Đêm Nay Thẩm Tổng Lại Ghen Rồi! - Chương 17: Bão Táp Trước Bình Minh
Cập nhật lúc: 21/08/2026 08:04
CHƯƠNG 17: BÃO TÁP TRƯỚC BÌNH MINH
Tia nắng đầu tiên của ngày mới rạch ngang bầu trời thành phố S sau một đêm mưa tầm tã. Biệt thự Thẩm gia và phòng bệnh VIP của Thẩm Gia Thần tuy đã tạm thời yên ắng, nhưng trên các trang tin tức tài chính lớn, một trận địa chấn thực sự đã bùng nổ.
*"Chủ tịch Cố thị bị bắt khẩn cấp vì cáo buộc cố ý g.i.ế.c người và gian lận thương mại."*
*"Cổ phiếu Cố thị giảm sàn ngay khi mở cửa phiên giao dịch, kéo theo sự sụt giảm toàn ngành."*
*"Thẩm phu nhân - vợ kế của cựu Chủ tịch Thẩm thị - chính thức bị khởi tố."*
Lâm Uyển Đình đứng bên cửa sổ phòng bệnh, nhìn vào màn hình máy tính bảng liên tục cập nhật những dòng tiêu đề đỏ rực. Đúng như cô dự đoán, sự sụp đổ của hai thế lực lớn cùng một lúc đã khiến thị trường tài chính chao đảo. Lúc này, Thẩm thị tuy đứng ngoài rìa cuộc khủng hoảng nhưng cũng không tránh khỏi việc bị các thế lực ngầm khác dòm ngó, đặc biệt là chiếc ghế trống mà người mẹ kế vừa để lại trong Hội đồng quản trị.
"Thiếu phu nhân." Trợ lý Giang gõ cửa bước vào, gương mặt lộ rõ sự mệt mỏi sau một đêm không ngủ. "Cục Cảnh sát Kinh tế vừa gọi điện, họ cần cô đến ký một số biên bản đối chiếu tài liệu với tư cách là người cung cấp bằng chứng gốc. Ngoài ra... có một người đang đợi cô ở sảnh dưới."
Uyển Đình quay đầu lại, liếc nhìn Gia Thần vẫn đang ngủ say dưới tác dụng của t.h.u.ố.c giảm đau nồng độ cao. Cô nhẹ nhàng đắp lại tấm chăn cho anh, rồi quay sang trợ lý Giang: "Ai đang đợi tôi?"
"Là luật sư đại diện của Thẩm lão gia t.ử - ông nội của Thẩm tổng." Trợ lý Giang hạ thấp giọng. "Ông ấy mang theo di chúc bổ sung của lão gia."
Trái tim Uyển Đình khẽ thắt lại. Thẩm lão gia t.ử hiện vẫn đang hôn mê sâu ở khu chăm sóc đặc biệt biệt lập. Việc luật sư xuất hiện với di chúc bổ sung vào thời điểm này chứng tỏ ông già đã nhìn thấy trước cuộc thanh trừng đẫm m.á.u này từ lâu, và ông đang chuẩn bị cho Thẩm Gia Thần một quân bài hộ mệnh cuối cùng.
"Được, tôi xuống ngay." Uyển Đình chỉnh lại cổ áo, ánh mắt kiên định.
Tại phòng khách VIP ở tầng dưới của bệnh viện, vị luật sư già tóc bạc phơ, mặc bộ âu phục chỉnh tề đang ngồi đợi sẵn. Thấy Uyển Đình bước vào, ông đứng dậy kính cẩn cúi chào: "Thẩm thiếu phu nhân, tôi là Luật sư Trần, người quản lý pháp lý tối cao của Thẩm lão gia."
"Chào Luật sư Trần. Ông nội có lời gì nhắn lại sao?" Uyển Đình ngồi xuống đối diện ông.
Luật sư Trần không vòng vo, ông mở chiếc cặp da cao cấp, lấy ra một văn bản có đóng dấu bảo mật màu đỏ: "Thẩm lão gia trước khi rơi vào hôn mê sâu đã lập một điều khoản bổ sung. Trong trường hợp Thẩm phu nhân (mẹ kế) bị tước bỏ quyền lợi hoặc mất năng lực hành vi dân sự, toàn bộ 15% cổ phần của bà ta tại Thẩm thị sẽ không bị thu hồi về quỹ chung, mà sẽ lập tức chuyển nhượng sang tên của người..."
