Đêm Nay Thẩm Tổng Lại Ghen Rồi! - Chương 12: Gianh Giới Mong Manh
Cập nhật lúc: 21/08/2026 08:03
CHƯƠNG 12: GIANH GIỚI MỎNG MANH VÀ CÚ ĐIỆN THOẠI ĐÊM KHUYA
Tấm danh thiếp màu đen mạ vàng bị vò nát, nằm trơ trọi trên nền đất xi măng lạnh lẽo của hầm xe.
Lâm Uyển Đình nhìn cái bóng vỡ vụn của mảnh giấy, rồi ngước lên nhìn người đàn ông trước mặt. Gương mặt Thẩm Gia Thần lúc này đáng sợ vô cùng, những đường gân xanh nơi thái dương giật mạnh, đôi bàn tay siết c.h.ặ.t lấy bả vai cô như muốn khảm cô vào tận xương tủy. Cơn ghen của anh không còn là sự hờn giận thông thường, nó là sự hoảng loạn của một kẻ độc hành sắp mất đi báu vật duy nhất.
"Buông tôi ra, anh làm tôi đau." Uyển Đình khẽ cau mày, giọng nói lạnh đi vài phần.
"Đau?" Gia Thần bật cười, tiếng cười khàn đặc đầy tự giễu. "Cô cũng biết đau sao? Lâm Uyển Đình, trái tim cô làm bằng đá đúng không? Tôi đã dùng mọi cách để giữ cô lại, còn hắn ta chỉ cần xuất hiện, nói vài câu mập mờ là cô đã d.a.o động?"
Anh tiến sát hơn, hơi thở dồn dập phả lên vầng trán cô: "Hắn nói có tài liệu về quá khứ? Hắn nói có kẻ chủ mưu khác? Cô tin hắn đến thế sao? Đừng quên, hắn là một kẻ đứng đầu thế giới ngầm, hắn tiếp cận cô chắc chắn có mục đích!"
Uyển Đình nhìn thẳng vào mắt anh, không hề né tránh. Sự tức giận của Gia Thần không làm cô sợ hãi, ngược lại, nó càng chứng minh anh đang giấu diếm một điều gì đó.
"Nếu anh không làm, tại sao anh lại sợ tôi đi tìm sự thật?" Uyển Đình gằn từng chữ, thanh âm rành rọt. "Thẩm Gia Thần, nếu anh thực sự trong sạch trong vụ án của Lâm gia mười năm trước, anh hãy tự tay đưa bằng chứng cho tôi. Bằng không, đừng trách tôi đi tìm người khác."
Lời nói của cô như một nhát d.a.o chí mạng đ.â.m vào t.ử huyệt của Gia Thần.
Anh buông lỏng tay khỏi vai cô, lùi lại một bước. Ánh mắt anh từ cuồng nhiệt bỗng chốc chuyển sang một nỗi thất vọng sâu sắc. Sự kiêu hãnh của người đàn ông quyền lực nhất thành phố S không cho phép anh tiếp tục hạ mình giải thích khi lòng tin của cô dành cho anh bằng không.
"Hóa ra... mười mấy ngày qua, tất cả những gì tôi làm, đều không bằng một tờ giấy của kẻ khác." Gia Thần khôi phục lại vẻ mặt lạnh lùng như băng tảng, thanh âm lạnh thấu xương. "Được. Cô muốn tra, cứ tự nhiên. Nhưng đừng quên điều khoản hợp đồng. Chỉ cần cô bước chân vào chiếc xe của Lục Hoài Nam, tiền viện phí của cha cô sẽ lập tức dừng lại."
Dứt lời, anh dứt khoát quay lưng, tự mình bước lên chiếc Maybach rồi phóng vụt đi, bỏ lại cô một mình giữa hầm xe vắng lặng.
Đêm hôm đó, Thẩm Gia Thần không về biệt thự.
Uyển Đình ngồi một mình trong phòng ngủ rộng lớn, chiếc giường trống trải càng làm tăng thêm sự ngột ngạt. Cô nhìn chằm chằm vào khoảng không, trong đầu liên tục lặp lại lời nói của Lục Hoài Nam: *"Anh đã tra ra kẻ chủ mưu thực sự đứng sau Thẩm Gia Thần..."*
Nếu Gia Thần không phải kẻ chủ mưu, vậy ai là người có đủ quyền lực để mượn tay một chàng trai mười mươi tuổi ký vào lệnh triệt hạ Lâm gia? Nghĩ đến đây, gương mặt của người mẹ kế Thẩm gia — bà hoàng hiện tại của giới thượng lưu, người luôn nhìn cô bằng ánh mắt khinh miệt — bỗng hiện lên trong tâm trí cô.
*Reng... Reng...*
Tiếng chuông điện thoại phá tan sự tĩnh mịch của đêm khuya.
Uyển Đình giật mình nhìn màn hình. Là một số điện thoại lạ, nhưng mã vùng lại từ hải ngoại. Cô do dự một chút rồi nhấn nút nghe: "Alo?"
"Đình Đình, là anh."
Giọng nói trầm thấp, mang theo tiếng sóng biển rì rào từ đầu dây bên kia lọt vào tai cô. Là Lục Hoài Nam.
"Lục tổng, anh tìm tôi có việc gì? Tôi nghĩ ban sáng tôi đã nói rất rõ ràng rồi." Uyển Đình giữ giọng điệu khách sáo.
Lục Hoài Nam ở đầu dây bên kia khẽ bật cười, tiếng cười mang theo sự dung túng vô bờ bến: "Em không cần đề phòng anh như vậy. Anh biết em nói thế ở Hội đồng quản trị là để giữ thể diện cho Thẩm gia và bảo vệ chính mình. Anh gọi điện không phải để ép em rời đi, mà là muốn tặng em một món quà."
"Món quà gì?"
"Một đoạn ghi âm từ mười năm trước, được trích xuất từ hộp đen máy tính cũ của bố em." Giọng Lục Hoài Nam bỗng trở nên nghiêm túc. "Trong đó có cuộc đối thoại giữa bố em và mẹ kế của Thẩm Gia Thần ngay trước đêm Lâm thị phá sản. Kẻ dùng tính mạng của em để ép bố em ký vào biên bản bàn giao tài sản... không phải Thẩm Gia Thần."
Trái tim Uyển Đình như ngừng đập. Cô siết c.h.ặ.t chiếc điện thoại, hơi thở trở nên dồn dập: "Anh nói thật sao? Làm sao anh có được nó?"
"Đình Đình, mười năm qua ở hải ngoại, anh sống chỉ vì một mục đích duy nhất là trở về bảo vệ em." Lục Hoài Nam dịu dàng nói. "Ngày mai, lúc hai giờ chiều, anh đợi em ở quán trà mộc ven sông ngoại ô. Đi hay không, tùy em quyết định. Nhưng hãy nhớ, Thẩm Gia Thần đang âm thầm tung lưới bắt gọn Cố gia, Thẩm gia sắp có biến lớn, em ở lại đó sẽ rất nguy hiểm."
Cuộc gọi ngắt quãng. Uyển Đình buông thõng hai tay, chiếc điện thoại rơi xuống nệm.
Sự thật mười năm trước đang dần hé lộ, nhưng nó lại kéo theo một cơn bão táp hào môn tàn khốc hơn gấp bội. Cô phải làm sao đây? Bước tiếp để tìm sự thật cùng Lục Hoài Nam, hay ở lại bên cạnh người đàn ông đang dùng sự tàn nhẫn để che giấu vết thương của chính mình?
