Đêm Nay Thẩm Tổng Lại Ghen Rồi! - Chương 26: Vòng Tay Sau Bão Táp

Cập nhật lúc: 21/08/2026 09:05

CHƯƠNG 26: VÒNG TAY SAU BÃO TÁP

Chiếc Maybach bọc thép đỗ xịch trước sân biệt thự Thẩm gia khi đồng hồ vừa điểm mười giờ sáng.

Bước xuống xe, Lâm Uyển Đình cảm giác như toàn bộ sức lực trong cơ thể mình vừa bị rút cạn. Bộ suit đen ôm sát phong thái nữ vương ban nãy tại Ngân hàng Trung ương bỗng chốc trở nên nặng nề như một bộ giáp xích. Cô đưa tay lên day day thái dương, mệt mỏi sải bước qua dãy hành lang dài hướng về phía phòng ngủ chính.

*Cạch.*

Cô nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, cố gắng không gây ra tiếng động. Nhưng ngay khi vừa ngước mắt lên, Uyển Đình liền khựng lại.

Thẩm Gia Thần đã tỉnh từ bao giờ. Anh không còn nằm sấp nữa mà đã tự dựa người vào thành giường, phần thân trên quấn băng trắng lộ ra dưới lớp áo sơ mi lụa mở hờ ba cúc đầu. Trên đùi anh là chiếc máy tính bảng đang hiển thị biểu đồ tài chính xanh rực của Thẩm thị, cùng màn hình làm việc của trợ lý Giang đang báo cáo dở dang.

Nghe tiếng động, Gia Thần ngẩng đầu lên. Ánh mắt thâm trầm, sắc lẹm như chim ưng của anh lập tức khóa c.h.ặ.t lấy bóng dáng nhỏ nhắn của Uyển Đình. Trong căn phòng yên tĩnh, ánh mắt ấy không có sự tàn nhẫn thường ngày, chỉ có một nỗi xót xa và cả sự độc chiếm mãnh liệt đang cuộn trào.

"Về rồi sao?" Giọng anh khàn đặc, trầm thấp vang lên.

Uyển Đình không trả lời. Cô chậm rãi bước tới, dứt khoát giật lấy chiếc máy tính bảng trên tay anh, ném thẳng xuống chiếc ghế bành bên cạnh rồi gằn giọng: "Bác sĩ nói anh phải nghỉ ngơi tuyệt đối. Thẩm tổng, mạng của anh cứng đến mức không biết đau là gì đúng không?"

Gia Thần không giận, anh khẽ nhếch môi cười, một nụ cười dung túng dường như chỉ dành riêng cho cô. Anh vươn bàn tay thon dài, thô ráp, đột ngột nắm lấy cổ tay cô, dùng một lực đạo vừa phải nhưng không thể kháng cự, kéo mạnh cô ngã xuống giường.

"Á!"

Uyển Đình thốt lên một tiếng nhỏ, cả cơ thể cô ngã nhào vào l.ồ.ng n.g.ự.c săn chắc của anh. Sợ đụng vào vết thương sau lưng anh, cô vội vàng chống hai tay định rướn người đứng dậy, nhưng vòng tay rắn chắc của Gia Thần đã nhanh như chớp siết c.h.ặ.t lấy eo cô, ghim c.h.ặ.t cô vào người mình.

"Đừng động đậy. Để tôi ôm một lát." Giọng anh trầm xuống, có chút mệt mỏi nhưng đầy vẻ bá đạo. Anh vùi mặt vào hõm cổ thanh mảnh của cô, hít hà mùi hương hoa nhài thanh khiết trộn lẫn với chút hơi lạnh từ bên ngoài của cô.

Thân hình Uyển Đình cứng đờ, nhưng khi cảm nhận được hơi ấm và nhịp tim đập mạnh mẽ, vững chãi của người đàn ông dưới thân, sự kiên cường giả tạo suốt một buổi sáng của cô hoàn toàn sụp đổ. Cô không vùng vẫy nữa, mà chầm chậm thả lỏng cơ thể, áp mặt vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh, hai tay khẽ siết lấy bạt áo sơ mi của anh.

"Giang đã báo cáo với tôi rồi." Gia Thần khẽ vuốt ve mái tóc dài mềm mại của cô, thanh âm rải nhẹ bên tai cô. "Ba vị Thống đốc kia lúc bước ra khỏi phòng khánh tiết, mặt đều xanh mét. Đình Đình của tôi... hôm nay ra dáng Thẩm thiếu phu nhân lắm."

"Ai là Đình Đình của anh chứ?" Uyển Đình lý nhí đáp, gò má bỗng chốc ửng hồng. Cô khẽ ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, giọng nói bỗng chốc chùng xuống, lộ ra vẻ yếu đuối hiếm hoi: "Gia Thần... sáng nay em đã rất sợ. Trực diện đối mặt với dòng tiền 1,2 tỷ đô, em sợ mình sẽ làm hỏng sản nghiệp của anh, sợ Hứa Văn Sâm sẽ thực sự đóng băng Thẩm thị..."

Nhìn những giọt nước mắt uất ức và mệt mỏi bắt đầu hoe đỏ nơi khóe mắt cô, trái tim Thẩm Gia Thần thắt lại một trận đau nhói. Cô gái này, mười năm qua đã phải gồng mình sống trong bóng tối hận thù, hôm nay lại vì anh mà một mình đứng ra chắn đầu sóng dữ.

Anh nâng cằm cô lên, dứt khoát đặt lên bờ môi mềm mại của cô một nụ hôn sâu. Nụ hôn không còn sự điên cuồng chiếm đoạt như trước, mà ngập tràn sự che chở, trân trọng và vỗ về. Anh mút nhẹ làn môi cô, lưỡi quấn quýt lấy cô như muốn hút cạn mọi sự mệt mỏi, lo sợ của cô suốt cả một ngày dài.

Khi Uyển Đình suýt chút nữa nghẹt thở, Gia Thần mới luyến tiếc buông cô ra. Anh dùng ngón tay cái nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt vương trên mi cô, ánh mắt rực cháy một thứ tình cảm cuồng nhiệt:

"Lâm Uyển Đình, nghe cho kỹ. Cho dù cô có làm sụp đổ cả Thẩm thị, tôi cũng không trách cô một câu. Tiền bạc mất đi tôi có thể kiếm lại trong vòng ba tháng, nhưng cô thì chỉ có một. Từ nay về sau, có khóc thì cứ khóc trước mặt tôi, không được phép gồng mình bên ngoài nữa, rõ chưa?"

Sự bảo bọc đến mức vô lý và tàn nhẫn của anh khiến Uyển Đình vừa buồn cười vừa ấm lòng. Cô chủ động vòng tay ôm lấy cổ anh, rúc sâu vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh như một chú mèo nhỏ tìm thấy bến đỗ an toàn sau trận bão lớn.

"Được rồi, Thẩm tổng. Bây giờ thì ngoan ngoãn nằm xuống cho em kiểm tra vết thương." Cô ra lệnh, giọng điệu đã mang theo vài phần nũng nịu.

Giông bão ở thành phố S và kinh đô vẫn đang cuồn cuộn ngoài kia, Hứa Văn Sâm chắc chắn đang điên cuồng chuẩn bị cho nước cờ tiếp theo. Thế nhưng, trong căn phòng ngủ ngập tràn ánh nắng này, hai trái tim từng đầy rẫy vết sẹo đã thực sự hòa làm một, sẵn sàng cùng nhau đi qua trăm chương sóng gió của cuộc đời.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.