Ông ngừng lại một nhịp, nhìn thẳng vào mắt Uyển Đình: "...người giữ vị trí Thẩm thiếu phu nhân hợp pháp, với điều kiện cuộc hôn nhân của cô và Thẩm tổng phải kéo dài đủ ba năm."
15% cổ phần!
Cộng với 5% cô đang nắm giữ, Uyển Đình sẽ nắm trong tay tổng cộng 20% cổ phần của Thẩm thị — trở thành cổ đông lớn thứ hai của tập đoàn, chỉ đứng sau Thẩm Gia Thần. Quân bài này của ông nội không chỉ là sự bù đắp cho Lâm gia năm xưa, mà còn là một sợi dây xích vô hình, trói c.h.ặ.t cô vào chiếc ghế Thẩm thiếu phu nhân, ép cô phải cùng Thẩm Gia Thần đồng sinh cộng t.ử trên thương trường.
"Ông nội quả là nhìn xa trông rộng." Uyển Đình khẽ cười khổ. Bản hợp đồng hôn nhân ban đầu là do Gia Thần ép cô ký để trao đổi viện phí cho cha cô, nhưng giờ đây, chính ông nội lại biến bản hợp đồng đó thành một khế ước quyền lực thực sự.
"Lão gia rất quý cô, Lâm tiểu thư." Luật sư Trần đẩy văn bản về phía cô. "Ông biết rõ bản lĩnh của cô, và ông biết chỉ có cô mới đủ tư cách đứng cạnh Thẩm tổng để chống lại những con sói đói ngoài kia. Ký vào đây, cô sẽ có danh phận thực sự tại Thẩm thị, không ai có thể coi cô là người 'xung hỷ' nữa."
Uyển Đình cầm cây b.út máy lên, ngón tay khẽ siết c.h.ặ.t. Cô nhìn qua khung kính cửa sổ, hướng về phía thành phố S đang ngập trong giông bão tài chính. Nếu cô ký, cô sẽ chính thức bước vào tâm bão, trở thành mục tiêu của tất cả những gia tộc muốn hạ bệ Thẩm gia. Nhưng nếu cô không ký, một mình Thẩm Gia Thần với tấm lưng bị bỏng nặng sẽ phải đối mặt với sự xâu xé của Hội đồng quản trị vào ngày mai.
*“Em về nhà với anh. Em biết sự thật rồi.”* Lời cô nói bên bờ sông đêm qua vẫn còn văng vẳng. Cô đã chọn tin anh, chọn ở lại, vậy thì có việc gì phải sợ hãi nữa?
*Xoẹt. Xoẹt.*
Nét chữ "Lâm Uyển Đình" một lần nữa được ký xuống, dứt khoát và mạnh mẽ.
"Rất tốt." Luật sư Trần thu lại văn bản, mỉm cười hài lòng. "Chúc mừng cô, Thẩm thiếu phu nhân thực sự của Thẩm thị. Từ ngày mai, Hội đồng quản trị sẽ là chiến trường của cô."
Khi Uyển Đình tiễn Luật sư Trần ra cửa, điện thoại của cô bỗng rung lên. Một tin nhắn văn bản từ một số máy không tên hiện lên trên màn hình:
*“Đình Đình, Cố gia đã ngã, nhưng kẻ đứng sau Cố gia trong vụ rò rỉ thông tin đấu thầu thực chất là Tập đoàn tài chính họ Hứa ở kinh đô. Bọn chúng đang chuẩn bị thu mua lại số cổ phần bán tháo của Cố thị để nhảy vào Thẩm thị. Cẩn thận. — L.H.N.”*
Lục Hoài Nam. Dù đã rời đi, anh ta vẫn âm thầm dùng mạng lưới tình báo hải ngoại của mình để che chở cho cô.
Họ Hứa ở kinh đô? Đó là một trong tứ đại gia tộc quyền lực nhất cả nước, một con quái vật thực sự so với các gia tộc ở thành phố S. Uyển Đình siết c.h.ặ.t điện thoại, đôi mắt nheo lại nguy hiểm. Sóng gió cũ vừa qua, con cá mập lớn hơn đã ngửi thấy mùi m.á.u mà tìm đến.
Cô xoay người, sải bước nhanh trở lại phòng bệnh của Thẩm Gia Thần. Trận chiến này, cô không còn là người đứng sau lưng anh nữa, cô sẽ là chiếc khiên vững chắc nhất bảo vệ giang sơn của hai người.
