Dẹp Loạn Hậu Viện Phủ Thượng Thư - 7
Cập nhật lúc: 11/08/2026 12:03
18.
A Nhược quỳ rọc ngay trước đầu kiệu, dập đầu chan chát xuống nền đá, vừa khóc vừa hô lớn cho cả con phố cùng nghe về cảnh "Mẹ kế thừa cơ Thiếu gia bạo bệnh qua đời liền xông vào viện đ.á.n.h đập, vu hoạ dâu trưởng đến mức đầu rơi m áu chảy".
Mặt Lâm Thượng thư trên kiệu đen kịt như đ.í.t nồi.
Chuyện trong phủ chưa biết đúng sai thế nào, nhưng bao nhiêu ánh mắt của đồng triều quan lại đang chĩa vào, cái danh tiếng "đức cao vọng trọng, gia phong nghiêm cẩn" mà ông ta gầy dựng cả đời coi như bị vứt xuống mương.
Ông ta vén rèm kiệu, sùng sục khí thế bước xộc vào sảnh chính.
Tại sảnh chính lúc này, cảnh tượng náo loạn đến mức không khác gì cái chợ chố.
Lâm Hoài được gia nhân khiêng đặt nằm giữa gian phòng, th i th ể đã bắt đầu cứng đờ.
Cạnh đó, ta được A Nhược và vài tì thiếp thân tín dìu nằm gục trên ghế dài, m áu trên trán vẫn chảy ròng ròng xói đỏ cả dải khăn trắng, hơi thở mong manh như ngọn đèn trước gió.
Liễu Thị thì tóc tai rũ rượi, tay lăm lăm hũ độc d.ư.ợ.c gào thét đòi "gia pháp xử t.ử" ta ngay lập tức.
"Cái thứ hỗn loạn gì thế này!"
Lâm Thượng thư đập mạnh tay xuống bàn trà, tiếng gầm nổ tung giữa sảnh khiến Liễu Thị giật thót người, suýt chút nữa làm rơi hũ gốm trên tay.
"Phu quân! Cứu Hoài nhi với! Con ranh này dùng tà thuật và độc d.ư.ợ.c hại ch ết Hoài nhi rồi!"
Liễu Thị nhào đến ôm chân chồng, khóc lóc t.h.ả.m thiết.
Lâm Thượng thư nhìn đứa con trai duy nhất đã ch ết bẹp, lại nhìn sang đứa con dâu đích nữ nhà thương gia giàu có đang thoi thóp má u me đầm đìa, thái dương giật liên hồi.
Ông ta không phải kẻ ngu. Việc một con dâu yếu ớt dám hạ độc rồi tự đập đầu xỉu tại chỗ ngay trong phủ là chuyện vô lý đùng đùng.
Nhưng trước hàng chục con mắt của đám gia nhân và tiếng bàn tán xôn xao ngoài cổng, ông ta buộc phải làm rõ mọi chuyện một cách công khai.
"Người đâu!" Lâm Thượng thư gầm lên, sát khí ngút trời:
"Truyền ngay Trưởng viện Ngự y và đại nhân Đại lý tự đến đây khám nghiệm! Ai dám làm nhơ nhuốc môn phong Phủ Thượng thư, ta quyết không tha!"
19.
Đại lý tự khanh cùng Trưởng viện Ngự y dẫn theo một toán nha dịch xông thẳng vào sảnh chính Phủ Thượng thư.
Không khí trong sảnh chao đảo, nồng nặc mùi m áu tươi lẫn mùi t.h.u.ố.c bắc hăng hăng.
Liễu Thị vẫn đinh ninh thắng chắc, hếch răng giơ hũ gốm tìm thấy dưới gầm giường ta ra khoe như chiến lợi phẩm, không ngừng rên rỉ tố ta dùng thứ này hại chế t đứa con trai yêu quý của bà ta.
Quan Đại lý tự nhíu mày, ra hiệu cho Ngự y tiến lại gần kiểm tra chiếc hũ gốm, sau đó chuyển sang khám nghiệm th i th ể Lâm Hoài đang nằm đờ đẫn trên tấm phản gỗ.
Trưởng viện Ngự y cẩn thận hửi nhẹ vệt m áu đen còn đọng trên khóe miệng Lâm Hoài, lại tiến sang thư phòng bế chiếc lư hương đồng mà Lâm Hoài đã dùng đêm qua lên kiểm tra.
