Dẹp Loạn Hậu Viện Phủ Thượng Thư - 6
Cập nhật lúc: 11/08/2026 12:03
Được khoảng nửa canh giờ, hắn đột nhiên thấy n.g.ự.c mình nhói lên một cái đau đớn.
Ấy thế nhưng hắn chỉ nghĩ do mình uống rượu vội quá nên bị nghẹn.
Hắn giơ tay tính rót thêm chén trà hạ nhiệt, nhưng đầu ngón tay vừa chạm vào bình gốm thì toàn bộ sức lực trên cơ thể đột ngột tan biến sạch bách.
Tim hắn đập dồn dập như trống trận, rồi co thắt lại từng hồi dữ dội.
Bầu không khí trong l.ồ.ng n.g.ự.c rút cạn nhanh ch.óng. Hắn bắt đầu ngạt thở, mắt trợn ngược, hai tay cào cấu điên cuồng lên cổ họng.
Hắn muốn há miệng gào to gọi gia nhân, nhưng cơ hoành đã liệt hoàn toàn, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài những tiếng "hừ hừ" đứt đoạn trong cổ họng.
Trong cơn giãy giụa vô vọng, Lâm Hoài gạt phăng bình hoa ngọc trên bàn xuống đất.
Xoảng!
Tiếng gốm sứ vỡ tan tành bị tiếng sấm sét đùng đùng ngoài trời nuốt chửng hoàn toàn.
Không một ai nghe thấy, cũng chẳng một ai đến cứu.
Hắn ngã văng khỏi ghế, giãy giụa trên nền gạch lạnh ngắt.
Con ngươi hắn giãn ra, dán c.h.ặ.t vào chiếc lư hương đồng đang tỏa khói nghi ngút ngay trước mặt.
Đến tận phút giây cuối cùng này, hắn mới bàng hoàng nhận ra thứ khói độc quen thuộc mà chính tay hắn đã mang đi hạ độc vợ mình.
Sự tàn nhẫn, tham lam và hoảng sợ đan xen làm mặt hắn biến dạng dị dợm.
Một ngụm m áu đen trào ra từ khóe miệng. Lâm Hoài giật giật hai cái rồi hoàn toàn buông tay, gục chế t trong câm lặng ngay giữa thư phòng đóng kín.
16.
Sáng hôm sau, trận mưa bão vắt qua đêm tàn rút đi, để lại bầu không khí ẩm ướt và lạnh lẽo bao trùm khắp Phủ Thượng thư.
Tiếng gào khóc xé lòng của Liễu Thị làm xáo động cả Tây viện.
Gia nhân phá cửa thư phòng thì phát hiện Lâm Hoài đã ch ết cứng từ đời nào, hai mắt trợn ngược, khóe miệng đọng vệt m áu đen khô đét, tay vẫn còn siết c.h.ặ.t lấy chân bàn.
Nỗi đau mất đi đứa con trai duy nhất của phủ cộng với khoản nợ mười vạn lượng sắt dội thẳng vào đầu làm Liễu Thị hoàn toàn mất khống chế.
Bà ta như một con dã thú bị dồn vào đường cùng, lập tức chuyển hóa sự hoảng loạn thành sát khí cuồng bạo.
"Là nó! Chính là con ranh Ninh Tẩm Hàn hại ch ết con ta!"
Liễu Thị gào lên trong nước mắt, ngón tay run rẩy chỉ thẳng về phía Đông viện.
Bà ta kéo theo Lâm Tố Vân cùng dàn gia nhân hung hãn vung gậy gộc xông thẳng vào viện riêng của ta.
Lúc này, ta đang thong thả ngồi trước kính đồng cho A Nhược b.úi tóc.
Liễu Thị đạp vỡ cửa phòng, vẻ mặt dữ tợn như muốn ăn tươi nuốt sống ta tại chỗ:
"Ninh Tẩm Hàn! Đồ tà phụ độc ác! Ngươi dùng tà thuật yếm hại phu quân, hôm nay ta phải đ.á.n.h ch ết ngươi để tế vong linh Hoài nhi!"
