Đêm Nay Thẩm Tổng Lại Ghen Rồi! - Chương 13: Bẫy Trong Bẫy
Cập nhật lúc: 21/08/2026 08:03
CHƯƠNG 13: BẪY TRONG BẪY VÀ SỰ LỰA CHỌN LÚC HAI GIỜ CHIỀU
Đêm đó, Lâm Uyển Đình gần như thức trắng. Đoạn ghi âm mà Lục Hoài Nam nhắc đến giống như một chiếc chìa khóa vạn năng, không chỉ có thể giải oan cho Thẩm Gia Thần mà còn có thể vạch trần bộ mặt thật của người mẹ kế hiểm độc đang ngồi chễm chệ ở Thẩm gia.
Sáng hôm sau, biệt thự Thẩm gia yên ắng một cách đáng sợ. Người làm đi lại rón rén, bởi ai cũng biết Thẩm tổng đã không về nhà hai ngày qua, và sắc mặt của Thẩm thiếu phu nhân thì lạnh lùng như băng tuyết.
Đúng một giờ ba mươi phút chiều, Uyển Đình thay một bộ đồ giản dị, một mình rời khỏi biệt thự mà không gọi tài xế riêng của Thẩm gia. Cô bắt một chiếc taxi hướng thẳng về phía quán trà mộc ven sông ở ngoại ô.
Cô không biết rằng, ngay khi chiếc taxi của cô vừa lăn bánh ra khỏi cổng, một chiếc xe sedan màu đen không biển số đã âm thầm bám theo phía sau. Và ở một hướng khác, trong văn phòng Chủ tịch Tập đoàn Thẩm thị, màn hình máy tính của Thẩm Gia Thần đột ngột nhấp nháy, định vị chiếc điện thoại của Uyển Đình đang di chuyển ra khỏi khu vực an toàn.
Gia Thần đứng bật dậy, đôi mắt híp lại nguy hiểm. Hướng di chuyển đó... chính là ngoại ô, nơi Lục Hoài Nam đang đặt văn phòng tạm thời.
"Trợ lý Giang, chuẩn bị xe!" Gia Thần gằn giọng, sát khí bừng bừng. Cô rốt cuộc vẫn chọn đến gặp hắn ta.
Quán trà mộc nằm cô độc bên bờ sông vắng, không gian ngập tràn tiếng sóng vỗ rì rào và mùi gỗ trầm hương thoang thoảng.
Khi Uyển Đình bước vào gian phòng VIP hướng ra mặt sông, Lục Hoài Nam đã ngồi đó tự bao giờ. Anh ta mặc một chiếc áo len cổ lọ màu xám tro, phong thái ung dung, trên bàn đặt sẵn một chiếc máy nghe nhạc cổ điển.
"Em đến đúng giờ hơn anh nghĩ." Lục Hoài Nam mỉm cười, tự tay rót cho cô một tách trà ấm.
Uyển Đình không ngồi xuống, cô thẳng thắn vào vấn đề: "Lục tổng, đoạn ghi âm đâu? Tôi muốn nghe."
Lục Hoài Nam khẽ thở dài trước sự cảnh giác của cô, anh ta đẩy chiếc máy nghe nhạc về phía cô và nhấn nút phát. Từ trong loa, những tiếng rè rè của mười năm trước vang lên, sau đó là giọng nói run rẩy của bố Uyển Đình và giọng nói sắc lẹm, kiêu ngạo của một người đàn ông trung niên — đó không phải là mẹ kế Thẩm gia, mà là tiếng của **Chủ tịch Cố (bố của Cố Nhược Hi)** phối hợp cùng Thẩm phu nhân (mẹ kế của Gia Thần).
*"Lâm tổng, ký vào bản thỏa thuận này đi. Đứa con gái mười tuổi của ông đang nằm trong tay người của tôi ở bến cảng. Chỉ cần ông gật đầu, Thẩm gia và Cố gia sẽ nuốt trọn Lâm thị, còn con gái ông sẽ bình an. Đừng trách Thẩm Gia Thần, thằng bé đó chỉ là con cờ thí mạng mà chúng tôi dựng lên để ký lệnh thu mua thôi..."*
Đoạn ghi âm kết thúc. Uyển Đình lùi lại một bước, hai tay b bịt c.h.ặ.t lấy miệng, nước mắt lã chã rơi.
Hóa ra, Thẩm Gia Thần thực sự bị oan. Anh chỉ là một quân cờ bị người mẹ kế và Cố gia lợi dụng để gánh tội thay. Kẻ thù thực sự khiến gia đình cô tan cửa nát nhà, khiến bố cô sống thực vật lại chính là Cố gia — gia tộc mà cô vừa mới triệt hạ một nửa tại Hội đồng quản trị hôm qua!
