
Đồ Vật Đang Kể Chuyện Tình Của Tướng Quân
Thành hôn ba năm, tướng quân chưa từng nói một lời thích ta.
Đêm động phòng chàng ngủ tại thư phòng, ngày sinh thần ta chàng ở nơi quân doanh.
Ta ngỡ chàng chán ghét ta tận xương tủy, cuối cùng vào một đêm mưa, ta đơn độc rời khỏi tướng quân phủ.
Ngày trốn khỏi thành, ta phát hiện mình đã mang thai.
Ba tháng sau, biên quan truyền đến tin báo: Tướng quân tử trận sa trường.
Ta không khóc.
Chàng vốn chẳng yêu ta, ta hà tất phải khóc?
Cho đến khi đứa trẻ lần đầu mở miệng:
“Mẫu thân, người hãy thử sờ vào cây trâm gỗ phụ thân để lại cho người xem.”
Ta lấy ra cây trâm gỗ thô kệch, xấu xí mà chàng từng gửi kèm theo sính lễ năm nào.
Đứa trẻ nói: “Con nghe được tiếng của nó. Nó đang nói: "Khắc hỏng mười bảy chiếc, đây là chiếc thứ mười tám, tay vẫn còn run, nàng ấy liệu có chê xấu không?"“
Ta nắm chặt cây trâm, ngón tay run rẩy.
Đứa trẻ lại nói: “Mẫu thân, trong thư phòng vẫn còn một tủ đầy những món đồ phụ thân chưa kịp gửi cho người. Món nào cũng đang lên tiếng.”












