Dẹp Loạn Hậu Viện Phủ Thượng Thư - 4

Cập nhật lúc: 11/08/2026 12:02

9.

Đêm đó, kinh thành lên đèn rực rỡ, nhưng bầu không khí tại gian phòng gấm tầng ba của Chấn Thiên Đường lại đặc quánh mùi tiền và sát khí.

Ta khoác lên mình bộ nam trang bằng lụa vân mây xanh ngọc, quạt xếp cầm tay, ung dung bước vào như một vị công t.ử đại gia đích thực.

Ngồi phía sau bức mành thêu kim tuyến là Lục Dạ, chủ nhân đứng sau sòng bạc ngầm lớn nhất Đế đô. 

Hắn lười biếng tựa lưng vào ghế gấm, ngón tay xoay xoay ly rượu ngọc bích, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng soi qua bức mành.

"Vị công t.ử này đêm muộn ghé thăm, chẳng lẽ cũng muốn thử vận may?" Cất giọng trầm thấp, quyến rũ nhưng đầy uy áp.

Ta khẽ cười, đưa quạt che nửa mặt, giọng điệu thong dong như đi chợ mua rau:

"Vận may thì ta không thiếu. Ta đến đây là để mua lại một món nợ."

Ta ra hiệu cho A Nhược thảy lên bàn một xấp ngân phiếu chỉnh tề do ngân trang lớn nhất kinh thành phát hành, đúng tròn mười vạn lượng bạc tươi, không thiếu một xu.

Lục Dạ mỉm cười đầy hứng thú, cho người thu ngân phiếu rồi thảy lại cho ta tờ giấy nợ má u cùng bản đồ điền trang của Phủ Thượng thư mà Lâm Hoài đã thế chấp chiều nay.

Hắn nhón ly rượu, trầm giọng trêu ghẹo:

"Lâm Thiếu gia đúng là có phước lớn, gặp được vị 'bằng hữu' chịu chi thế này. Nhưng nợ m áu sòng bạc, trả xong là xong, công t.ử không sợ lỗ vốn sao?"

Ta nhận lấy tờ giấy nợ, khẽ vuốt ve nét mực còn chưa khô hẳn của Lâm Hoài, môi cong lên một nụ cười ranh mãnh:

"Lỗ sao được chứ? Tờ giấy nợ này rơi vào tay ta, nó không còn là mười vạn lượng bạc nữa..."

"... Mà là bản án t.ử hình dành cho Phủ Thượng thư."

Nắm trọn cái thóp gãy cổ của hai mẹ con tra nam trong tay, ta phất quạt quay lưng đi thẳng, để lại Lục Dạ phía sau đang nhìn theo với ánh mắt sâu thẳm đầy tán thưởng.

Con cờ quyết định đã nằm trong tay ta.

Màn kịch bạo bệnh "đăng xuất" mà mẹ con Lâm Hoài dày công chuẩn bị, ta sẽ chống mắt lên xem chúng nó tự diễn tự hạ màn thế nào!

10.

Mười vạn lượng bạc nợ sòng bạc như lưỡi d.a.o treo lơ lửng trên cổ, khiến mẹ con Liễu Thị và Lâm Hoài đứng ngồi không yên.

Kỳ soát sổ điền sản của Lâm Thượng thư chỉ còn tính bằng ngày. 

Nhìn ta vẫn ung dung "sống dở ch ết dở" ở viện riêng, chúng quyết định không thể giằng co thêm nữa.

Lần này, Liễu Thị tăng gấp đôi liều lượng bột T.ử Tuyết Mộc, hòa tan vào bát canh hạt sen chưng đường phèn thơm phức. 

Nhưng để tránh bị nghi ngờ, chúng không để Lâm Hoài xuất hiện nữa mà đẩy Lâm Tố Vân, cô em gái trà xanh ngây thơ vô số tội, làm kẻ đưa tin.

Lâm Tố Vân bưng khay canh đi vào phòng ta, vẻ mặt hãnh tiến nhưng ánh mắt không giấu nổi sự sốt ruột:

"Tẩu tẩu, Mẫu thân thấy dạo này sắc mặt tẩu tệ quá, đặc biệt sai bếp chưng bát canh hạt sen này cho tẩu. Tẩu phải uống sạch lúc còn nóng, kẻo phụ lòng tốt của Mẫu thân."

