Đoạn Tuyệt Vương Phủ - Chương 1
Cập nhật lúc: 19/06/2026 05:00
“Bệ hạ, người thật sự vì một Liễu Như Yên xuất thân hèn kém kia, mà phế bỏ Hoàng hậu đã cùng người đi lên từ thuở cơ hàn, thậm chí còn muốn giáng nàng làm thiếp sao?”
Người vừa lên tiếng là lão thần Ngụy Chinh Viễn đang quỳ trên nền gạch vàng lạnh lẽo của ngự thư phòng.
Chòm râu bạc phơ khẽ rung lên theo bờ môi run rẩy, gương mặt tràn đầy vẻ bàng hoàng xen lẫn bi phẫn.
Trên ngai vàng, người nam t.ử vận long bào huyền sắc chậm rãi ngước mắt.
Đôi mắt phượng từng khiến vạn bang phải khiếp sợ nay lại thoáng qua một tia lạnh lùng đến thấu xương.
Hắn nhẹ nhàng gõ ngón tay lên tay vịn, giọng điệu chẳng nghe ra chút cảm xúc nào:
“Ngụy ái khanh, quyết định của trẫm từ khi nào lại cần phải báo cáo với khanh rồi?
Hay là, quyền thế nơi phủ Nhiếp chính vương của khanh đã lớn đến mức có thể đứng trên cả hoàng quyền?”
Người đang quỳ bên cạnh Ngụy Chinh Viễn chính là Nhiếp chính vương đương triều Tiêu Tuyệt Trần.
Hắn vận một bộ mãng bào màu mực, vóc dáng thẳng tắp như tùng.
Dù đang ở nơi điện đường tượng trưng cho quyền lực tối cao này, hắn vẫn giữ nguyên vẻ ngạo nghễ bẩm sinh.
Nghe thấy lời Hoàng đế, hắn không hề kích động như Ngụy Chinh Viễn, chỉ rũ mi mắt, chất giọng trầm thấp đầy cuốn hút bình thản vang lên:
“Bệ hạ, thần không có ý can thiệp hoàng quyền.
Chỉ là Vân Hi hoàng hậu từ khi gả vào vương phủ đến nay, tuy chưa có con nối dõi, nhưng luôn tận tâm hầu hạ, chưa từng phạm phải bất kỳ lỗi lầm nào.
Nay chỉ vì lời nói của một kẻ ngoài cuộc mà đòi giáng thê thành thiếp, việc làm này e rằng sẽ khiến bách tính trong thiên hạ lạnh lòng, cũng khiến sử quan lưu lại nét mực ‘bạc tình bạc nghĩa’.”
Hoàng đế cười khẩy một tiếng, ánh mắt như lưỡi d.a.o băng quét qua gương mặt tuấn tú vô song nhưng không chút biểu cảm của Tiêu Tuyệt Trần:
“Tiêu Tuyệt Trần, ngươi đang dạy trẫm làm việc đấy à?
Ngươi mở miệng ra là nói Vân Hi không có lỗi, nhưng nàng ta vào phủ ba năm không sinh nở, đó chính là cái ‘tội’ lớn nhất!
Trẫm đã điều tra rõ, Liễu cô nương hiện đang mang long thai, đây chính là điềm lành trời ban.
Để hoàng tự được thuận lợi chào đời, trẫm phải cho nàng một danh phận chính thức.
Còn ngươi, với tư cách là Nhiếp chính vương, càng nên thấu hiểu nỗi khổ tâm của trẫm, chủ động xin chỉ dụ để tác thành cho giai thoại này.”
Tiêu Tuyệt Trần siết c.h.ặ.t nắm tay giấu trong tay áo, khớp xương trắng bệch, nhưng trên mặt hắn vẫn phẳng lặng như mặt hồ không chút gợn sóng, chỉ có bờ lưng thẳng tắp dường như vào khoảnh khắc này đã cứng đờ đi vài phần.
Hắn hít sâu một hơi, một lần nữa lên tiếng, trong giọng nói đã mang theo một chút khàn đục khó nhận ra:
“Bệ hạ, Vân Hi nàng ấy...”
“Đủ rồi!”
Hoàng đế đột ngột đập bàn đứng phắt dậy, giận dữ quát:
“Trẫm không muốn nghe thêm bất kỳ lời biện hộ nào về nàng ta nữa!
Tiêu Tuyệt Trần, trẫm cho ngươi một cơ hội cuối cùng.
