nuôi nhiều cá như vậy, không có ai mang cơm cho cô sao?”

Tôi: ...

Tôi không muốn cãi nhau với cậu ấy, gõ nhẹ vào nắm cửa: “Cậu mở cửa đi, tôi muốn ra ngoài ăn cơm.”

Giây tiếp theo.

Đoàn Doãn bất ngờ tiến lại gần, tôi hoảng hốt, định chạy ngay khi cửa mở nhưng lại bị cậu ấy nắm lấy tay.

Năm ngón tay đan xen.

Tôi cau mày: “Cậu --”

Đoàn Doãn: “Tôi biết chỗ nào có đồ ăn.”

Tôi: ...

Nói như thể tôi không biết vậy, tôi muốn phản bác, nhưng khi cậu ấy nắm tay tôi kéo đi, tôi lại im lặng.

Chiến tranh lạnh, cãi nhau.

Trước đây tôi và Đoàn Doãn cũng từng như vậy, chỉ là mỗi lần không chịu nổi giờ tan học buổi tối, có một người đều đứng ngoài cửa đợi tôi.

Lúc đó trời còn đang đổ tuyết.

Tôi thấy cậu ấy đến, hoàn toàn không muốn để ý đến cậu ấy nên đi vòng qua, cậu ấy cứ đi theo rồi đưa tay nắm lấy tay tôi, giọng mềm mại gọi:

“Chị ơi...”

“Chị ơi, bảo bối, bà xã.”

Cậu ấy gọi liền một tràng, không thèm quan tâm bên cạnh còn có mấy bạn học khác, khiến tôi vừa giận vừa buồn cười.

Khi tôi để cậu ấy nắm tay, cậu ấy lại bắt đầu làm nũng: “Chị ơi, hôn anh đi.”

Tôi lập tức từ chối: “Không.”

Cậu ấy: “Vậy để anh hôn chị.”

Nói xong.

Thằng nhóc này trực tiếp nhào đến.

Lúc đó, dường như không có chuyện gì mà một nụ hôn không thể giải quyết được.

Nhưng.

Sau này rất nhiều mâu thuẫn, hôn có nhiều hơn nữa, cậu ấy thì nước mắt rưng rưng, còn tôi chỉ cảm thấy bực bội.

Bây giờ nghĩ lại.

Thực ra giang sơn dễ đổi, bản tính tôi khó dời.

Tôi luôn nghĩ rằng thanh xuân của mình còn dài, thích một người thì chẳng có gì thú vị, phải thích mười người, thích một trăm người...

Đến bây giờ, trong lần chiến tranh lạnh này, tôi mới dần mất hứng thú với việc nuôi cá...

So với mất ao cá, tôi có vẻ sợ mất cậu ấy hơn.

*

“Đang nghĩ gì vậy?”

Tôi bừng tỉnh.

Ánh sáng trong nhà hàng rực rỡ chiếu lên khuôn mặt của Đoàn Doãn, làm cho đôi lông mày và đôi mắt của cậu ấy thêm tuấn tú, giống như cậu thiếu niên thích làm nũng năm nào.

“Cô Lý.”

Đoàn Doãn hơi nhướn mày, giọng điệu lạnh nhạt: “Cô không cảm thấy ánh mắt cô nhìn tôi bây giờ có chút phạm quy sao?”

“Tôi còn có thể phạm quy hơn nữa, cậu muốn xem không?”

Tôi buột miệng đáp lại.

Đoàn Doãn nghe vậy thì sững người, liếc nhìn tôi, cầm ly nước uống.

Tôi xoay xoay chiếc điện thoại trong tay, lặng lẽ nhìn cậu ấy, chỉ muốn làm hòa nhưng không biết làm sao để cúi đầu, muốn giữ thể diện, nhưng lại không muốn kéo dài sự căng thẳng này.

Thừa nhận đúng sai không khó, nhưng trong lòng vẫn còn một rào cản – sĩ diện.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.