Đọc Tâm - 1

Cập nhật lúc: 17/07/2026 15:00

01.

Ngày gia tộc bị diệt môn, ta đang trốn dưới gầm giường ở hậu đường, bận rộn nhét nốt nửa chiếc bánh quế hoa còn lại vào miệng.

Bên ngoài, tiếng gào thét t.h.ả.m thiết của các vị trưởng lão vang lên liên hồi, xen lẫn tiếng binh khí va chạm và mùi m.á.u tanh nồng nặc nương theo gió tràn vào phòng. 

Tang gia trúng độc ma huyết, một lũ ngụy quân t.ử tự tàn sát lẫn nhau, cảnh tượng hẳn là tráng lệ lắm.

Ta chậc lưỡi trong lòng, ai bảo ngày thường bọn họ cứ thích dùng dị tộc làm lò luyện đan, giờ bị phản phệ cũng là quả báo. 

Chỉ tiếc cho đĩa bánh quế hoa của ta, vừa mới làm xong còn chưa kịp ăn hết.

Đột nhiên, tiếng động bên ngoài im bạt.

Một luồng ma khí lạnh thấu xương thình lình quét qua phòng, khiến lớp tro bụi dưới gầm giường cũng phải đông cứng lại.

Ngay sau đó, một bóng người cao lớn lảo đảo bước vào. 

Khắp người hắn chằng chịt những vết sẹo do roi da và xích sắt để lại, m.á.u đen từ n.g.ự.c chầm chậm chảy xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng sàn đá hoa cương. 

Trên cổ tay hắn, hai vòng xích huyền thiết tạc đầy bùa chú cấm kỵ đã bị bẻ gãy, tiếng sắt thép ma sát dưới nền nhà nghe ghê người.

Yến Tịch. 

Vị Ma tôn đại đầu sỏ bị gia tộc ta xích dưới địa lao suốt hai mươi năm qua.

Hắn thế mà lại chọn đúng ngày hôm nay để phá xích đi ra.

Ta nín thở, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình lại, thầm nghĩ gầm giường này đủ tối, chắc hắn không thấy đâu. 

Nhưng đời không như là mơ, vị đại ma đầu kia đột ngột dừng bước ngay trước chiếc giường gỗ.

Hắn chậm rãi cúi người.

Dưới gầm giường tối tăm, ta trố mắt nhìn một khuôn mặt tuấn mỹ nhưng tái nhợt. 

Đôi mắt hắn rực lên sắc đỏ thẫm của huyết hải, tràn ngập sát khí điên cuồng và sự tàn bạo tột cùng của Hoang thú thượng cổ. 

Hắn nhìn chằm chằm vào ta, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khát m.á.u.

"Tìm thấy một con chuột nhỏ của Tang gia rồi." 

Giọng hắn khàn khàn, trầm thấp như tiếng vọng từ cửu u địa ngục.

Chưa kịp để ta phản ứng, một bàn tay to lớn, lạnh ngắt và nồng nặc mùi m.á.u đã thọc sâu vào gầm giường, chuẩn xác túm lấy cổ áo ta, thô bạo lôi mạnh ra ngoài.

Lưng ta đập mạnh xuống sàn nhà đau điếng, chiếc bánh quế hoa chưa kịp nuốt nghẹn ngay ở cổ. 

Ta ho sặc sụa, ngước mắt lên liền đối diện với bàn tay đang đưa tới của hắn. 

Năm ngón tay thon dài siết c.h.ặ.t, trực tiếp bóp lấy chiếc cổ mảnh mai của ta, nhấc bổng ta lên khỏi mặt đất.

Không khí trong l.ồ.ng n.g.ự.c lập tức bị rút cạn.

Hắn dùng sức rất mạnh, đôi mắt đỏ rực kia không có lấy một tia hơi ấm của con người, chỉ có ý định diệt khẩu tàn nhẫn.

"Đáng thương thật đấy, nhị tiểu thư Tang gia." 

Yến Tịch ghé sát tai ta, hơi thở lạnh lẽo phả vào da thịt, "Nể tình ngươi sắp ch ết, có lời trăn trối nào không?"

Cổ họng ta đau rát, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi. 

