
Đọc Tâm
Ngày gia tộc bị diệt môn, ta đang trốn dưới gầm giường ăn vụng bánh ngọt thì đụng trúng vị Ma tôn đại đầu sỏ vừa phá xích địa lao.
Để giữ cái mạng nhỏ, ta liều mình đổ máu lập huyết khế với hắn.
Ai ngờ khế ước vừa thành, đại ma đầu lập tức biến thành một "kẻ ngốc" vô tri, suốt ngày chỉ biết nắm áo ta ăn vạ.
Ta vừa bôi thuốc lên lồng ngực săn chắc của hắn, vừa nghiến răng thử lòng: “Ngốc à, chàng có biết ta đang lợi dụng chàng không?”
Hắn ngơ ngác chớp mắt, bộ dạng ngoan ngoãn như một chú cừu non vô tội.
Nhưng hắn không biết, ngay từ cái chạm tay đầu tiên, thuật đọc tâm của ta đã thức tỉnh.
Bên ngoài hắn tỏ ra đáng thương, nhưng tiếng lòng đen tối của vị Ma tôn núp lùm này lại đang gào thét:
“Ngoan lắm, cứ sờ tiếp đi. Đợi ta khôi phục tu vi, sẽ xích nàng lại bên mình cả đời.”
Ta cười thầm: Diễn tốt đấy ma tôn đại nhân, để xem ai xích ai trước.












