Dẹp Loạn Hậu Viện Phủ Thượng Thư - 3
Cập nhật lúc: 11/08/2026 12:02
Liễu Thị sa sầm mặt, định dùng uy quyền để áp chế:
"Có chuyện gì mà náo loạn lên thế? Mẫu ma ma là người thân tín của ta, làm sao có thể..."
"Mẫu thân bớt giận." Ta được A Nhược dìu ra, mặt mày tái nhạt, giọng yếu ớt nhưng từng câu từng chữ đanh thép:
"Chỉ là chiếc trâm ngọc phượng do Thái hậu ban tặng cho Mẫu thân hôm trước đột nhiên biến mất. Ta lo có kẻ gian trong phủ nên mới sai A Nhược tìm giúp."
Liễu Thị ngẩn người. Chiếc trâm đó là bảo vật bà ta quý nhất, mấy hôm nay tìm không thấy, sao lại liên quan đến viện của ta?
"Nói vớ vẩn! Trâm của ta sao lại ở đây?" Liễu Thị gắt lên.
"Vậy thì cứ lục soát người Mẫu ma ma là biết ngay thôi ạ." Ta mỉm cười dịu dàng.
A Nhược không đợi mụ kịp phản ứng, nhanh như cắt xông vào khám xét.
Xoảng!
Từ trong tay áo Mẫu ma ma, chiếc trâm ngọc phượng sáng bóng rơi thẳng xuống nền gạch, vỡ làm đôi.
Cả cái sân tĩnh lặng như tờ.
Mẫu ma ma mặt cắt không còn một giọt m.á.u, quỳ tọp xuống đất gào khóc:
"Phu nhân cứu con! Con không có trộm! Là... là ai gài con..."
Mụ đâu biết, lúc khám xét mụ, A Nhược đã êm ái nhét chiếc trâm ngọc mà ta sai người lén chôm từ phòng Liễu Thị vào nếp áo mụ rồi.
Nội phủ Thượng thư vốn coi trọng gia phong.
Người thân tín của Liễu Thị bị bắt quả tang trộm bảo vật của chủ, lại còn làm vỡ đồ vua ban.
Liễu Thị tức đến mức n.g.ự.c phập phồng, mặt mày xanh xám. Màn gài người theo dõi này đúng là tự tay bóp cổ chính mình.
Để bảo vệ cái danh tiếng "đức cao vọng trọng" và không bị Lâm Thượng thư quở trách, Liễu Thị nghiến răng, tự tay vung một tát lật mặt Mẫu ma ma:
"Đồ cẩu nô tài gian giảo! Cút ngay khỏi Phủ Thượng thư cho ta!"
Mẫu ma ma bị lôi đi trong tiếng gào khóc t.h.ả.m thiết.
Liễu Thị nhìn ta, ánh mắt như muốn phóng ra d.a.o nhọn nhưng vẫn phải gượng cười cay đắng.
Ta khẽ cúi đầu, che đi nụ cười mỉa mai trên môi.
Chút tài lẻ này mà đòi đấu với ta? Cứ từ từ mà tận hưởng combo tự hủy nhé, Mẫu thân!
07.
Sau khi tống cổ được Mẫu ma ma, viện của ta yên tĩnh hẳn.
Nhưng cái bản tính thích tự hủy của tra nam Lâm Hoài thì đúng là không ai cứu nổi.
Chiều đó, A Nhược cải trang thành gã sai vặt, lén bám theo Lâm Hoài ra ngoài phủ.
Hắn không hề đến thư viện bàn chuyện văn chương khoa cử như đã thưa với Lâm Thượng thư.
Hắn quẹo ngay vào con hẻm nhỏ phía Đông kinh thành, chui tọt vào "Chấn Thiên Đường", sòng bạc ngầm khét tiếng và xa hoa nhất đất Đế đô.
Màn "giả vờ làm sĩ phu thanh cao" này đúng là đạt tới cấp độ thượng thừa.
Tại gian phòng thượng lưu xóc đĩa đầy khói t.h.u.ố.c, Lâm Hoài nướng sạch hàng ngàn lượng bạc tích góp trong vòng chưa đầy hai canh giờ.
Đỏ đen đã làm hắn mờ mắt, thua đến đỏ ngầu cả hai hòn rái cá.
Trong lúc hăng m.á.u muốn gỡ gạc, hắn ném thẳng lên bàn cờ một tờ văn tự bọc gấm đỏ.
A Nhược nấp trên xà nhà nhìn xuống, suýt chút nữa ngất xỉu tại chỗ.
