Đọc Tâm - 5
Cập nhật lúc: 17/07/2026 15:01
Làn da hắn tái nhợt dưới ánh nắng ban mai, mồ hôi lạnh rịn ra từng hạt lăn dài xuống rãnh bụng.
Bộ dạng này của hắn, nói là thê t.h.ả.m dã man thì đúng, nhưng nói là mê hoặc lòng người thì cũng chẳng sai chút nào.
Ta thở dốc một hơi, nén lại nhịp tim đang đập loạn vì luồng chấn động vừa rồi, rồi lục lọi trong túi gấm lấy ra một hũ t.h.u.ố.c mỡ rẻ tiền nhặt được lúc trốn chạy.
"Lại đây." Ta ngồi xếp bằng trước mặt hắn, gõ gõ hũ t.h.u.ố.c lên mặt đất, "Bôi t.h.u.ố.c."
Yến Tịch khẽ chớp mắt, lập tức khôi phục lại dáng vẻ "ngốc t.ử" vô tội của mình.
Hắn ngoan ngoãn dịch người lại gần ta, hai tay buông thõng, đầu hơi cúi xuống như một chú cún bự chờ đợi chủ nhân vuốt ve.
Nhưng trong đầu hắn, tiếng lòng ngạo kiều lại bắt đầu hoạt động năng nổ:
“Hừ, rốt cuộc cũng đến phân đoạn bôi t.h.u.ố.c kinh điển này rồi sao? Nàng ta thế nào cũng sẽ đỏ mặt, tim đập thình thịch khi chạm vào cơ thể hoàn mỹ này của bổn tôn.”
“Bản tôn tuy có chút suy yếu, nhưng thân hình này ở Ma giới chưa từng có ai sánh kịp. Nàng cứ việc nhìn cho đã mắt đi, tiểu nha đầu vô tri.”
Ta khẽ nhướng mày. Thân hình hoàn mỹ? Nhìn cho đã mắt?
Được thôi, đã đưa tới tận cửa thì tội gì ta không nhận.
Ta quệt một ngón tay đầy t.h.u.ố.c mỡ mát rượi, không chút ngần ngại ấn thẳng lên một vết sẹo dài trước n.g.ự.c hắn.
Ngón tay ta không vội thoa nhanh, mà cố tình chậm rãi day nhẹ, dọc theo những thớ cơ săn chắc mà miết dần xuống phía dưới.
Cơ thể Yến Tịch lập tức cứng đờ.
Ánh mắt hắn mờ mịt nhìn ta, nhưng hô hấp rõ ràng đã bắt đầu dồn dập.
Ta vờ như không thấy, ghé sát người hơn, khoảng cách gần đến mức hơi thở của ta phả nhẹ lên làn da mát lạnh của hắn.
Ngón tay ta tiếp tục mơn trớn, cố tình lướt qua hai múi cơ bụng dưới thon gọn, khẽ nghiến răng thử lòng:
"Ngốc à, ngươi có biết ta đang lợi dụng ngươi không?"
Yến Tịch ngơ ngác chớp mắt, bộ dạng ngoan ngoãn như một chú cừu non vô tội, miệng mấp máy không ra tiếng.
Nhưng hắn không biết, ngay lúc này, tiếng lòng đen tối của vị Ma tôn đang núp lùm này lại đang gào thét đến mức sắp nổ tung:
“Ngoan lắm, cứ sờ tiếp đi.”
“Đợi ta khôi phục tu vi, sẽ xích nàng lại bên mình cả đời.”
“Nhưng mà... đáng c.h.ế.t thật! Nàng ta sờ cái kiểu gì thế kia? Tay nàng ta sao lại mềm và ấm thế này... Ngứa quá... Đừng sờ chỗ đó nữa! Bản tôn sắp không nhịn nổi nữa rồi!”
Ta nhìn vành tai của "kẻ ngốc" trước mặt đang từ từ nhuộm lên một sắc hồng rực rỡ, trong lòng sướng phát điên.
Hóa ra ngoài miệng thì nghĩ những lời độc chiếm bá đạo như vậy, nhưng phản ứng sinh lý của cơ thể thì lại thành thật đến đáng yêu.
Ta thầm nghĩ: Diễn tốt đấy ma tôn đại nhân, để xem sau này ai xích ai trước.
Ta thong thả thu tay về, đóng nắp hũ t.h.u.ố.c lại rồi vỗ nhẹ lên má hắn hai cái, mỉm cười dịu dàng:
"Ngoan lắm. Bôi t.h.u.ố.c xong rồi, giờ thì ra sau nhà gánh nước cho ta đi."
