
Đêm Xuân Nhận Nhầm
Một lần sơ suất trúng phải tình độc, ta đã trong cơn mê loạn cưỡng ép vị trạng nguyên lang nổi tiếng thanh cao, phẩm hạnh đoan phương kia, khiến giữa hai người xảy ra một chuyện vốn chẳng nên có.
Từ sau đêm ấy, suốt ba tháng ròng rã, ta gần như ngày nào cũng tìm cách hỏi han hắn, khi thì đưa lễ vật, khi thì quan tâm chăm sóc, tự nhận mình đã tận hết lòng thành, nào ngờ đúng lúc mọi chuyện dường như đang dần tốt lên, tử địch nhiều năm của ta là Yến Lang lại bất ngờ tìm tới tận phủ.
Vị Chỉ huy sứ Cẩm y vệ khiến cả kinh thành nghe danh đều kiêng dè ấy đứng trước mặt ta, giọng nói chẳng hiểu sao lại phảng phất một tầng âm dương quái khí: “Lần này thần trở về, chỉ muốn công chúa cho thần một lời giải thích.”
Ta vốn đang vội ra ngoài, nghe vậy liền chẳng mấy kiên nhẫn: “Bản cung phải giải thích chuyện gì với ngươi?”
Yến Lang vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh nhạt, ngay cả hàng mày cũng chẳng động lấy một chút: “Công chúa làm lớn chuyện theo đuổi một người khác suốt ba tháng, chẳng lẽ sau khi ngủ với thần rồi liền định phủi tay, coi như chưa từng xảy ra chuyện gì sao?”
Ta: “?”










![[1988] Mỹ Nhân Cảng Thành](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F69c49336415f7a498391613d.jpg%3Ftime%3D1774490424013&w=3840&q=75)

