Đồ Vật Đang Kể Chuyện Tình Của Tướng Quân - Chương 6
Cập nhật lúc: 28/06/2026 16:02
Nếu là con trai, thì dạy nó cưỡi ngựa b.ắ.n cung. Nếu là con gái, thì mua cho nó bộ váy hoa đẹp nhất kinh thành."
"Người nói, người sẽ làm một người phụ thân tốt, tuyệt đối không giống... tuyệt đối không giống như phụ thân của mình."
Ta đón lấy chiếc trống lắc, đầu ngón tay lạnh ngắt.
Phụ thân của Cố Hằng, lão tướng quân, ta chỉ mới thấy qua trong tranh vẽ.
Nghe nói, là một kẻ tính tình bạo ngược, nghiện rượu như mạng.
Tuổi thơ của Cố Hằng, chắc hẳn... chẳng hề vui vẻ.
Thế nên chàng mới không biết làm thế nào để yêu thương, làm thế nào để bộc lộ.
Chàng đem tất cả sự dịu dàng, đều dành cho ta.
Bằng cách vụng về của chính mình.
Mà ta, lại chưa từng thấu hiểu.
Ta lắc lắc chiếc trống lắc, phát ra tiếng "cộc cộc".
A Bảo tò mò nhìn theo, vươn bàn tay nhỏ muốn chộp lấy.
Ta đưa chiếc trống lắc cho A Bảo.
A Bảo cầm trong tay, cười tươi rói.
Nụ cười ấy, giống hệt Cố Hằng.
Ta nhìn A Bảo, trong lòng trào dâng một sự can đảm to lớn.
Cố Hằng, chàng nhìn thấy không?
Đây là con của chúng ta.
A Bảo rất đáng yêu, rất giống chàng.
Chàng bảo ta phải sống thật tốt.
Ta sẽ làm được.
Ta sẽ cùng với A Bảo, mang theo tất cả tình yêu của chàng, sống thật tốt.
Ta sẽ kể cho A Bảo nghe, phụ thân của con, là vị anh hùng dũng cảm và dịu dàng nhất trên thế gian này.
Ta bắt đầu thu dọn di vật của Cố Hằng.
Những món quà chàng chưa kịp tặng, ta từng món từng món lau sạch sẽ, đặt lại vào trong tủ.
Những lá thư chàng viết cho "đại ca", ta từng phong từng phong đọc qua, rồi cất chung với lá thư tuyệt mệnh ấy, mang theo bên mình.
Tướng quân phủ, dưới sự quán xuyến của ta, cũng dần hồi phục sức sống.
Cờ tang được tháo xuống, trên gương mặt của đám hạ nhân cũng không còn chỉ toàn vẻ đau thương.
Họ nhìn ta và A Bảo, trong ánh mắt đã có thêm sự kính trọng và ấm áp.
Cố Dao cũng đã đến thăm ta vài lần.
Nàng không còn sắc bén như trước nữa.
Chỉ im lặng ngồi đó, nhìn A Bảo vui đùa.
Có một lần, nàng đột nhiên lên tiếng.
"Xin lỗi."
Ta lắc đầu.
"Không trách ngươi."
Giữa chúng ta, chẳng có ai đúng ai sai.
Chúng ta đều chỉ là, bị tấm chân tình sâu nặng mà vụng về ấy của Cố Hằng che mờ đôi mắt.
Chúng ta đều nợ chàng một lời xin lỗi.
Ngày tháng, cứ thế trôi qua từng ngày.
Những lời đồn thổi về ta trong kinh thành, cũng dần lắng xuống.
Một góa phụ mang trong mình giọt m.á.u của tướng quân, thủ tiết vì chồng, cũng đủ để chặn miệng tất cả mọi người.
Không ai biết rằng, cái mà ta canh giữ, chẳng phải là tiết hạnh.
Mà là mối tình trễ muộn, từng bị bỏ lỡ, bị hiểu lầm giữa ta và Cố Hằng.
Hôm nay, ta đưa A Bảo ra sân phơi nắng.
A Bảo đã biết đi rồi, lảo đảo đuổi theo bươm bướm.
Ánh mặt trời chiếu lên người nó, như một tiểu thiên thần tỏa sáng.
Ta ngồi dưới hiên, tay cầm chiếc trâm gỗ xấu xí kia.
Ba năm rồi, cuối cùng ta cũng có đủ can đảm, cắm nó lên mái tóc.
Chiếc trâm gỗ rất nhẹ, nhẹ đến mức gần như không cảm nhận được sự tồn tại của nó.