Trong lòng ta điên cuồng mắng c.h.ử.i mười tám đời tổ tông nhà họ Tang, các người đắc tội ai không đắc tội, lại đi chọc vào cái con quái vật này, giờ bắt ta chịu trận thay sao?

Nhưng muốn ta chịu ch ết á? Mơ đi.

Ta run rẩy giơ hai tay lên, bộ dạng như thể đang giãy giụa cầu xin sự sống. 

Yến Tịch nhìn thấy vậy, trong mắt lóe lên một tia mỉa mai khinh bỉ, lực tay hơi lỏng ra một chút, chuẩn bị tiễn ta đi đoạn đường cuối cùng. 

Hắn tưởng ta là một con thỏ trắng vô tri, chỉ biết khóc lóc cầu xin lòng thương hại của một con quái vật.

Hắn nhầm to rồi.

Ngay khoảnh khắc lực tay hắn vừa giảm, ánh mắt ta lập tức thay đổi, hoàn toàn biến mất vẻ sợ hãi yếu đuối. 

Ta dồn hết chút sức lực cuối cùng, tự c.ắ.n rách cánh môi của chính mình.

Vị rát ngọt, tanh nồng của m.á.u tươi lập tức tràn ra nơi đầu lưỡi. 

Ta dùng tay trái quệt mạnh vệt m.á.u trên môi, rồi dồn toàn bộ tàn lực ném thẳng năm ngón tay đẫm m.á.u ấy, ấn mạnh lên giữa trán hắn.

Máu tươi của ta lập tức trào ra.

Không để hắn kịp định thần, ta trở tay cực nhanh, dùng ngón tay đẫm m.á.u của mình, chuẩn xác ấn thẳng một huyết ấn lên giữa trán hắn.

Trận pháp màu vàng kim từ ngón tay ta bùng nổ, soi sáng cả căn phòng tối tăm.

"Đồng tâm tương liên, huyết mạch gắn kết. Lập!"

02.

Trận pháp vàng kim bạt mạng hút lấy linh lực trong cơ thể ta, hóa thành những sợi xích ánh sáng nhỏ li ti, hung mãnh đ.â.m thẳng vào thức hải của Yến Tịch.

Đồng Tâm Huyết Khế, cấm thuật trói buộc mạng sống tàn nhẫn nhất của Tang gia. 

Kẻ chủ động lập khế ước phải hiến tế một nửa linh hồn, đổi lại, kẻ bị phong ấn dù có thần thông quảng đại đến đâu cũng không thể làm tổn thương chủ nhân.

Nếu ta chế t, hắn sẽ bị vạn tiễn xuyên tâm, tu vi tan biến.

Sắc mặt Yến Tịch lập tức đại biến. 

Đôi mắt đỏ rực kia co rụt lại, dâng lên một tầng sát khí thấu xương. 

Hắn muốn dùng ma lực đ.á.n.h nát trận pháp, nhưng Huyết khế đã ngấm vào tim gan, gông xiềng vô hình siết c.h.ặ.t lấy huyết mạch khiến hắn khựng lại.

"Rầm!"

Lực siết trên cổ ta biến mất. Ta rơi tự do xuống sàn, ho khan dữ dội, tham lam hít thở từng ngụm không khí.

Ngay khoảnh khắc đó, một luồng luân hồi chấn động từ khế ước dội ngược vào đại não ta. 

Đầu ta đau như b.úa bổ, thần thức ong ong vang lên những thanh âm xa lạ. 

Thuật đọc tâm vô thượng vốn bị phong ấn của ta, thế mà lại nương theo cấm thuật này mà triệt để thức tỉnh.

Cùng lúc đó, áp lực ma khí ngập trời trong phòng đột ngột biến mất sạch sẽ.

Ta vừa ôm đầu vừa ngước nhìn, liền thấy vị Ma tôn vĩ đại vốn đang đằng đằng sát khí kia bỗng dưng lảo đảo hai bước. 

Sắc đỏ trong mắt hắn rút đi nhanh như thủy triều, để lộ đôi đồng t.ử màu đen tuyền, trong vắt như nước hồ mùa thu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đọc Tâm - Chương 1: 1 | MonkeyD