Sau một hồi châm kim thử độc, lão Ngự y lắc đầu thở dài, chắp tay bái Lâm Thượng thư:
"Báo cáo Thượng thư đại nhân, Thiếu gia ch ết là do ngạt thở độc khí T.ử Tuyết Mộc đậm đặc. Lượng độc khí này xuất phát từ chính chiếc lư hương đặt trong thư phòng đóng kín của Thiếu gia."
Liễu Thị nghe xong liền gào lên: "Chính nó! Chính con ranh đó đã lén đặt lư hương độc vào thư phòng của con ta!"
"Phu nhân bớt lời!" Trưởng viện Ngự y trầm sắc mặt, cất giọng đanh thép:
"Lư hương trong thư phòng Thiếu gia là loại độc khí xông ngát, đã bị đốt liên tục suốt cả đêm trong phòng kín. Còn hũ bột độc mà Phu nhân cầm trên tay... tuy cùng loại T.ử Tuyết Mộc, nhưng hoàn toàn còn nguyên vẹn, không có dấu hiệu trích xuất."
Đại lý tự Tảo trưởng liếc nhìn Liễu Thị bằng ánh mắt sắc như d.a.o cạo:
"Nói cách khác, hũ độc trong phòng Thiếu phu nhân chưa từng được sử dụng. Bằng chứng này... e là có người cố tình đem bỏ vào để vu hoạ."
Mặt Liễu Thị lập tức cắt không còn một giọt m áu. Bà ta lảo đảo lùi lại hai bước, hũ gốm trên tay trượt văng xuống nền gạch vỡ tan tành.
Tất cả gia nhân xung quanh bắt đầu xầm xì xỏ xiên, những ánh mắt khinh bỉ lập tức đổ dồn về phía người mẹ kế "đức cao vọng trọng".
20.
Ngay lúc Liễu Thị đang hoảng loạn lùi lại, ta từ từ mở mắt, thong thả "tỉnh lại" trên chiếc ghế dài.
Trán ta quấn dải khăn trắng thấm vệt m áu tươi đỏ thẫm. Ánh mắt ta đờ đẫn, long lanh nước mắt, môi run run như vừa trải qua một cơn ác mộng kinh hoàng.
A Nhược lập tức quỳ sụp bên cạnh, sụt sịt đỡ ta ngồi dậy.
Ta run rẩy ôm lấy chiếc hộp gấm khảm xà cừ ôm sát trong lòng, cất giọng thều thào, mỏng manh nhưng từng từ từng chữ vang vọng khắp sảnh chính:
"Phụ thân... xin Phụ thân minh xét cho con. Con biết phu quân vướng vào nợ nần c.ờ b.ạ.c, lại sợ ảnh hưởng đến danh giá quan lộ của Phụ thân, nên con đã c.ắ.n răng dốc toàn bộ tiền túi ra..."
Nói rồi, ta mở nắp hộp gấm, trân trọng dâng lên hai tờ giấy túc mạng.
Quan Đại lý tự bước tới nhận lấy, mở ra đọc to cho cả sảnh cùng nghe.
Tờ thứ nhất chính là văn tự cầm cố bản đồ điền trang gia tộc và giấy nợ mười vạn lượng bạc ở Chấn Thiên Đường mang tên Lâm Hoài, bên dưới có dấu đỏ chứng nhận ta đã bỏ tiền túi ra thanh toán sạch bách.
Tờ thứ hai là hóa đơn mua sắm độc d.ư.ợ.c T.ử Tuyết Mộc số lượng lớn tại chợ đen, bên dưới có nét chữ và con dấu riêng của Liễu Thị.
Sảnh chính rơi vào khoảng tĩnh lặng ch ết ch.óc.
Ta vùi mặt vào dải khăn tay, vai run lên bần bật, cất giọng tủi thân đỉnh cao:
"Con gom góp tiền hồi môn mua lại giấy nợ cho phu quân, chỉ mong gia đình êm ấm, giữ trọn diện mạo cho Lâm gia... Con không ngờ Mẫu thân lại nghĩ con dùng thứ này để uy h.i.ế.p, thậm chí còn..."
Màn trình diễn nước mắt kết hợp cùng bằng chứng thép đ.â.m thẳng vào mắt mọi người.
Con trai thì giấu cha đi đ.á.n.h bạc bán sạch đất đai gia tộc, mẹ kế thì đi lén mua độc d.ư.ợ.c về vu hoạ hại con dâu dốc lòng vì gia đình.
Lâm Thượng thư nhìn hai tờ giấy trong tay quan Đại lý tự, mặt mày sầm xì, hai mắt đỏ ngầu gân m.á.u, toàn thân run lên vì uất hận và nhục nhã đến cực điểm.
