Độ Lê - Chương 249
Cập nhật lúc: 28/03/2026 15:12
Nhìn thấy bà ấy, nghe thấy lời bà ấy nói, Lâm Tục Diên không thể gắng gượng được nữa, nước mắt ông ta chợt trào ra.
“Hiện tại bà ấy đang sống trong viện điều dưỡng, tinh thần có vấn đề, đây là video do người chăm sóc mà tôi mua chuộc quay lại, nghe đâu ngày nào bà ấy cũng lẩm bẩm câu đó.”
“Là tôi… là tôi dạy bà ấy.” Lâm Tục Diên khom lưng, nước mắt rơi lã chã, “Năm đó chúng tôi hai mươi hai tuổi, tôi đưa bà ấy đi cắm trại, chúng tôi ở lại trong rừng một đêm và gặp rất nhiều đom đóm. Không ngờ bà ấy vẫn còn nhớ.”
“Hình như bà Tư Uyển cũng nhớ ông lắm.”
Lâm Tục Diên ôm đầu, nghẹn ngào khóc nức nở.
Còn Thẩm Dục Lâu vẫn lạnh lùng nhìn ông ta:”Ông Lâm, đây là lời mời cuối cùng của tôi, tôi sẽ không đến tìm ông nữa. Nếu ông không hợp tác với tôi thì tôi cũng sẽ tìm cách khác để công bố chuyện này, nhưng đến lúc đó, ông sẽ không nhận được gì. Chưa kể cả đời này, ông sẽ không gặp lại vợ mình nữa đâu.”
Nói xong, anh ta đưa danh thiếp của mình cho người nọ rồi quay người rời khỏi phòng.
Khi cửa phòng đóng lại, cuối cùng Lâm Tục Diên cũng gục xuống rồi co rúm người lại.
Tấm ảnh bị nắm c.h.ặ.t đến biến dạng rơi xuống đất.
Tư Uyển mười bảy tuổi đứng giữa biển đom đóm lấp lánh, mặt sau tấm ảnh là dòng chữ nhỏ nhắn xinh xắn:
“A Diên phải trở thành nhà sinh vật học lợi hại nhất thế giới đấy nhé!”
Bốn giờ sáng, điện thoại của Thẩm Dục Lâu sáng lên.
“Tôi làm.” Đầu dây bên kia, giọng nói trầm khàn của người đàn ông như già đi cả hai mươi tuổi, “Nhưng cậu phải thề… sẽ giúp bà ấy rời khỏi nhà họ Tư hoàn toàn.”
Thẩm Dục Lâu nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời đang dần sáng lên, anh ta cười nhạt.
…
Dự án mới nhất mang tên “Đom đóm biển” của Công nghệ Sinh học Mosen sẽ ra mắt vào đêm nay.
Một khi sản phẩm này được tung ra thị trường, gel phục hồi da “Sứa bất t.ử” từng một thời khó cầu sẽ hoàn toàn trở thành đồ bỏ đi.
Dự án này có thể coi là sản phẩm thay thế nâng cấp của Sứa bất t.ử. Sau khi giao Sứa bất t.ử cho Y Tế Nhân Thụy, dự án ấy đã bị Thẩm Dục Lâu “mượn hoa hiến Phật”, dâng cho ba nuôi của anh ta, thế nên bây giờ rất khó mua trên thị trường.
Vào thời điểm này, một khi sản phẩm Đom đóm biển được tung ra thì dự án Sứa bất t.ử kia cũng chỉ là đồ bỏ đi mà thôi.
Trong khi Khương Bảo Lê đang tham gia giao lưu, trao đổi kinh nghiệm với đoàn nhạc tại Bắc Kinh, Tư Độ gửi cho cô link xem trực tiếp sự kiện ra mắt Đom đóm biển vào lúc tám giờ tối
Đương nhiên cô sẽ không bỏ lỡ chuyện quan trọng như vậy.
