Đêm Nay Thẩm Tổng Lại Ghen Rồi! - Chương 27: Mảnh Ghép Cuối Cùng Và Bức Thư Nặng Ngàn Cân
Cập nhật lúc: 21/08/2026 09:06
CHƯƠNG 27: MẢNH GHÉP CUỐI CÙNG VÀ BỨC THƯ NẶNG NGÀN CÂN
Căn phòng ngủ của biệt thự Thẩm gia chìm vào một khoảng lặng bình yên hiếm hoi. Uyển Đình khẽ vén áo sơ mi của Gia Thần lên, cẩn thận kiểm tra lớp băng gạc sau lưng anh. May mắn là những mũi khâu mới không bị bục ra sau những cử động mạnh vừa rồi. Cô nhẹ nhàng bôi thêm một lớp t.h.u.ố.c mỡ mát rượi, ngón tay thanh mảnh lướt qua làn da săn chắc nhưng đầy vết sẹo của anh, lòng thầm xót xa.
Gia Thần nằm nghiêng, một tay gối đầu, ánh mắt thâm trầm không rời khỏi gương mặt thanh tú của cô dù chỉ một giây. Nhìn cô chăm sóc mình một cách tự nguyện và dịu dàng như vậy, anh có cảm giác như mọi vết thương mười năm qua đều xứng đáng.
"Đình Đình." Gia Thần bỗng nắm lấy bàn tay đang bôi t.h.u.ố.c của cô, kéo nhẹ xuống môi hôn một cái. "Trong chiếc két sắt ở thư phòng của tôi, có một hộp tài liệu bọc da cá sấu màu đen. Cô giúp tôi lấy nó ra đây."
Uyển Đình nhướng mày, có chút tò mò: "Tài liệu gì vậy? Hiện tại anh không được làm việc quá sức đâu."
"Không phải tài liệu công ty." Ánh mắt Gia Thần bỗng chốc trùng xuống, thoáng qua một nỗi buồn sâu kín. "Đó là thứ ông nội đã giao cho tôi ngay trước khi ông rơi vào hôn mê sâu. Ông nói, khi nào cô tự nguyện ở lại bên cạnh tôi, không còn hận tôi nữa, thì tôi phải tự tay giao nó cho cô."
Nghe đến đây, tim Uyển Đình khẽ lỡ một nhịp. Di vật của ông nội Thẩm dành riêng cho cô?
Cô không hỏi thêm, nhanh ch.óng đứng dậy đi sang thư phòng bên cạnh. Theo mật mã mà Gia Thần đã đưa, cô mở chiếc két sắt bảo mật tối cao, lấy ra một chiếc hộp da đen đã có chút nhuốm màu thời gian nhưng được bảo quản vô cùng cẩn thận.
Khi cô quay lại phòng ngủ và đặt chiếc hộp lên giường, Gia Thần ra hiệu cho cô tự mình mở ra. Bên trong hộp không phải là vàng bạc hay cổ phiếu, mà chỉ có hai thứ: Một cuốn nhật ký cũ bìa da của cha cô - Lâm lão gia, và một bức thư tay do chính nét chữ nguệch ngoạc, yếu ớt của ông nội Thẩm viết trước khi lâm bệnh nặng.
Uyển Đình run rẩy mở bức thư của ông nội Thẩm ra trước. Từng dòng chữ hiện lên trước mắt cô, nhòe đi vì nước mắt:
> *"Uyển Đình, đứa trẻ đáng thương của Lâm gia.*
> *Khi con đọc được những dòng này, có lẽ ta đã không còn tỉnh táo để tự mình xin lỗi con nữa. Mười năm trước, Thẩm gia chúng ta đã phạm phải một sai lầm ngập tràn m.á.u và nước mắt đối với Lâm gia. Khi Gia Thần ký vào lệnh thu mua đó để cứu đứa em trai bị bắt cóc, ta đã biết mọi chuyện là do con mụ đàn bà độc ác kia và Cố gia giăng bẫy.* >
> *Ta đã dùng cả mạng sống và danh dự của mình để ép Thẩm thị phải âm thầm mua lại toàn bộ các khoản nợ của Lâm gia, bảo toàn bệnh viện và chi phí y tế tốt nhất cho cha con suốt mười năm qua. Gia Thần không hề biết chuyện này cho đến năm nó mười tám tuổi. Thằng bé đã tự nguyện gánh lấy danh tiếng 'bạo chúa' để đứng ra che chở cho cha con, và dùng ba năm hợp đồng để ép con trở về bên cạnh nó, bởi vì nó biết, chỉ có ở Thẩm gia, con mới thực sự an toàn trước sự truy sát tận diệt của Cố gia và thế lực kinh đô.*
> *Ta nợ cha con một lời xin lỗi, và Gia Thần dùng cả cuộc đời này để chuộc lỗi với con. Cuốn nhật ký bên dưới là do cha con viết trong những ngày tháng cuối cùng trước khi hôn mê, ông ấy chưa từng hận Gia Thần, ông ấy chỉ hận bản thân không thể bảo vệ được con. Xin con... hãy cho Gia Thần một cơ hội."*
>
Bức thư kết thúc. Uyển Đình quỳ sụp xuống bên mép giường, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy n.g.ự.c, những tiếng khóc nghẹn ngào từ sâu trong cổ họng cuối cùng cũng vỡ òa ra.
