Đêm Nay Thẩm Tổng Lại Ghen Rồi! - Chương 16: Tỉnh Giấc Giữa Cơn Mưa Đêm

Cập nhật lúc: 21/08/2026 08:04

CHƯƠNG 16: TỈNH GIẤC GIỮA CƠN MƯA ĐÊM

Cơn mưa rào mùa hạ bất chợt đổ xuống thành phố S lúc ba giờ sáng. Những giọt nước xối xả đập vào lớp cửa kính cách âm của phòng hồi sức VIP, tạo thành những vệt nước dài nhòe nhoẹt, phản chiếu ánh đèn đường leo lét từ bên ngoài.

Lâm Uyển Đình đẩy cửa bước vào, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của màn đêm dính trên gấu áo. Cô từ tốn cởi bỏ chiếc áo khoác măng-tô đen đã thấm sương, treo gọn gàng lên móc, rồi nhẹ nhàng tiến về phía giường bệnh.

Thẩm Gia Thần vẫn nằm bất động như cũ. Gương mặt anh dưới ánh đèn ngủ màu vàng nhạt trông bớt đi vài phần sắc sảo, lạnh lùng thường ngày, thay vào đó là một sự tái nhợt khiến người ta xót xa. Trên trán anh lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng, chân mày rậm khẽ nhíu lại như thể ngay cả trong giấc mơ, người đàn ông này vẫn đang phải gồng mình gánh vác cả một giang sơn đầy rẫy cạm bẫy.

Uyển Đình khẽ thở dài. Cô kéo chiếc ghế gỗ sát lại gần giường, chậm rãi ngồi xuống. Bàn tay cô, vốn dĩ luôn giữ khoảng cách phòng bị với anh, lúc này lại tự nguyện vươn ra, dùng một chiếc khăn ấm nhẹ nhàng lau đi lớp mồ hôi trên trán anh.

"Xử lý xong rồi." Cô thì thầm, giọng nói thanh lãnh dịu đi rất nhiều trong không gian tĩnh mịch. "Mẹ kế của anh đã bị giải đi, Cố thị cũng đang bị niêm phong để điều tra. Thẩm Gia Thần, những kẻ từng làm tổn thương anh, từng bôi nhọ anh suốt mười năm qua... em đã thay anh dọn dẹp sạch sẽ rồi."

Bàn tay cô di chuyển xuống, khẽ nắm lấy những ngón tay thon dài nhưng lạnh ngắt của anh.

"Cho nên, anh cũng mau tỉnh lại đi... Đừng dùng cái c.h.ế.t để trừng phạt sự nghi ngờ của em nữa."

Như nghe thấy lời khẩn cầu từ tận đáy lòng của cô, ngón tay của Thẩm Gia Thần khẽ động đậy. Một cái nhíu mày thật sâu, hàng mi đen dày của anh rung lên vài nhịp rồi chậm rãi mở ra.

Tiêu cự trong đôi mắt thâm trầm của anh mất vài giây để thích nghi với ánh sáng mờ ảo của phòng bệnh. Khi nhìn thấy gương mặt thanh tú, lo lắng của Uyển Đình đang ở ngay trước mắt, ánh mắt anh khẽ biến động, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng một hơi thở nặng nề.

"Uyển... Đình..." Giọng anh khàn đặc, thốt ra từng chữ một cách khó khăn, giống như những hạt cát ma sát vào nhau sau một trận đại hạn.

"Anh tỉnh rồi? Đừng cử động!" Uyển Đình mừng rỡ đứng bật dậy, định vươn tay nhấn nút gọi bác sĩ. "Anh đang nằm sấp, vết thương trên lưng mới bôi t.h.u.ố.c..."

Nhưng cô chưa kịp chạm vào nút bấm, bàn tay thô ráp của Gia Thần đã dùng một lực đạo bất ngờ giữ c.h.ặ.t lấy cổ tay cô. Dù đang yếu ớt, nhưng ánh mắt anh nhìn cô lại rực cháy một thứ cảm xúc mãnh liệt đến mức khiến cô nghẹt thở.

"Bà ta... đi rồi?" Anh thều thào hỏi, ánh mắt sâu thẳm như khóa c.h.ặ.t lấy cô để tìm kiếm câu trả lời. Anh không hỏi về vết thương của mình, không hỏi về Cố thị, người đầu tiên anh quan tâm lại là người mẹ kế đã áp bức anh suốt mười năm.

"Đi rồi. Cảnh sát bắt bà ta ngay tại biệt thự." Uyển Đình ngồi xuống bên mép giường, tay kia phủ lên bàn tay đang giữ c.h.ặ.t cô của anh. "Em đã dùng danh nghĩa cổ đông 5% và bằng chứng rò rỉ tài chính để ép bà ta vào đường cùng. Gia Thần, anh tự do rồi. Từ nay về sau, Thẩm gia không còn ai có thể cản đường anh nữa."

