Dây Đàn Vọng Xuân - Chương 9
Cập nhật lúc: 24/06/2026 21:02
Ta cố ý cau mày:
“Có nhà ai mà phu quân yếu ớt như chàng không?”
“Nhìn thân thể này xem.”
“Bảo sao thành thân 3 năm rồi mà bụng ta vẫn chẳng có động tĩnh gì.”
“Đúng là lỗi của ta.”
Phu quân mỉm cười ôn hòa.
Giọng nói cũng trầm xuống đôi chút:
“Vậy tối nay vi phu cố gắng hơn một chút.”
“Để phu nhân được thỏa mãn.”
“Thuận tiện m.a.n.g t.h.a.i luôn, được không?”
Mặt ta lập tức nóng bừng.
Vội đẩy chàng ra xa một chút.
“Chàng thật chẳng đứng đắn gì cả.”
“Ở trước mặt phu nhân mình còn cần đứng đắn làm gì?”
“Ngoan nào, đừng động.”
Ta nghe lời nhắm mắt lại.
Để mặc chàng nhẹ nhàng hôn lên mí mắt, sống mũi, môi, rồi đến cằm.
Những nụ hôn dịu dàng như chuồn chuồn lướt nước.
21
Đến giữa tháng tám hằng năm, dưới chân núi lại tổ chức hội hoa đăng.
Đèn đuốc kéo dài bất tận.
Rực rỡ như sao sa phủ kín nhân gian.
Ta chỉ từng nghe các tỳ nữ kể lại.
Chưa bao giờ tận mắt nhìn thấy.
Năm nay, cuối cùng ta cũng năn nỉ được phu quân đưa xuống thành ngắm hội đèn.
Trong thành đèn đuốc sáng choang.
Các loại hoa đăng đủ màu treo cao khắp nơi.
Dải lụa ngũ sắc tung bay theo gió.
Trên mặt sông hộ thành phản chiếu muôn vàn pháo hoa rực rỡ giữa trời đêm.
Ta kéo tay phu quân dừng lại bên một cây cầu Cửu Khúc đông nghịt người.
Hào hứng đứng xem.
Ông chủ quán đang lớn tiếng giới thiệu:
“Trò chơi này dùng để thử xem phu thê có tâm ý tương thông hay không.”
“Thê t.ử sẽ sang bờ bên kia trả lời chín câu hỏi.”
“Phu quân đứng bên này cũng phải trả lời những câu hỏi tương tự.”
“Nếu đáp án giống nhau, phu quân được đi qua một khúc cầu.”
“Trả lời đúng cả chín câu, sẽ đến được đầu cầu bên kia gặp phu nhân.”
“Nhưng chỉ c.ầ.n s.ai một câu, phải chờ thêm một khắc mới được đi tiếp.”
Ta thấy thú vị.
Liền kéo phu quân tham gia.
“Phu quân.”
“Vừa rồi có một vị nương t.ử nói với ta rằng năm ngoái nàng ấy tham gia trò này với phu quân mình.”
“Chờ gần một canh giờ mới thấy người tới nơi.”
Phu quân bật cười:
“Nhiều nhất một chén trà. Ta sẽ tới tìm nàng.”
Ông chủ quán cũng bật cười theo:
“Vị công t.ử này tự tin quá rồi đấy.”
“Nếu không có nắm chắc, ta cũng sẽ không nói như vậy.”
Phu quân nhìn ta dịu dàng.
Đưa tay xoa đầu ta.
“Đi đi. Ta sẽ tới rất nhanh.”
Sau khi ta sang bên kia cầu.
Ông chủ cũng bắt đầu đặt câu hỏi cho phu quân.
“Câu thứ nhất: Phu nhân thường ngày thích uống loại trà nào nhất?”
“Nàng ấy gần như không uống trà. Thứ nàng thích nhất là rượu đào do chính tay ta ủ.”
“Ha ha ha. Công t.ử quả nhiên lợi hại, đáp đúng rồi.”
“Câu thứ hai: Phu nhân thường hay nói câu gì nhất?”
“Khẩu đầu thiền của phu nhân à...”
Phu quân khẽ cười:
“Chắc là: ‘Phu quân, ta nhớ chàng rồi.’”
“Tốt! Mời nghe câu thứ ba.”
Một cô nương đứng bên cạnh đầy vẻ hâm mộ:
“Nương t.ử thật có phúc. Phu quân vừa tuấn tú lại còn quan tâm nàng như vậy.”
“Phu quân nhà ta thì khác. Chỉ trả lời đúng được một câu. Nghĩ thôi đã tức c.h.ế.t rồi.”