Ta nhìn làn khói mỏng bốc lên từ bát canh, mùi thanh hăng đậm đặc hơn hẳn mọi khi. 

Đúng là tàn nhẫn đến mức muốn ta gục ngay tại chỗ.

Ta cố tình ho khụ khụ vài tiếng, run rẩy đưa tay nhận lấy bát canh:

"Mẫu thân và muội muội có lòng quá, ta... ta sao nỡ từ chối."

Ta nâng bát canh lên, nghiêng đầu che khuất tầm mắt Tố Vân rồi kích hoạt chiếc nhẫn bạc có khoang rỗng chứa chất trung hòa giấu trong lòng bàn tay, kết hợp với chiêu giả vờ bị sặc t.h.u.ố.c để tráo sạch nước canh vào nếp áo bông dày.

Uống xong, ta ngước nhìn Tố Vân bằng ánh mắt lờ đờ, thong dong đặt bát trống lên khay:

"Phiền muội muội về thưa với Mẫu thân, canh ngọt lắm."

Tố Vân thấy bát canh cạn đáy thì mỉm cười đắc ý. 

Ả đâu biết rằng, trong lúc ả mải nhìn bát canh, chiếc nhẫn bạc trên tay ta đã âm thầm thu lại một giọt dung dịch đậm đặc nhất làm bằng chứng.

11.

Trong lúc Lâm Tố Vân đang hớn hở chuẩn bị bưng khay gỗ bước ra cửa, ta bất ngờ thở dài một tiếng, vẻ mặt đầy xót xa:

"Muội muội này, dạo này ta bệnh nằm một chỗ, phu quân ít khi sang đây. Nhưng nhìn chàng lo lắng cho gia đình, ta vừa thương vừa giận."

Tố Vân khựng lại, xoay người nhìn ta bằng ánh mắt nghi hoài: "Tẩu tẩu nói vậy là có ý gì?"

"Thì đây..." Ta run rẩy lấy từ dưới gối ra một tờ giấy hoa tiên gấp tư, thơm ngát mùi hương phấn đắt tiền, cố tình để lộ vài nét chữ rắn rỏi của Lâm Hoài:

"Hôm qua phu quân thay áo ngoài ở phòng ta, vô tình làm rơi thứ này. Ta tính đưa lại cho chàng, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chắc chàng bận việc triều chính nên mới nhắn nhủ qua lại với vị tiểu thư nhà Quan Ngự sử..."

Mắt Tố Vân trợn ngược. Ả nhanh như cắt lao đến giật lấy tờ giấy trên tay ta.

Trong thư, "Lâm Hoài" dùng những lời lẽ thắm thiết gửi cho vị đòn bẩy họ Lý, hứa hẹn rằng chỉ cần giải quyết xong "cô vợ thương gia yếu ớt", hắn sẽ mang toàn bộ của hồi môn khổng lồ sang dạm hỏi cô ta làm Đích phu nhân, còn viện riêng và phân nửa điền sản sẽ để lại cho... muội muội Tố Vân làm của hồi môn về nhà chồng.

Bức thư tình giả này do chính tay A Nhược mô phỏng nét chữ của Lâm Hoài từ nét b.út ở thư phòng, đọc qua từng chữ đều ngọt như mía lùi nhưng đ.â.m thẳng vào tim kẻ tham lam.

Tố Vân đọc xong, mặt mày hết xanh lại đỏ, n.g.ự.c phập phồng vì uất hận.

Ả vốn nghĩ Lâm Hoài và mẹ kế giế t ta là để lấy tiền chia cho ả một phần hoành tráng, không ngờ anh trai cưng lại tính toán đưa hết tài sản cho một con ranh nhà họ Lý nào đó, chỉ chừa lại cho ả vài ba mẩu xương thừa.

"Huynh ấy... huynh ấy dám lừa cả ta và Mẫu thân sao?" Tố Vân nghiến răng trần trọc, ngón tay siết c.h.ặ.t làm xé rách cả mép giấy hoa tiên.

Ta ngơ ngác nhìn ả, giọng run run vẻ lo lắng: "Muội muội sao thế? Chẳng lẽ phu quân... không nói cho Mẫu thân biết chuyện này?"

Tố Vân không buồn trả lời ta nữa. Ả hốt hoảng nhét vội tờ thư vào n.g.ự.c áo, bưng khay trà lao thẳng ra khỏi viện như một trận phong ba.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.