Thấy ta vẫn điềm nhiên như không, Liễu Thị càng thêm điên tiết.
Trong lúc bà ta cố tình gào to để thu hút sự chú ý của người làm trong phủ, một mụ ma ma thân tín đi phía sau đã nhanh tay nhét một hũ gốm nhỏ chứa bột T.ử Tuyết Mộc vào ngay dưới gầm giường của ta.
Màn vu hoạ vụng về nhưng đậm chất "chó c.ắ.n" này không qua nổi mắt ta.
Chúng muốn biến vụ chế t vì độc do tự tay hạ của Lâm Hoài thành một án mạng do con dâu tay hòm chìa khóa dàn dựng, vừa đổ toàn bộ tội lỗi lên đầu ta, vừa có lý do hợp pháp để tịch thu lại toàn bộ của hồi môn.
Lâm Tố Vân đứng bên cạnh cũng hùa theo, vung tay ra hiệu cho đám gia nhân xông vào trói ta lại:
"Bắt lấy nó! Tìm ra bằng chứng độc d.ư.ợ.c trong phòng nó cho ta!"
Ta ngồi trước bàn trang điểm, nhẹ nhàng đặt chiếc trâm ngọc xuống mặt bàn gỗ, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ không một gờn sóng.
17.
Đám gia nhân lăm lăm gậy gộc xông tới.
Mụ ma ma lúc nãy giấu hũ độc lập tức bò ra từ dưới gầm giường, giơ hũ gốm lên gào to:
"Tìm thấy rồi! Độc d.ư.ợ.c ở ngay trong phòng Thiếu phu nhân!"
Liễu Thị đắc ý nhếch môi, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn.
Bà ta chờ đợi cảnh ta sợ hãi quỳ rọc xuống van xin, hoặc cuống cuồng cãi lý để bà ta có cơ hội cho gia nhân đ.á.n.h chế t ta ngay tại chỗ với lý do "tùy nghi xử lý kẻ tà phụ hại chồng".
Nhưng ta đâu có điên mà đứng đó cãi nhau với đống loa phóng thanh này.
Giải thích làm gì cho tốn calo khi mà drama đỉnh cao luôn cần một sân khấu lớn hơn?
Không một động tác thừa, ta lao thẳng về phía chiếc cột gỗ chạm phượng giữa phòng.
Bốp!
Cú va chạm vang lên giòn tan. Trán ta va mạnh vào viền mép nhọn của cột gỗ, m.á.u tươi lập tức chảy tràn xuống trán, nhỏ từng giọt ròng ròng xuống tà áo trắng xám mỏng manh.
Ta nghiêng người, ngã gục xuống sàn gạch lạnh ngắt, hai mắt nhắm nghiền, hoàn toàn đi vào trạng thái "giả xỉu" chuẩn sách giáo khoa.
Cả gian phòng đột nhiên lặng ngắt như tờ. Liễu Thị lẫn đám gia nhân trố mắt nhìn nhau, hoàn toàn bị viễn cảnh này làm cho ngơ ngác.
Ngay trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, A Nhược giật phăng dải nơ áo, tự xé rách một góc vai áo mình rồi lao ra khỏi phòng như một mũi tên.
Nó vừa chạy ra cổng chính Phủ Thượng thư vừa gào khóc t.h.ả.m thiết:
"Cứu mạng với! Phu thân muốn đ.á.n.h ch ết Thiếu phu nhân rồi!"
"Thiếu gia qua đời, Phu nhân đổ thừa rồi đ.á.n.h Thiếu phu nhân đầu rơi m áu chảy sắp c hết rồi!"
Lúc này là thời điểm bãi triều, con đường trước cổng Phủ Thượng thư đầy ắp kiệu của các vị đại thần.
Tiếng gào xé lòng của A Nhược cùng dáng vẻ tóc tai bù xù, áo quần xơ xác lập tức kéo hàng trăm ánh mắt tò mò quây kín cổng phủ.
Chiếc kiệu quan tứ mã của Lâm Thượng thư vừa rẽ vào đầu phố, chưa kịp hạ kiệu đã nghe trọn vẹn tiếng hô khoán tưng bừng của A Nhược.