Ta không nhịn được bật cười.
Phu quân thật sự rất yêu thương ta.
Dù là những chi tiết nhỏ nhặt trong cuộc sống.
Chỉ cần liên quan đến ta.
Chàng đều nhớ rõ.
Thế nhưng bên kia cầu người đông như mắc cửi.
Phu quân bị đám đông vây quanh.
Ta gần như không còn nhìn rõ bóng dáng chàng nữa.
Ta đứng bên này cầu chờ đến chán.
Bỗng nghe thấy phía sau có tiếng gió xé mạnh.
Vừa quay đầu lại.
Một lực kéo cực lớn đã túm lấy ta.
Lôi đi.
Ta bị kéo thẳng vào một con hẻm vắng người.
Mãi đến đó, đối phương mới buông tay.
“Ngươi... khụ... ngươi là ai?”
Nữ nhân kia cười lạnh.
Bàn tay siết c.h.ặ.t lấy cổ ta.
Gương mặt méo mó vì căm hận.
Giọng nói sắc lạnh như lệ quỷ:
“Lý Lộ Hoa.”
“Ngươi còn mặt mũi hỏi ta là ai sao?”
“Nếu không phải vì ngươi...Nước Khương sẽ không diệt vong.”
“Điện hạ cũng sẽ không c.h.ế.t.”
“Chính ngươi đã hại c.h.ế.t Thái t.ử điện hạ.”
“Hại c.h.ế.t cả quốc gia của ta.”
“Ngươi dựa vào đâu mà vẫn có thể sống tiếp?.”
Năm ngón tay càng lúc càng siết mạnh.
Ta thậm chí nghe thấy một tiếng “rắc” rất khẽ từ cổ mình truyền tới.
Cơn đau dữ dội lan khắp cơ thể.
Ta cố mở miệng.
Nhưng không thể phát ra nổi một âm thanh.
Cảnh vật trước mắt dần trở nên mờ nhòe.
Màn đêm lạnh lẽo phủ xuống.
Những ánh đèn rực rỡ ngoài kia dần rời xa.
Tiếng hát hí khúc cũng ngày một mơ hồ.
Như thể bị ngăn cách bởi một tấm màn dày đặc.
Ta sắp c.h.ế.t rồi sao...
Phu quân...
Ta còn chưa đợi được chàng quay lại...
Phu quân...
“Bịch.”
Một tiếng va đập nặng nề vang lên.
Nữ nhân kia bất ngờ buông tay.
Ngay trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy.
Ta bị kéo vào một vòng ôm quen thuộc và ấm áp.
Theo bản năng, ta ôm lấy eo người ấy.
Nghẹn ngào bật khóc:
“Phu quân...Cuối cùng chàng cũng tới rồi...”
Phu quân siết c.h.ặ.t lấy ta.
Không ngừng vỗ về.
“Không sao rồi…Không sao nữa rồi.”
“Xin lỗi nàng.”
“Lẽ ra ta không nên để nàng ở đó một mình.”
“Sau này sẽ không như thế nữa.”
Ta vội ngẩng đầu khỏi lòng chàng.
“Nữ nhân vừa rồi…Ả ta chạy mất rồi.”
Ánh mắt phu quân sâu thẳm.
Trong đó lóe lên một tia lạnh lẽo đáng sợ.
“Không sao. Ả ta không chạy được bao xa đâu.”
Chàng lại nắm lấy tay ta.
Khẽ hôn lên giữa trán ta.
“Chúng ta về khách điếm trước.”
“Ngày mai trở về cốc.”
“Bên ngoài quá nguy hiểm.”
“Sau này chúng ta đừng ra ngoài nữa. Được không?”
Ta ngoan ngoãn gật đầu.
“Được.”
22
Đêm ấy, ta đột ngột bừng tỉnh khỏi cơn mộng.
Hoảng hốt nắm c.h.ặ.t lấy tay phu quân.
“Làm sao vậy?”
“Lại gặp ác mộng sao?”
Ta tái mặt, giọng nói mang theo run rẩy:
“Phu quân...”
“Ta... ta mơ thấy chàng cầm một thanh kiếm đầy m.á.u...”
Sắc mặt vốn điềm tĩnh của chàng thoáng biến đổi.
Nhưng rất nhanh đã khôi phục như thường.
Chàng bình thản hỏi:
“Còn gì nữa không?”
“Còn có...”
“Rất nhiều t.h.i t.h.ể...Khắp nơi đều là m.á.u...”
