Độ Lê - Chương 248

Cập nhật lúc: 28/03/2026 15:12

Mấy tên côn đồ còn lại đồng loạt xông lên, Thẩm Dục Lâu nhanh nhẹn nghiêng người tránh đòn, anh ta chụp lấy cổ tay của một tên rồi vặn thật mạnh.

Đối phương thét lên một tiếng, quỳ rạp xuống đất.

Chẳng mấy chốc, đám người kia nằm ngang dọc la liệt trên sàn la.

Thẩm Dục Lâu đỡ Lâm Tục Diên dậy.

Mặt Lâm Tục Diên đầy m.á.u, nhưng ông ta vẫn ra sức dùng bộ quần áo bẩn thỉu của mình lau đi những vết bẩn trên tấm ảnh, như thể người phụ nữ cười tươi như hoa trong ảnh là sự tồn tại mà ông ta vĩnh viễn không thể làm ô uế được.

“Ông Lâm, ông không sao chứ?” Thẩm Dục Lâu vờ lo lắng.

Lâm Tục Diên ngước đôi mắt đẫm m.á.u nhìn Thẩm Dục Lâu rồi chìm vào hoang mang: “Sao lại là cậu?”

“Tôi đi chơi với bạn ở gần đây, vừa hay ở phòng bên cạnh.” Thẩm Dục Lâu đỡ Lâm Tục Diên vào phòng rồi gọi bác sĩ đến xử lý vết thương cho ông ta, “Sao ông lại đắc tội với đám rắn rết đó vậy?”

“Tôi vào uống hai ly thì bị người ta móc mất ví, nhưng bọn chúng cứ khăng khăng bảo tôi quỵt nợ…”

Thẩm Dục Lâu b.úng tay gọi phục vụ: “Tính tiền của ông Lâm vào hóa đơn của tôi.”

“Vâng.”

Lâm Tục Diên vẫn kháng cự: “Không, không cần đâu, tôi đi đây.”

Nói xong, ông ta loạng choạng đứng dậy muốn rời đi.

Nhưng còn chưa đi được mấy bước thì phía đầu gối đã truyền đến một cơn đau dữ dội khiến ông ta ngã ngồi trở lại xuống ghế sofa.

Thẩm Dục Lâu giơ tay ra hiệu cho bác sĩ lại đỡ Lâm Tục Diên, còn mình thì chậm rãi rót một cốc nước ấm rồi đưa đến trước mặt ông ta.

“Tiến sĩ Lâm, ông từng là Phó Giáo sư trẻ tuổi nhất của Đại học Hồng Kông, vậy mà bây giờ phải trốn trong khu ổ chuột ở bang Shan, sống cuộc sống không bằng cầm thú, không thấy ánh mặt trời, ông thật sự cam tâm sao?”

Bác sĩ xử lý vết thương ở chân giúp Lâm Tục Diên.

Ông ta chẳng nói một lời, nhưng cũng không còn kháng cự như trước nữa.

Ánh mắt Thẩm Dục Lâu rơi vào tấm ảnh cũ kỹ bẩn thỉu kia.

Người phụ nữ mặc chiếc váy trắng đứng trong khu rừng đầy đom đóm, cười rạng rỡ như hoa.

“Tôi biết ông thích bà Tư Uyển từ thời còn đi học, cũng phải thôi, năm đó bà ấy xinh đẹp nổi tiếng khắp Hồng Kông, cả gia thế và giáo dưỡng đều tốt, ai mà không thích cơ chứ.”

“Cho nên, rõ ràng ông biết đặt chân vào nhà họ Tư sẽ chẳng khác nào lún vào vũng bùn lầy sâu thẳm, nhưng ông vẫn không do dự mà dấn thân vào, đúng không?”

“Ông yêu bà ấy hai mươi năm, thậm chí nguyện từ bỏ sự nghiệp để ở rể nhà họ Tư, nhưng cuối cùng nhận lại được gì?”