Gia Thần nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong nhợt nhạt, nhưng nụ cười ấy lại chứa đựng sự chua chát khôn nguôi. Anh buông lỏng tay cô ra, gối đầu nghiêng trên chiếc gối trắng, tầm mắt hướng về phía cửa sổ đang bị màn mưa che mờ.

"Cô không biết đâu..." Anh thầm thì, giọng nói nhỏ đến mức suýt bị tiếng mưa ngoài kia nuốt chửng. "Mười năm trước, khi tôi ký vào bản lệnh thu mua Lâm thị... bà ta đã đứng sau lưng tôi, kề một con d.a.o vào cổ của đứa em trai cùng cha khác mẹ của tôi để ép tôi đặt b.út. Tôi tưởng mình đang cứu một mạng người, nhưng không ngờ cái giá phải trả lại là cả gia đình cô."

Uyển Đình chấn động. Hóa ra, đằng sau nét chữ ký sắc sảo năm mươi tuổi của anh, lại là một sự tống tiền tàn nhẫn đến thế. Sự thật này Lục Hoài Nam chưa tra ra, và bản thân cô cũng chưa từng nghĩ tới. Anh đã gánh chịu cái danh "kẻ sát nhân thương trường" suốt mười năm, chịu đựng sự oán hận của cô mà không một lời biện minh.

"Tại sao anh không nói với em sớm hơn?" Nước mắt Uyển Đình lại một lần nữa mất kiểm soát, rơi tí tách xuống tấm chăn bệnh viện. "Nếu anh nói, em đã không..."

"Nói thì có ích gì?" Gia Thần quay đầu lại nhìn cô, đôi mắt anh đỏ ngầu nhưng tràn ngập sự thâm tình xen lẫn chút kiêu ngạo vốn có. "Sự thật là Lâm gia đã phá sản dưới danh nghĩa của Thẩm thị. Tôi là người thừa kế của Thẩm gia, tôi phải gánh món nợ này. Tôi dùng ba năm hợp đồng để giữ cô lại bên mình, vừa là để chuộc lỗi với Lâm lão gia, vừa là vì..."

Anh dừng lại, hơi thở có chút dồn dập vì vết thương ở lưng bắt đầu đau nhức khi t.h.u.ố.c tê hết tác dụng.

"Vì cái gì?" Uyển Đình lo lắng rướn người tới, dùng khăn thấm giọt nước mắt trên mặt mình, chăm chú nhìn anh.

"Vì tôi không muốn cô lọt vào tay kẻ khác." Gia Thần dứt khoát nói, ánh mắt khóa c.h.ặ.t lấy cô, mang theo sự độc chiếm nguyên thủy của một con mãnh thú. "Dù là mười năm trước hay mười năm sau, Lâm Uyển Đình, cô chỉ có thể là người của Thẩm Gia Thần tôi. Lục Hoài Nam không có cửa, bất kỳ ai cũng không có cửa."

Nhìn vẻ mặt vừa yếu ớt vừa ngang ngược của anh, Uyển Đình vừa buồn cười vừa xót xa. Cô không phản bác như mọi khi, mà chỉ nhẹ nhàng đặt bàn tay lên gò má góc cạnh của anh, thanh âm mềm mại như dòng nước ấm vuốt ve vết thương của anh:

"Được rồi, Thẩm tổng. Anh lo dưỡng thương cho tốt đi đã. Giang sơn của anh đã sạch bóng quân thù, nhưng nếu hoàng đế như anh cứ nằm mãi thế này, ai sẽ là người ký lương cho em đây?"

Nghe câu đùa hiếm hoi của cô, ngọn lửa hung hãn trong mắt Gia Thần dịu xuống, anh khẽ nhắm mắt lại, tận hưởng hơi ấm từ lòng bàn tay cô truyền đến.

Màn đêm trôi về sáng, cơn mưa ngoài cửa sổ đã bắt đầu ngớt. Hiểu lầm của mười năm qua cuối cùng đã được chôn vùi dưới biển lửa ngoại ô và trận mưa đêm nay. Thế nhưng, cả hai đều hiểu rõ, đây mới chỉ là sự kết thúc của một chương cũ. Thành phố S rộng lớn với những gia tộc hào môn khác đang chực chờ, và sự sụp đổ của Cố thị chắc chắn sẽ kéo theo một chuỗi phản ứng dây chuyền kinh hoàng trên thương trường vào sáng ngày mai.

Ván cờ dài hơn một trăm chương, lúc này mới thực sự bắt đầu vào giai đoạn đấu trí đỉnh cao.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.