Đầu Ngón Tay Màu Hồng - Vãn Hòa Xuy Yên - Chương 6
Cập nhật lúc: 28/08/2026 15:03
“Thưa cô, món ăn của cô đây.”
Người phục vụ mang món lên bàn.
Tôi thở ra một hơi, nghĩ một chút rồi quyết định thôi, ăn cơm trước đã.
Các món Đoàn Doãn chọn đều là món tôi thích, nhưng tôi mới ăn được hai miếng đã theo thói quen đưa cho cậu ấy: “Ừm, cái này ngọt, tôi không ăn nữa.”
Vừa dứt lời.
Đoàn Doãn ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
Tôi sững lại, chợt nhớ ra chúng tôi đang chiến tranh lạnh, muốn rút tay về.
Cậu ấy lại giữ lấy cổ tay tôi, nhận lấy đĩa thức ăn.
“Ờ... Đoàn Doãn.”
Tôi gọi cậu ấy theo phản xạ.
Đoàn Doãn ung dung cầm lấy cái muỗng, lạnh lùng nhìn tôi: “Luật cũ.”
Luật cũ?
Đầu tôi như ong lên, đột nhiên nhớ lại trước đây cậu ấy từng nói, mỗi khi tôi không ăn hết lại đẩy cho cậu ấy, cậu ấy ăn một miếng, tôi sẽ phải hôn cậu ấy một cái.
Đoàn Doãn nhìn thẳng vào tôi.
Tôi mím môi, cầm d.a.o nĩa trên tay, lặng lẽ gật đầu, thầm hiểu rõ thế nào là cho bậc thang thì xuống…
*
Bữa ăn kết thúc.
Nhóm chat của phòng làm việc chúng tôi bùng nổ.
[Bạch Trân]: [Đầu ch.ó] Đoàn Ngang gặp báo ứng rồi.
Tôi cúi đầu nhìn tin nhắn trong điện thoại, lập tức hiểu ngay. Đoàn Ngang bị chụp lại, có lẽ không lâu nữa vợ chưa cưới của hắn cũng sẽ biết chuyện.
“Cô Lý, tôi ăn xong rồi.”
Đoàn Doãn đột nhiên gọi tôi.
Tôi nhìn ánh mắt của người nào đó, trong lòng hơi căng thẳng, khẽ nói: “Ra xe đi...”
Trong xe của Đoàn Doãn.
Vừa ngồi vào xe, cậu ấy nghiêng người tới, vòng tay ôm eo tôi, không nói lời nào mà hôn lên môi tôi.
Thôi được.
Món ăn đó quả thật rất ngọt, ngọt đến mức tim tôi cũng mềm nhũn ra.
Không khí dần nóng lên.
Cho đến khi một cuộc gọi vang lên, bầu không khí mới dần trở lại bình thường.
“Đoàn Doãn --”
Tôi đỏ mặt, khẽ gọi cậu ấy.
Ánh mắt Đoàn Doãn tràn ngập yêu chiều nhìn tôi, yết hầu cậu ấy khẽ chuyển động, giọng trầm ấm: “Chị à, đôi khi anh thật sự sắp bị chị làm cho tức c.h.ế.t rồi.”
Tôi: ...
“Thôi mà, lần sau chị sẽ không chọc giận anh nữa...”
Tôi cúi đầu, nhìn cậu ấy với ánh mắt đáng thương: “Bây giờ không gọi chị là cô Lý nữa sao?”
Tiếng chuông điện thoại càng lúc càng dồn dập.
Đoàn Doãn liếc tôi một cái rồi ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng, tiện tay nhấn mở điện thoại.
*
“Sếp Đoàn, Đoàn Ngang xảy ra chuyện rồi, ông cụ đang nổi giận đấy.”
“Chuyện gì?”
Đoàn Doãn trả lời với vẻ bình thản, không hề khiến người ta liên tưởng rằng chính cậu ấy đã làm mọi chuyện.
Người kia báo cáo rất chi tiết.
Đoàn Doãn đáp lời hờ hững, trong khi tay cậu ấy vẫn nhẹ nhàng v**t v* ngón tay tôi, chơi đùa với đầu ngón tay của tôi. Tôi muốn rút tay lại nhưng lại bị cậu ấy giữ c.h.ặ.t.
Tôi ngước lên nhìn cậu ấy, ra hiệu nếu cậu ấy không thả tôi ra thì tôi sẽ c.ắ.n cậu ấy.
Kết quả.
Cậu ấy cứ như không nhìn thấy gì, giữ c.h.ặ.t tôi trong lòng. Tôi chỉ có thể nắm lấy ngón tay cậu ấy mà bẻ.
“Sếp Đoàn, mau quay về đi.”
“Ừ, được.”
Hãy nhớ lời đáp của Đoàn Doãn.
Vừa dứt cuộc gọi, cậu ấy lại tiến sát tới, làm tôi hoảng hốt kêu lên:
“Thôi, đừng đùa nữa, đừng đùa nữa.”
Đoàn Doãn nở nụ cười nơi khóe môi, trán cậu ấy tựa vào trán tôi, như thể đang dỗ dành tôi: “Nhưng mà anh muốn đùa.”
Tôi: ...
Bốn mắt nhìn nhau.
Tim tôi đập loạn xạ nhưng không hề phản kháng.