Khương Bảo Lê từ chối buổi tụ tập vào tối đó, trở về khách sạn và chờ đợi buổi phát sóng trực tiếp.
Tuy nhiên, một tiếng trước khi buổi ra mắt sản phẩm bắt đầu, một tin tức bất ngờ nhảy thẳng lên top tìm kiếm.
“Bí mật động trời về Lâm Tục Diên, tiến sĩ sinh vật học từng ở rể nhà họ Tư.” gây bão trên toàn cõi mạng.
Tô Cảnh gửi đường link trực tiếp cho Khương Bảo Lê: “Má ơi! Nổ tung rồi!!!”
Khương Bảo Lê nhấp vào xem thì thấy người ba trên danh nghĩa của Tư Độ đang đối diện với ống kính, vạch trần vết sẹo hai mươi năm trước, kể lại những chuyện đã xảy ra sau khi ông ta ở rể trong nhà họ Tư.
Buổi phát sóng trực tiếp được tổ chức dưới hình thức phỏng vấn trò chuyện, và kênh thực hiện phỏng vấn chính là Thời Báo Cảng Nguyệt – thuộc tập đoàn của nhà họ Thẩm.
Trong ống kính, người dẫn chương trình hỏi Lâm Tục Diên: “Năm đó Tư Mạc Thành của tập đoàn nhà họ Tư đã tổ chức họp báo, tuyên bố ông bị bệnh nặng khi đi du lịch ở Lào và không may qua đời, rốt cuộc chuyện đó là thế nào?”
“Tôi không hề bị bệnh, năm đó tôi cùng vợ tôi là Tư Uyển bỏ trốn, Tư Mạc Thành đã đuổi kịp chúng tôi ở Lào, hắn ta bắt vợ tôi đi, bỏ tôi lại giữa biển khơi. May mắn Tư Mạc Trì đã cứu tôi và bí mật đưa tôi đến bang Shan, giúp tôi tôi sống ẩn danh ở đó.”
“Trời ơi.” Người dẫn chương trình kinh ngạc che miệng, “Hắn ta dám làm ra chuyện như vậy sao? Nhưng… không phải Tư Uyển là vợ của ông sao? Ông đưa bà ấy đi, sao lại gọi là bỏ trốn nhỉ?”
Lâm Tục Diên nở nụ cười cay đắng: “Đúng là tôi kết hôn với Tư Uyển và ở rể nhà họ Tư, nhưng trước khi kết hôn, vợ tôi là Tư Uyển đã mang thai. Nhà họ Tư không thể chịu được vụ bê bối như vậy, họ cần một tấm bình phong che đậy… nên mới để tôi làm ba đứa bé.”
“Thế… thế… hóa ra bà Tư Uyển m.a.n.g t.h.a.i trước khi cưới. Nhưng chuyện đó đâu phải là bê bối gì lớn? Bây giờ chuyện như vậy khá phổ biến mà.”
“Đúng vậy, m.a.n.g t.h.a.i trước khi cưới không phải là bê bối, nhưng nếu ba ruột của đứa bé…” Ông ta dừng lại một chút, như thể đã hạ quyết tâm:
“Nhưng nếu tên ba của đứa bé cũng mang họ Tư, thì có tính là bê bối không?”
Lời này vừa thốt ra, phòng phát sóng trực tiếp lập tức lặng ngắt như tờ.
Khương Bảo Lê cầm điện thoại, tim đập thình thịch…
Tiếp theo, Lâm Tục Diên kể lại chi tiết chuyện năm đó ông ta làm sao ở rể nhà họ Tư, trở thành chồng trên danh nghĩa của Tư Uyển, làm ba trên danh nghĩa của Tư Độ.
Khương Bảo Lê nhấp vào khu bình luận của buổi phát sóng trực tiếp…
“Trời ơi, ghê tởm quá! Sao lại có người ghê tởm như vậy?”
“Vậy thì ba ruột của Tư Độ… thật ra là Tư Mạc Thành!”
