Đoạn Tóc Tàn Duyên, Hoàn Kim Lạc Cung - Chương 6
Cập nhật lúc: 21/07/2026 14:02
Ta đứng trên mặt thành, nhìn bóng lưng chàng cứ thế đi xa dần.
Gió thổi tung tà áo ta, mang theo một luồng khí se lạnh.
– Thiếu phu nhân, chúng ta về thôi ạ.
– Xuân Lan khuyên nhủ.
– Đợi thêm chút nữa.
Ta đứng đợi cho đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng chàng nữa, mới lững thững bước xuống thành.
Từ ngày đó, ngày nào ta cũng cầu phúc cho chàng.
Ta đến chùa thắp hương, đến đạo quán xin quẻ.
Ta thậm chí còn bắt đầu học làm những món ăn chàng thích, để đợi khi chàng về sẽ tự tay nấu cho chàng ăn.
Một tháng sau, tiền tuyến truyền về tin thắng trận.
Cố Bắc Thần lấy ít thắng nhiều, đ.á.n.h cho quân địch tan tác.
Ta vui mừng đến độ cả đêm không chợp mắt được.
Nhưng ngay sau đó, một tin tức khác ập đến.
Cố Bắc Thần mất tích rồi.
Nghe đâu trong lúc truy kích tàn quân địch, chàng không may lọt vào bẫy, hiện giờ không rõ tung tích ra sao.
Khi nghe được tin này, cả người ta ch/ết lặng.
– Không thể nào...
Chàng đã hứa với ta là sẽ trở về mà...
Chàng sẽ không lừa dối ta đâu...
Ta như phát điên lao thẳng đến doanh trại, tìm gặp viên phó tướng của chàng:
– Chàng ấy mất tích ở đâu?
Dẫn ta đi tìm chàng ấy mau!
– Thiếu phu nhân, nơi đó nguy hiểm lắm, người không thể đi được đâu...
– Ta bắt buộc phải đi!
– Ta gầm lên – Sống phải thấy người, ch/ết phải thấy xác!
Viên phó tướng không lay chuyển được ta, đành phải cử một đội binh mã hộ tống ta đi.
Chúng ta tìm kiếm suốt ba ngày ba đêm trên vùng sa mạc mênh m/ông bạt ngàn.
Gió cát mịt mù, nắng gắt như thiêu như đốt.
Môi ta nứt nẻ, da dẻ bị cháy nắng, lòng bàn chân rộp m/áu lên đau đớn.
Nhưng ta chẳng màng đến những thứ đó.
Ta chỉ muốn tìm thấy chàng mà thôi.
Chiều tối ngày thứ tư, chúng ta phát hiện ra dấu vết của chàng ở trong một hẻm núi sâu.
Chàng nằm gục dưới một tảng đá lớn, khắp người đầy vết thương, đã hôn mê suốt mấy ngày trời.
– Cố Bắc Thần!
Ta lao đến bên cạnh chàng, run rẩy đưa tay lên thử hơi thở nơi đầu mũi chàng.
Vẫn còn thở!
Chàng vẫn còn sống!
– Mau lên!
Người đâu!
Khênh chàng ấy về mau!
Trên đường trở về, chàng liên tục sốt cao không dứt.
Ta túc trực bên cạnh, không ngừng đút nước, lau mồ hôi cho chàng.
– Cố Bắc Thần...
Chàng nhất định phải gượng dậy đấy...
Chàng đã bảo sẽ trở về rồi mà...
Chàng không được nuốt lời đâu đấy...
Có lẽ là nghe thấy tiếng gọi của ta, hàng mi chàng khẽ động đậy.
– Vãn...
Đường...
– Ta đây!
Ta ở đây rồi!
– Nàng...
đến rồi sao...
– Ừm, ta đến tìm chàng đây.
Chàng khẽ mỉm cười, rồi lại lịm đi.
Sau khi trở về kinh thành, chàng phải tịnh dưỡng nửa tháng trời mới khỏe hẳn lên được.
Suốt nửa tháng ấy, ta không rời chàng nửa bước.
Ta sắc thu/ốc, nấu cháo, lau người cho chàng.
Khi tỉnh lại, thấy khuôn mặt ta gầy rộc đi một vòng, chàng xót xa vô cùng.
– Con nhỏ ngốc này, sao nàng lại để bản thân mình thành ra nông nỗi này chứ?
– Chẳng phải đều tại chàng sao!
– Ta xin lỗi nhé...
– Không được nói lời xin lỗi!
– Ta lườm chàng – Chàng phải đền bù cho ta!
– Đền bù thế nào đây?
– Sau này không được phép bị thương nữa.
– Được.
– Không được phép làm ta lo lắng nữa.
– Được.
– Còn nữa...
– Còn gì nữa nào?
– Sau này ngày nào cũng phải nói lời yêu ta.
Chàng bật cười, ôm chầm ta vào lòng:
– Được, ngày nào cũng nói.
Ta yêu nàng, Thẩm Vãn Đường.
– Ta cũng yêu chàng, Cố Bắc Thần.
Từ đó về sau, tình cảm giữa hai chúng ta ngày càng thắm thiết.
Chàng không còn giữ vẻ mặt lạnh tanh nữa, bắt đầu biết cười nhiều hơn.
Ta cũng không còn quá mạnh mẽ cứng nhắc, thỉnh thoảng cũng biết làm nũng với chàng.
Người trong phủ đều bảo, Tướng quân thay đổi rồi, trở nên sống tình cảm hơn hẳn.
Nhưng ta biết, chàng không phải thay đổi.
Chàng chỉ là đã tìm được người khiến chàng cam tâm tình nguyện thay đổi mà thôi.
Một năm sau, ta sinh được một cặp long phụng đáng yêu.
Chàng vui mừng khôn xiết như một đứa trẻ, cứ bế con khư khư trên tay không chịu buông.
– Vãn Đường, nàng nhìn xem, hai đứa nhỏ trông giống nàng quá.
– Giống chỗ nào chứ, rõ ràng là giống chàng hơn mà.
– Giống ta không tốt sao?
– Tốt, thế nào cũng tốt cả.
Chàng cúi đầu đặt một nụ hôn lên trán ta:
– Cảm ơn nàng nhé, Vãn Đường.
– Cảm ơn ta chuyện gì cơ?
– Cảm ơn nàng đã gả cho ta.
Cảm ơn nàng đã cho ta biết, hóa ra ta cũng có thể được người khác yêu thương.
Ta tựa đầu vào ng/ực chàng, ngắm nhìn hai đứa con trong lòng, cảm giác hạnh phúc dâng ngập tràn đầy.
– Đồ ngốc, ta cũng phải cảm ơn chàng chứ.
– Cảm ơn ta chuyện gì?
– Cảm ơn chàng đã cưới ta.
Cảm ơn chàng đã cho ta biết, hóa ra ta có thể sống một cuộc đời rực rỡ đến thế này.
Chàng mỉm cười, ôm ta càng c.h.ặ.t hơn:
– Chúng ta sẽ mãi mãi hạnh phúc như thế này, có phải không nàng?
– Phải.
– Mãi mãi chứ?
– Mãi mãi.
Bên ngoài cửa sổ, ánh nắng chan hòa rực rỡ.
Làn gió nhẹ thoảng qua mang theo hương hoa thơm ngát.
Ta biết, đây chính là cuộc sống mà ta hằng mong ước.
Chẳng cần phải oanh oanh liệt liệt, chẳng cần phải kinh thiên động địa.
Chỉ cần có chàng, có các con, có một mái ấm gia đình thuận hòa.
Như vậy là quá đủ rồi.