Nếu ngươi chịu chủ động dâng sớ xin phế hậu, đồng thời giáng Tô Vân Hi làm thiếp, trẫm niệm tình xưa nghĩa cũ, có thể bảo đảm nàng ta giữ được mạng sống, tiếp tục ở lại vương phủ hưởng phước.
Còn nếu ngươi không chịu...”
Hoàng đế kéo dài giọng điệu, ánh mắt âm hiểm dừng lại trên người Tiêu Tuyệt Trần một lát, sau đó lạnh lùng nói:
“Trẫm sẽ đích thân hạ chỉ.
Chiếu thư phế hậu vừa ra, một người nhà họ Tô cũng không giữ lại!”
Không khí dường như ngưng đọng lại vào khoảnh khắc này.
Ngụy Chinh Viễn cuống cuồng đến mức nước mắt già nua lã chã rơi, còn muốn khuyên ngăn nhưng đã bị Tiêu Tuyệt Trần giơ tay cản lại.
Tiêu Tuyệt Trần chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm như biển cả cuối cùng cũng nhìn về phía bậc quân vương cao cao tại thượng.
Nơi đáy mắt cuộn trào những cảm xúc phức tạp khó phân định, có đau đớn, có bất cam, nhưng cuối cùng đều hóa thành một sự thỏa hiệp ch/ết lặng.
Hắn vén vạt áo, dập đầu thật mạnh xuống đất, trán chạm vào nền gạch cứng nhắc lạnh lẽo phát ra một tiếng động trầm đục.
“Thần...”
Yết hầu hắn chuyển động, từng chữ thốt ra như thể bị vắt kiệt từ sâu trong cổ họng, mang theo cả vị m/áu nghẹn ngào:
“Thần, xin nguyện dâng sớ phế hậu, cầu bệ hạ...
đối xử t.ử tế với Vân Hi.”
Trên mặt Hoàng đế lập tức lộ ra nụ cười thỏa nguyện, nụ cười ấy rạng rỡ đến ch.ói mắt:
“Tốt!
Tốt lắm!
Tiêu Tuyệt Trần, ngươi quả là người biết đại cục.
Thấy ngươi hiểu rõ đại nghĩa như vậy, trẫm quyết không bạc đãi ngươi.
Lui ra đi, buổi chầu sáng mai, trẫm sẽ chuẩn tấu tờ sớ của ngươi.”
Tiêu Tuyệt Trần không nói thêm lời nào, chỉ lẳng lặng đứng dậy, thân hình vậy mà có vài phần lảo đảo.
Hắn đi theo Ngụy Chinh Viễn từng bước ra khỏi ngự thư phòng, cánh cửa đỏ thẫm nặng nề phía sau chậm rãi khép lại, ngăn cách tiếng cười nói nhẹ nhõm vui vẻ bên trong, cũng cắt đứt hoàn toàn tất cả những ấm áp mà hắn từng có.
Bên ngoài cửa điện, gió thu hiu hắt, cuốn theo những chiếc lá vàng rụng đầy sân.
Tiêu Tuyệt Trần đứng trên bậc thềm, nhìn bầu trời xám xịt, hồi lâu sau mới lẩm bẩm một câu bằng giọng điệu chỉ có bản thân nghe thấy:
“Vân Hi, xin lỗi...
Lần này, ta đành phải phụ nàng rồi.”
Nơi ngục tối của phủ Nhiếp chính vương.
Nơi này quanh năm không thấy ánh mặt trời, trong không khí vương vất mùi ẩm mốc th/ối r/ữa, trên vách tường mọc đầy rêu xanh, thi thoảng có vài con chuột béo múp kêu chí chá rồi chạy vụt qua.
Tô Vân Hi bị giam ở căn phòng tối sâu nhất.
Phượng bào Hoàng hậu trên người nàng đã sớm bị lột mất, thay bằng một bộ y phục bằng vải thô thô kệch.
Mái tóc vốn được b/úi gọn gàng không một sợi tóc rối nay xõa rượi trên vai, sắc mặt nhợt nhạt như tờ giấy, nhưng nơi khóe môi lại treo một nụ cười như có như không.
Nghe thấy tiếng xích sắt loảng xoảng kéo lê trên mặt đất, nàng chậm rãi quay đầu lại, nhìn thấy Tiêu Tuyệt Trần đang bị binh lính giải vào.