Trong cuộc đời tôi, đã có rất nhiều người bước qua, nhưng cảm giác mập mờ đến nhanh mà đi cũng nhanh.
Người khiến tôi vừa xao xuyến, vừa yêu thương, chỉ có cậu ấy.
*
Điện thoại lại rung lên.
Tôi mệt mỏi đến mức không muốn động đậy, cho đến khi có bàn tay cầm điện thoại lên, bật loa ngoài.
“Lý Dao! Con không ở đoàn phim, con đang ở đâu?”
“Con giỏi quá nhỉ, còn học được cách không về nhà nữa cơ à?”
Giọng mẹ tôi vang lên như tiếng pháo, khiến tôi lập tức tỉnh táo.
Giây tiếp theo.
Tôi còn chưa kịp giành lại điện thoại, Đoàn Doãn đã khiến mẹ tôi im bặt bằng một câu: “Dì ơi, cháu là Tiểu Doãn đây.”
Mẹ tôi lập tức thay đổi thái độ, dịu dàng hẳn: “Tiểu Dõan à!”
Tôi: ...
Tôi c.ắ.n môi, vội nhìn Đoàn Doãn, lắc đầu ra hiệu cậu ấy đừng nói lung tung.
Đoàn Doãn nhướn mày, nghiêng người về phía tôi.
Tôi đưa tay định nhéo mặt cậu ấy, kết quả lại bị cậu ấy hôn một cái chụt, lại bị cậu ấy hôn một cái, tôi ngại ngùng chỉ muốn chui vào chăn, nhìn cậu ấy cầm điện thoại ra ngoài nói chuyện.
Cuối cùng cậu ấy cũng giải quyết xong mẹ tôi, tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng Đoàn Doãn ném điện thoại sang một bên, kéo tôi vào lòng.
“Dì thường xuyên kiểm tra chị à?”
Tôi chớp mắt, bĩu môi nói: “Sao nào?”
“Cho nên chị là bé ngoan của dì.”
Đoàn Doãn nhếch môi, mắt sáng lên, trông có vẻ rất hớn hở.
“Ờ.”
Tôi bị cậu ấy nhìn đến mức tai đỏ ửng, không nhịn được bĩu môi: “Nghe sến quá.”
Đoàn Doãn tựa đầu vào trán tôi, khẽ nói: “Chị à, anh cũng muốn có một bé ngoan...”
Tôi: ...
Tôi chớp mắt, chỉ nhìn cậu ấy.
Khác với trước đây khi tôi nghĩ cậu ấy trẻ con, giờ tôi thấy mình mới là đứa trẻ, không dám gật đầu, vì tôi hoàn toàn không biết phải làm sao để trở thành một người mẹ tốt.
Một lát sau.
Đoàn Doãn bỏ qua chủ đề đó, vuốt tóc tôi có vẻ thất vọng, giọng nói trầm thấp: “Thôi, thay đồ đi, cùng đi ăn sáng.”
*
Bản tin tám giờ sáng toàn là tin tức về Đoàn Ngang.
“Nghe nói Đoàn Ngang sửa kịch bản, bề ngoài là giúp bạn gái, thực chất là để vả mặt em trai. Mà người bị thay đổi vai diễn là bạn gái em trai anh ta.”
“Thật à? Ối, k*ch th*ch thật! Vậy ai sẽ là người thừa kế?”
“Cảm giác cả hai anh em này đều không phải người tốt, chắc sẽ có một trận đ.á.n.h lớn đây.”
Trong nhà hàng dưới lầu, tiếng bàn tán vang lên không ngừng.
Tôi bê khay thức ăn, trong lòng cũng có chút lo lắng. Đoàn Ngang chơi bẩn như vậy, liệu hắn có trả thù Đoàn Doãn không?
“Chọn xong chưa?”
“Hửm?”
Tôi giật mình, nhìn Đoàn Doãn đội mũ lưỡi trai, khẽ hỏi: “Này, anh có đ.á.n.h lại Đoàn Ngang không?”
“Hửm?”
Đoàn Doãn nhướn mày, liếc tôi một cái, lập tức làm vẻ vô tội: “Anh không đ.á.n.h lại được đâu, chị sẽ bảo vệ anh chứ?”
Tôi: ...
Tên này thật là.
Tôi thở dài bất lực, khẽ nói: “Không đâu, nếu anh c.h.ế.t, chị sẽ tìm người khác.”
Đoàn Doãn: ...
Tôi đi rất nhanh, nhưng chưa kịp đi được vài bước đã bị Đoàn Doãn kéo lại ôm vào lòng: “Chị tuyệt tình quá.”
Tôi nhìn vẻ mặt tủi thân của cậu ấy, bèn ghé tới hôn cậu ấy một cái.
Đoàn Doãn liếc tôi: “Chỉ hôn một cái thôi à?”
Tôi: “Chị thấy anh buồn nên mới hôn anh, được chưa?”
Đoàn Doãn bĩu môi, tay ôm eo tôi, bắt đầu ỉ ôi: “Ồ, thì ra là thấy anh buồn mới hôn à, vậy để anh buồn thêm một chút nữa nhé.”
Tôi: ...
Giây tiếp theo.
Có khách đi qua, nghe thấy anh nhõng nhẽo cũng không nhịn được mà quay lại nhìn, miệng khẽ mỉm cười.