Vẻ mặt Lâm Tục Diên chất chứa đầy đau khổ, ông ta vừa run rẩy vừa thở một cách nặng nhọc.

Thẩm Dục Lâu nói tiếp: “Ông từ bỏ công việc làm giảng viên đại học, ngày nào cũng như bị giam cầm trong nhà họ Tư, tất cả chỉ để ở bên người mình yêu. Xét về danh nghĩa thì ông và Tư Uyển đã kết hôn, ông cũng có thể tham dự một số buổi tiệc thương mại cùng bà ấy, nhưng thực tế, giữa hai người nào có tình cảm vợ chồng? Khi Tư Mạc Thành ở nhà, ông thậm chí còn không có cơ hội nói chuyện với bà ấy cơ mà.”

“Ông Lâm, Tư Độ… rốt cuộc là con của ai, ông là người rõ nhất.”

Lâm Tục Diên nhìn chằm chằm vào tấm ảnh, đột nhiên ông ta cười như điên dại: “Cậu đã điều tra rõ ràng như vậy rồi, còn tìm tôi làm gì? Muốn vạch trần, muốn bôi nhọ… tự cậu đi mà làm! Tìm tôi làm gì? Chê tôi chưa đủ t.h.ả.m sao?”

Bắt đầu tức giận rồi đây…

“Ông cũng biết, nếu tôi vạch trần thì tôi mãi mãi chỉ là một kẻ đi bôi nhọ người khác; còn ông, nếu chính miệng ông nói ra những bí mật và tội ác ẩn giấu trong nhà họ Tư năm đó thì người khác mới tin vào câu chuyện này, vì ông là nạn nhân mà.”

Lâm Tục Diên vẫn từ chối: “Tôi sẽ không nói đâu, cậu đừng mơ.”

“Tôi biết, có lẽ ông… vẫn còn chút tình cảm với Tư Độ. Nhưng dù sao anh ta cũng đâu phải là con ruột của ông, đúng không?”

Ánh mắt sắc bén như lưỡi d.a.o của Thẩm Dục Lâu ghim c.h.ặ.t vào người đối diện, “Tôi hứa với ông, chỉ cần ông nói ra sự thật năm đó thì sau khi mọi chuyện xong xuôi, tôi có thể sắp xếp để ông và bà Tư Uyển cùng rời khỏi Hồng Kông. Tôi đã mua một căn biệt thự ven biển ở đảo Saipan cho hai người rồi.”

Nói xong, anh ta từ từ đẩy tấm thẻ mà trước đó Lâm Tục Diên đã từ chối đến trước mặt ông ta, “Trong này có ba trăm triệu, đủ để ông và vợ sống thoải mái hết quãng đời còn lại.”

Lần này Lâm Tục Diên không còn kiên quyết từ chối nữa, ông ta nhìn tấm thẻ, rồi lại nhìn Thẩm Dục Lâu: “Rốt cuộc cậu đang nói gì vậy? Sao cậu có thể đưa bà ấy… đưa bà ấy…”

“Ông không cần lo lắng về chuyện đó, tôi có cách của mình.”

Thẩm Dục Lâu đảm bảo với ông ta, “Sẽ không một ai biết tung tích của ông và vợ đâu, tôi sẽ đảm bảo an toàn cho hai người.”

Lâm Tục Diên lộ rõ vẻ… d.a.o động.

Thẩm Dục Lâu tiếp tục nói: “Một tuần trước, tôi đã gặp bà Tư Uyển.”

Lâm Tục Diên lập tức nắm c.h.ặ.t vạt áo của anh ta: “Cậu gặp bà ấy rồi sao? Bây giờ bà ấy thế nào rồi? Bà ấy có khỏe không?”

Thẩm Dục Lâu lấy điện thoại ra rồi đưa cho ông ta.

Trong điện thoại có một đoạn video quay trong phòng bệnh, người phụ nữ trong video ngồi bên cửa sổ, lẩm bẩm: “Bộ phận phát sáng của đom đóm nằm ở bụng…”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Độ Lê - Chương 248: Chương 248 | MonkeyD