"Đình Đình, em hiểu rồi chứ?" Lục Hoài Nam đứng dậy, bước đến định đặt tay lên vai cô. "Thẩm Gia Thần dù không trực tiếp ra tay, nhưng anh ta mang dòng m.á.u của Thẩm gia, anh ta không sạch sẽ. Ở lại bên cạnh anh ta, em sẽ chỉ tiếp tục bị cuốn vào cuộc chiến tàn khốc này thôi. Đi cùng anh..."
*Đoành!*
Cánh cửa gỗ của phòng trà đột ngột bị một lực đạo cực mạnh đá văng ra.
Thẩm Gia Thần đứng ở cửa, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, đôi mắt đỏ ngầu như dã thú nhìn chằm chằm vào bàn tay đang định chạm vào Uyển Đình của Lục Hoài Nam. Theo sau anh là mười mấy vệ sĩ áo đen, phong tỏa toàn bộ quán trà.
"Lục Hoài Nam, buông cô ấy ra!" Gia Thần gầm lên, thanh âm chấn động cả khúc sông vắng. Anh lao tới, dứt khoát kéo Uyển Đình về phía sau mình, một tay rút khẩu s.ú.n.g lục đen ngòm từ trong túi áo khoác ra, chĩa thẳng vào trán Lục Hoài Nam.
Không khí lập tức đóng băng. Các vệ sĩ của Lục Hoài Nam cũng ngay lập tức rút s.ú.n.g hướng về phía Thẩm Gia Thần.
Lục Hoài Nam đối diện với họng s.ú.n.g đen ngòm nhưng không hề biến sắc, anh ta khẽ cười lạnh: "Thẩm tổng, anh đến nhanh hơn tôi tưởng. Nhưng anh nghĩ anh giữ được cô ấy bằng bạo lực sao?"
"Tôi giữ vợ tôi, không cần anh quản!" Gia Thần siết c.h.ặ.t cò s.ú.n.g, ánh mắt tràn ngập sự điên cuồng của kẻ sắp mất đi tất cả. Anh quay hơi nghiêng đầu nhìn Uyển Đình, giọng nói run rẩy đầy tổn thương: "Uyển Đình... cô nói đi. Cô muốn đi cùng hắn, hay về nhà với tôi?"
Uyển Đình nhìn họng s.ú.n.g của Gia Thần, rồi nhìn sang chiếc máy nghe nhạc trên bàn. Mọi hiểu lầm đã được hóa giải, sự hận thù mười năm qua biến mất, chỉ còn lại một niềm xót xa tột cùng dành cho người đàn ông đang đứng chắn trước mặt cô. Anh đã chịu oan ức mười năm, vậy mà cô lại nhẫn tâm đ.â.m vào tim anh thêm một nhát.
Giữa hai họng s.ú.n.g đang chĩa vào nhau, Uyển Đình bỗng nhiên bước lên, cô không trốn chạy, mà là **chủ động dang hai tay ôm c.h.ặ.t lấy thắt lưng của Thẩm Gia Thần từ phía sau**, áp mặt vào tấm lưng rộng lớn của anh.
Thân hình Thẩm Gia Thần cứng đờ. Họng s.ú.n.g trong tay anh run lên một nhịp.
"Gia Thần, thu s.ú.n.g lại đi. Em về nhà với anh." Giọng Uyển Đình nghẹn ngào, vang lên bên tai anh. "Em biết sự thật rồi. Anh không phải kẻ thù của em. Chúng ta về nhà, có được không?"
Lời nói của cô giống như một liều t.h.u.ố.c thần, ngay lập tức dập tắt cơn điên cuồng trong mắt Thẩm Gia Thần. Anh hạ s.ú.n.g xuống, xoay người lại ôm c.h.ặ.t lấy cô vào lòng như muốn khảm cô vào da thịt, bờ vai anh khẽ run lên vì xúc động.
Lục Hoài Nam đứng đó, nhìn cái ôm siết bao dung của hai người, đôi mắt thâm trầm lóe lên một nỗi cô độc và thất vọng cay đắng. Anh ta biết, trong ván bài tình yêu này, dù anh ta có nắm giữ mọi bí mật của thế giới, anh ta vẫn là kẻ đến muộn.
"Đình Đình, em đã chọn anh ta..." Lục Hoài Nam khẽ thở dài, ra hiệu cho người của mình hạ s.ú.n.g xuống. "Nhưng em hãy cẩn thận. Cố gia bị dồn vào đường cùng, bọn họ đã điên rồi. Trận bão này, Thẩm gia không dễ qua đâu."
Lời cảnh cáo của Lục Hoài Nam vừa dứt, từ phía cửa sổ hướng ra bờ sông, một tiếng động lớn vang lên. Chiếc xe sedan đen không biển số lúc nãy đã lao thẳng vào khuôn viên quán trà, và từ trên xe, một gã đàn ông cầm theo một chai xăng đã châm lửa, điên cuồng ném thẳng vào phòng VIP nơi ba người đang đứng!
Cố gia... thực sự đã ra tay sát thủ!