Nhưng ta biết, nó chứa đựng tình ý nóng bỏng và chân thành nhất của Cố Hằng.
A Bảo chạy mệt rồi, sà vào lòng ta.
A Bảo chạm tay vào chiếc trâm gỗ trên đầu ta.
“Mẫu thân, nó đang cười đấy.”
“Nó nói, nó cuối cùng đã đợi được người rồi.”
Ta mỉm cười, nơi khóe mắt lại có giọt lệ trào ra.
Phải rồi, chàng đã đợi được rồi.
Ta cũng đã đợi được rồi.
Dù có muộn mất ba năm, dù... âm dương cách biệt.
Nhưng chúng ta, cuối cùng cũng không bỏ lỡ nhau.
A Bảo lại chỉ vào cây lựu trong sân.
“Mẫu thân, cái cây cũng đang nói chuyện.”
Ta ngẩn người một chút.
"Nó nói gì?"
“Nó nói, lúc phụ thân trồng nó, đã thầm ước một điều.”
“Người hy vọng, năm nào hoa lựu nở, đều có thể nhìn thấy người.”
Ta ngẩng đầu, nhìn về phía cây lựu cành lá xum xuê.
Hoa lựu đỏ rực, nở thật rộ.
Giống như m.á.u của Cố Hằng, cũng giống như trái tim của chàng, yêu ta đến tận lúc c.h.ế.t vẫn không thay lòng.
Ta ôm A Bảo, khẽ nói: "A Bảo, sau này mỗi năm chúng ta đều đến ngắm hoa lựu, có được không?"
"Được." A Bảo đáp lời bằng giọng trẻ con ngây ngô.
A Bảo khựng lại một chút, rồi ngước gương mặt nhỏ nhắn lên, nghiêm túc nhìn ta.
“Mẫu thân, phụ thân chưa hề rời đi.”
“Người xem, gió là phụ thân, mây là phụ thân, đầy sân hoa cỏ cây cối này, đều là phụ thân.”
“Phụ thân vẫn luôn bên cạnh chúng ta.”
Trong lòng ta run lên, ôm c.h.ặ.t lấy con mình vào lòng.
Phải rồi.
Chàng chưa hề đi xa.
Chàng hóa thân thành vạn vật đất trời này, hóa thân thành hơi thở hiện diện khắp nơi trong sinh mệnh của ta.
Cố Hằng, tướng quân của ta.
Lần này, đổi lại là ta bảo vệ chàng.
Bảo vệ ngôi nhà của chúng ta, đứa con của chúng ta.
Và cả mối tình không bao giờ tàn phai giữa chúng ta nữa.
11
Thu qua đông tới, chớp mắt đã lại một năm.
A Bảo cao lớn hơn rất nhiều, lời nói cũng ngày càng trôi chảy.
A Bảo trở thành thông dịch viên nhỏ của ta, giúp ta có thể nhìn thấu cái thế giới vừa im lặng vừa ồn ào mà Cố Hằng để lại.
Mỗi cuốn sách trong thư phòng, đều đang kể lể về nỗi nhớ ta của chàng khi đọc đến một chương nào đó.
Mỗi viên gạch trong sân, đều ghi nhớ ánh mắt chàng nhìn về phía cửa sổ của ta mỗi đêm muộn luyện kiếm.
Thanh trường đao chàng từng dùng, đang nói rằng: "Ta muốn bảo vệ nàng, trọn đời trọn kiếp."
Bộ giáp chàng từng mặc, đang nói rằng: "Ta nguyện vì nàng, chiến t.ử sa trường."
Ta sống trong tình yêu của chàng, được bao bọc, được chữa lành.
Vết sẹo nơi trái tim, dần đóng vảy, mọc ra lớp thịt mới.
Hôm nay, trong cung đột nhiên truyền đến chỉ ý.
Tân hoàng đăng cơ, cảm niệm chiến công hiển hách của Cố Hằng, muốn truy phong chàng là Hộ Quốc Công, và... muốn đón ta cùng A Bảo vào cung, nuôi nấng A Bảo trưởng thành.
Chỉ ý đến quá đột ngột, cả tướng quân phủ đều rúng động.
Phúc bá mừng lo lẫn lộn.
"Thiếu phu nhân, đây là vinh quang tột bậc. Tiểu thiếu gia sau này, tiền đồ vô lượng."
"Thế nhưng chốn thâm cung này..."
Ông không nói tiếp, nhưng ý nghĩa trong đó, ta hiểu.