Đó chính là bản đồ điền trang cùng giấy tờ sở hữu ba nghìn mẫu đất thuộc quyền sở hữu riêng của Lâm gia, do Lâm Thượng thư đứng tên.
Hắn dám lén trộm ấn tín của cha mình, mang cả sản nghiệp gia tộc đi cầm cố lấy mười vạn lượng bạc nóng để chơi cú ch.ót.
Và kết quả? Tự tay dâng sạch bách cho sòng bạc.
Nhìn Lâm Hoài mặt cắt không còn một giọt m.á.u, run rẩy ký tên vào tờ giấy nợ m.á.u cùng hạn định trả trong vòng mười ngày, A Nhược vội vàng rút lui về báo tin cho ta.
Ta ngồi bên cửa sổ, nghe A Nhược thuật lại từng chi tiết, chậm rãi nhấp một ngụm trà hoa cúc thanh mát.
Đúng là báo thủ chính hiệu của Phủ Thượng thư.
Lâm Thượng thư cả đời coi trọng thể diện và uy danh triều đình, nếu biết đứa con trai độc nhất mang cả cơ nghiệp đi nướng vào sòng bạc, chắc chắn sẽ tự tay đ.á.n.h gãy chân hắn rồi tống vào từ đường.
Lâm Hoài ơi Lâm Hoài, ngươi tự đào mả cho mình sâu đến thế này, ta mà không giúp ngươi lấp đất thì thật là có lỗi với tấm chân tình của ngươi rồi.
08.
Lâm Hoài lén bò về phủ trong tình trạng hồn xiêu phách lạc.
Hắn chui tọt vào phòng Liễu Thị, quỳ rọc xuống gào khóc báo tin mình vừa "nướng" sạch tờ bản đồ điền trang gia tộc vào Chấn Thiên Đường.
Liễu Thị nghe xong suýt chút nữa lăn quay ra ngất.
Chỉ còn mười ngày nữa là đến kỳ Lâm Thượng thư soát lại toàn bộ điền sản nội phủ.
Nếu vụ này lộ ra, không chỉ quan lộ của Thượng thư chấn động, mà cái ghế Thiếu gia của Lâm Hoài lẫn vị trí Đương gia chủ mẫu của Liễu Thị cũng bay màu trong một nốt nhạc.
"Đồ ngu! Sao ngươi gan to bằng trời thế hả?" Liễu Thị tức đến đập vỡ nát ly sứ trà.
"Mẫu thân cứu con! Mười vạn lượng bạc nóng... con lấy đâu ra mà trả bây giờ?" Lâm Hoài ôm chân mẹ kế gào thét như heo bị chọc tiết.
Liễu Thị nghiến răng trằn trọc, ánh mắt xảo quyệt lập tức chĩa thẳng về phía viện riêng của ta.
Trong cái phủ này, ngoài tài sản hồi môn khổng lồ hơn mười vạn lượng của ta ra, còn đâu ra đống tiền lớn như thế để lấp cái lỗ hổng chà bá kia?
"Bình tĩnh lại cho ta!" Liễu Thị cất giọng lạnh ngắt, sát khí đùng đùng:
"Liều lượng T.ử Tuyết Mộc trong trà trầm quá nhẹ, quá chậm. Ta không chờ nổi nữa."
Lâm Hoài ngẩng đầu, mắt lóe lên sự tàn nhẫn:
"Mẫu thân ý là..."
"Trong vòng một tuần tới, phải làm cho Ninh Tẩm Hàn bạo bệnh phát tác hoàn toàn!"
Liễu Thị thì thầm, nụ cười độc xà hiện rõ trên mặt:
"Chỉ cần con ranh đó ch ết, con với danh nghĩa trượng phu sẽ đường đường chính chính tiếp quản toàn bộ của hồi môn. Lúc đó trả nợ sòng bạc xong, chúng ta vẫn ung dung làm chủ cái phủ này."
Hai mẹ con nhà đó ôm nhau đắc ý, tưởng rằng mưu đồ diệt khẩu cướp tài sản này vô cùng hoàn hảo.
Chúng đâu ngờ rằng, A Nhược đã nấp sẵn trên mái nhà, dùng ống trúc thu trọn từng câu từng chữ tàn nhẫn ấy.
Ta ngồi trong phòng nghe A Nhược thuật lại, khẽ xoay chiếc nhẫn bạc trên tay, nụ cười trên môi càng thêm buốt giá.
Muốn ta đăng xuất trong bảy ngày để lấy tiền trả nợ sao?
Được lắm, để ta xem ai mới là người phải đi chầu ông bà trước!