Hóa ra, bản hợp đồng ba năm c.h.ế.t tiệt đó, số tiền viện phí khổng lồ suốt mười năm qua, và cả sự tàn nhẫn độc đoán của Thẩm Gia Thần... tất cả đều là một tấm lưới bảo vệ khổng lồ mà hai người đàn ông nhà họ Thẩm đã âm thầm dệt nên để giữ lại mạng sống cho cô và cha cô. Anh chưa từng đẩy cô vào địa ngục, anh là người đã lặng lẽ đứng ở cửa địa ngục, hứng chịu mọi mũi tên hận thù của cô để đổi lấy sự bình an cho cô.
"Uyển Đình... đừng khóc."
Gia Thần bất chấp cơn đau rách thịt sau lưng, dứt khoát rướn người tới, ôm c.h.ặ.t lấy bả vai đang run rẩy của cô vào lòng. Anh dùng vương n.g.ự.c vững chãi của mình để bao bọc lấy cô, để cô thỏa sức khóc hết đi những uất ức, đau khổ của mười năm qua.
"Tại sao anh lại ngốc như vậy?" Uyển Đình đ.ấ.m mạnh vào n.g.ự.c anh, nước mắt dàn dụa. "Tại sao không nói cho em biết? Anh để em hận anh, để em tìm cách trả thù anh, anh có biết là em đã suýt chút nữa làm tổn thương anh không?!"
"Tôi không sợ cô làm tôi tổn thương." Gia Thần siết c.h.ặ.t vòng tay, đặt cằm lên đỉnh đầu cô, giọng nói khàn đặc nhưng kiên định thấu tận tâm can. "Tôi chỉ sợ cô đau lòng. Chỉ cần cô có thể bình an sống dưới ánh mặt trời, dù có phải mang danh kẻ ác cả đời, Thẩm Gia Thần tôi cũng cam lòng."
Lời bộc bạch thẳng thắn và đầy hy sinh của vị tổng tài tàn nhẫn nhất thành phố S khiến trái tim Uyển Đình hoàn toàn quy thuận. Mảnh ghép cuối cùng của quá khứ mười năm trước đã được tìm thấy, không còn hận thù, không còn hoài nghi, giữa hai người lúc này chỉ còn lại một tình yêu sâu sắc, cốt tủy được tôi luyện qua m.á.u và lửa.
Uyển Đình ngước khuôn mặt đẫm nước mắt lên, chủ động đặt lên bờ môi của Gia Thần một nụ hôn sâu, nồng nàn và chứa chan lời thề nguyện đồng sinh cộng t.ử.
Biển lửa ngoại ô đã qua, giông bão tài chính đã lặng, nhưng cả hai đều hiểu rõ, sự thật này được phơi bày cũng là lúc bọn họ phải đối mặt với kẻ thù lớn nhất — Hứa gia ở kinh đô. Con quái vật kinh đô bị sứt mẻ hai đòn liên tiếp, chắc chắn sẽ chuẩn bị một âm mưu điên cuồng nhất để tàn sát Thẩm gia.
Ván cờ hào môn dài hơn một trăm chương, từ giây phút này, hai vợ chồng Thẩm gia sẽ chính thức hợp lực, tay trong tay bước lên con đường chinh phạt kinh đô, đòi lại món nợ m.á.u năm xưa.
