
Dây Đàn Vọng Xuân
Sau khi trúng phải cổ Hợp Hoan, ta đến phủ Đế sư cầu thuốc.
Tiêu Vọng Chi sai người ngăn ta ngoài cổng phủ, từng câu từng chữ đều như lưỡi dao cứa thẳng vào tim:
“Thân là công chúa, lại cam tâm tự hạ mình đến mức ấy sao?”
Ta mất hết thể diện, chật vật rời khỏi phủ Đế sư. Giữa cơn mưa tầm tã ấy, ta trượt chân ngã xuống nền đất lạnh buốt.
Ngay lúc tuyệt vọng nhất, một đôi tay ấm áp mà vững vàng đỡ lấy ta.
“Điện hạ, theo ta đi.”
Ba ngày sau, Thái tử nước Khương công khai cầu cưới công chúa Thanh Hoa trước mặt quần thần.
Tiêu Vọng Chi đang ngồi ở ghế thượng tọa bỗng sa sầm nét mặt. Những ngón tay cầm chén rượu siết chặt đến mức trắng bệch.
“Không thể.”
Ta lại đứng dậy, bình thản cất lời:
“Nhi thần nguyện ý.”












