Đoạn Tuyệt Vương Phủ - Chương 2
Cập nhật lúc: 19/06/2026 05:00
“Vương gia.”
Nàng khẽ gọi một tiếng, giọng nói có chút khàn đặc, nhưng lại chẳng nghe ra nửa phần oán hận, trái lại còn mang một sự bình thản đến lạ kỳ:
“Xem ra, thánh chỉ của bệ hạ đã ban xuống rồi?”
Tiêu Tuyệt Trần phẩy tay cho thuộc hạ lui ra, trong phòng giam chỉ còn lại hai người bọn họ.
Ngọn đèn dầu leo lắt hắt bóng dáng cao lớn của hắn vặn vẹo trên bức tường loang lổ, trông vô cùng cô độc.
Hắn bước đến trước hàng rào gỗ, ngăn cách bởi những chấn song sắt lạnh lẽo để nhìn nàng.
Đôi mắt ngày thường vốn quen việc sát phạt quyết đoán nay lại tràn ngập vẻ yếu đuối và cảm giác tội lỗi chưa từng có.
Hắn giơ tay ra, muốn chạm vào gò má nàng, nhưng lại khựng lại giữa chừng, cuối cùng bất lực buông thõng xuống.
“Vân Hi,” Giọng hắn trầm xuống và nghẹn lại, như đang cố hết sức kiềm chế điều gì:
“Ta đã dâng sớ xin bệ hạ phế hậu... giáng nàng làm thiếp.”
Tô Vân Hi nghe vậy, chẳng những không hề hốt hoảng, ngược lại còn bật cười khẽ một tiếng.
Nàng từ từ đứng dậy, dù cơ thể vì chịu đói mấy ngày liền mà khẽ lung lay, nhưng bờ lưng vẫn thẳng tắp.
“Ta biết chàng sẽ làm vậy.”
Nàng nhìn đăm đăm vào hắn qua khe hở của chấn song sắt, ánh mắt trong vắt như thể có thể nhìn thấu lòng người:
“Bởi vì chàng là Tiêu Tuyệt Trần, là Nhiếp chính vương cao quý nhất của nước Đại Lương, là vị thần t.ử được bệ hạ tin tưởng nhất.
Vì giang sơn vững bền, vì huyết mạch của hoàng tộc họ Tiêu, chàng buộc phải hy sinh ta.
Đây không phải lỗi của chàng, là do ta... ngày trước mù quáng, mới tưởng rằng chàng sẽ là một ngoại lệ.”
“Vân Hi!”
Tiêu Tuyệt Trần đột ngột bám c.h.ặ.t lấy chấn song sắt, mu bàn tay nổi đầy gân xanh:
“Nàng đừng nói như vậy!
Ta sẽ bảo toàn mạng sống cho nàng, đợi sóng gió qua đi, ta sẽ tìm cách bù đắp cho nàng, ta sẽ...”
“Chàng sẽ thế nào?”
Tô Vân Hi ngắt lời hắn, ánh mắt lộ ra một tia giễu cợt:
“Sẽ rước Liễu Như Yên kia vào vương phủ, phong nàng ta làm trắc phi, thậm chí là chính phi?
Rồi bắt một kẻ làm ‘thiếp’ như ta, ngày ngày phải dâng trà thỉnh an nàng ta?
Tiêu Tuyệt Trần, chàng tưởng làm như vậy là vẹn cả đôi đường sao?”
Nàng tiến lên một bước, gần như áp sát vào chấn song sắt, cái lạnh buốt giá khiến nàng khẽ rùng mình, nhưng nàng chẳng mảy may bận tâm, chỉ nhìn trân trân vào mắt hắn, gằn từng chữ một:
“Tô Vân Hi ta, có thể ch/ết, có thể bại, nhưng tuyệt đối không làm loài dây leo ăn bám kẻ khác, càng không làm kẻ làm thiếp để người ta giẫm đạp!”
Trái tim Tiêu Tuyệt Trần như bị vật gì đó đ.â.m mạnh một nhát, đau đớn đến mức hắn gần như không thể hít thở.
Hắn muốn giải thích, muốn nói cho nàng biết thật ra mình có nỗi khổ tâm riêng, muốn nói cho nàng biết tất cả những điều này đều là để bảo vệ nàng, nhưng lời đến cửa miệng lại hóa thành một tiếng thở dài thầm lặng.