Tiếng lòng của Yến Tịch lập tức tắt ngấm, thay vào đó là một khoảng lặng đầy hoang mang dở khóc dở cười:
“Cái gì? Gánh nước? Bản tôn là Ma tôn thống lĩnh vạn quân, nàng dám bắt ta đi gánh nước?!”
Nhưng bên ngoài, hắn vẫn phải dập đầu ngoan ngoãn, "ư ư" hai tiếng đầy vâng lời rồi lóng ngóng đứng dậy đi tìm xô nước.
Ta nhìn theo bóng lưng cao lớn của hắn, khẽ cong môi cười đầy đắc ý.
Cuộc sống ẩn dật này, xem ra thú vị hơn ta tưởng nhiều rồi.
07.
Thanh Thủy Biệt Uyển ẩn mình dưới chân núi mù sương, vốn là mật địa hành cung của Tang gia.
Khác với vẻ hoang tàn gạch vụn nơi chúng ta vừa trốn chạy, nơi này đình đài lầu các xa hoa, hành lang uốn lượn rực rỡ, chim hót hoa nở như một cõi bồng lai tách biệt với thế tục đầy m.á.u tanh.
Ta dắt theo Yến Tịch tiến vào đại sảnh.
Hắn mặc một bộ y phục thô sơ mượn tạm của nông dân, tay áo hơi ngắn lộ ra cổ tay rắn rỏi.
Nhưng cho dù có khoác lên mình vải thô rách nát, dáng người cao lớn cùng khí chất lạnh lùng bẩm sinh của hắn vẫn thu hút không ít ánh nhìn.
Vừa bước qua ngạch cửa, ta đã chạm mặt hai người đang ngồi uống trà ở thượng vị.
Đại tỷ Tang Ưu đoan trang thanh nhã, và vị hôn phu của tỷ ấy, Úc Trầm, đại đệ t.ử của kiếm phái chính đạo danh tiếng.
"Vãn Vãn! Muội vẫn còn sống sao?" Tang Ưu vừa thấy ta liền đứng phắt dậy, chén trà trên tay suýt rơi xuống đất, mắt đỏ hoe chạy đến nắm lấy tay ta.
Ta lập tức nặn ra vài giọt nước mắt tủi hủi, gật đầu lia lịa: "Đại tỷ, muội nhớ tỷ muốn ch ết!"
Ở phía sau, Úc Trầm nhấp một ngụm trà, ánh mắt sắc lẹm như kiếm phong quét qua người ta, rồi dừng lại trên người Yến Tịch.
Hắn hừ lạnh một tiếng, đặt mạnh chén trà xuống bàn, giọng điệu tràn đầy vẻ cao ngạo và khinh miệt:
"Tang Vãn, muội chạy nạn mà còn rảnh rỗi dắt theo một tên phế vật không rõ lai lịch thế này sao? Nhìn hắn đi, thần trí điên khùng, tu vi không có, trên người lại đầy vết sẹo của tội nhân địa lao."
Yến Tịch đứng sau lưng ta khẽ rụt vai lại, đôi mắt đen trong vắt dâng lên một tầng sương mù sợ hãi, tay run rẩy túm c.h.ặ.t lấy góc áo ta, bộ dạng hệt như một chú cừu non bị dọa sợ trước uy áp của vị kiếm tu chính đạo kia.
Hắn diễn vai kẻ ngốc bị bắt nạt đúng là đạt điểm mười tuyệt đối.
Nhưng ngay giây tiếp theo, tiếng lòng gầm thét đầy sát khí của hắn đã dội thẳng vào thức hải của ta:
“Tên rác rưởi kiếm tu này là cái thá gì? Ngày trước ngay cả sư tổ của ngươi thấy bản tôn còn phải quỳ xuống dập đầu ba cái. Ngươi dám dùng cái giọng điệu ch.ó má đó nói chuyện với ta?”
“Còn dám nhìn chằm chằm vào Tang Vãn bằng ánh mắt đó nữa? Cặp mắt đó không cần nữa thì để bản tôn móc ra giúp ngươi. Chờ ta khôi phục tu vi, kẻ đầu tiên ta c.h.é.m chính là ngươi!”
Ta suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng trước sự tương phản đỉnh cao này.
Bên ngoài thì run lẩy bẩy như sắp khóc, bên trong lại đang lên kế hoạch lột da rút xương người ta.
Đúng là Ma tôn đại nhân có khác, thù dai không ai bằng.
Úc Trầm thấy Yến Tịch rụt rè né tránh, vẻ khinh bỉ trên mặt càng đậm.