Bởi vì hắn biết, mọi lời giải thích vào lúc này, lọt vào tai nàng cũng chỉ là những lời ngụy biện giả dối mà thôi.
“Ba ngày.”
Tiêu Tuyệt Trần nhắm mắt lại, khi mở ra lần nữa, nơi đáy mắt là một sự quyết tuyệt đỏ ngầu:
“Ta chỉ cho nàng thời gian ba ngày.
Trong vòng ba ngày, nếu nàng chịu cúi đầu nhận lỗi, chấp nhận danh phận làm thiếp, ta sẽ giữ nàng lại vương phủ, bảo đảm cơm áo không lo.
Còn nếu nàng khăng khăng không chịu...”
Hắn khựng lại, giọng nói vô cùng gian nan:
“Phía bệ hạ thúc ép rất ngặt, ta không thể che chở cho nàng mãi được.
Đến lúc đó, ta sẽ đích thân tiễn nàng ra khỏi phủ, tìm cho nàng một trang viên hẻo lánh, bảo đảm nửa đời sau của nàng được bình an.”
Tô Vân Hi nhìn hắn, bỗng nhiên nở nụ cười, nụ cười ấy vừa thê lương vừa quyết liệt, giống như một đóa hoa bỉ ngạn nở rộ trong gió lạnh.
“Tiêu Tuyệt Trần, ta và chàng danh nghĩa phu thê một đời, ngày hôm nay xem như ân đoạn nghĩa tuyệt.
Chàng không cần phải khó xử, và ta cũng sẽ không khiến chàng phải khó xử.
Ba ngày này, chàng cứ chống mắt lên mà xem, xem Tô Vân Hi ta rốt cuộc có vẫy đuôi xin lòng thương hại từ chàng hay không!”
Nói xong, nàng đột ngột quay người, quay lưng về phía hắn, chỉ để lại cho hắn một bóng lưng gầy guộc nhưng bướng bỉnh.
Tiêu Tuyệt Trần đứng chôn chân tại chỗ, nhìn bóng lưng ấy hồi lâu, cho đến khi ngọn đèn dầu cháy lụi, bóng tối nuốt chửng lấy mọi thứ, hắn mới giống như một con rối gỗ mất đi linh hồn, từng bước một rời khỏi ngục tối.
Khoảnh khắc bước ra khỏi ngục tối, ánh nắng bên ngoài ch.ói chang khiến hắn không mở nổi mắt.
Hắn ngẩng đầu nhìn trời, bầu trời trong xanh như lọc, nhưng chẳng thể sưởi ấm được tảng băng lạnh giá nơi lòng hắn.
Hắn biết, kể từ khắc này, người nữ t.ử từng toàn tâm toàn ý yêu hắn đã thật sự rời bỏ hắn rồi.
Mà chính hắn, là người đã tự tay đẩy nàng đi.
Ba ngày tiếp theo, toàn bộ phủ Nhiếp chính vương bao trùm trong một bầu không khí u ám đến kỳ lạ.
Bên ngoài tin đồn thất thiệt nổi lên bốn phía, ai nấy đều nói Hoàng hậu thất sủng, sắp sửa bị phế, Nhiếp chính vương vì muốn cưới người tình mới mà không tiếc hy sinh người vợ kết tóc.
Khắp các đầu đường ngõ hẻm đều bàn tán về vụ bê bối hoàng gia này, người người đều chực chờ xem trò hay.
Còn bên trong vương phủ lại càng thêm phần hỗn loạn.
Những kẻ hầu người hạ trước đây từng vây quanh Tô Vân Hi chỉ sau một đêm đã thay đổi sắc mặt, cơm canh đưa tới ngày một đạm bạc, thô sơ, thậm chí ngay cả nước sạch cũng bị bớt đi quá nửa.
Trong căn phòng tối, Tô Vân Hi tựa lưng vào góc tường, lẳng lặng lắng nghe tiếng xì xào bàn tán truyền vào từ bên ngoài.
“Nghe nói Liễu cô nương kia đã dọn vào vương phủ rồi, Vương gia đích thân đi đón đấy, quy mô còn lớn hơn cả khi thành hôn với Hoàng hậu năm xưa nữa cơ!”
“Chậc chậc, đúng là hồng nhan họa thủy, Vương gia nhà chúng ta vốn nổi tiếng là người lạnh lùng, không ngờ lần này lại gục ngã trước một nữ t.ử ca cơ.”
