Đợi Em Sau Vạn Lần Lỡ Mất - Chương 13
Cập nhật lúc: 27/06/2026 10:04
Vài tiếng trước, có một cô gái nhẹ nhàng đẩy cửa phòng.
"Tôi muốn phá thai"
Bác sĩ ngẩng đầu lên, hàng ngày có rất nhiều ca như vậy ông ta cũng quen rồi.
Sau khi khám sơ qua, bác sĩ nói với cô gái.
"Cô gái trẻ, nếu giờ cô phá t.h.a.i sẽ ảnh hưởng đến tử cung của cô sau này, tỉ lệ m.a.n.g t.h.a.i trở về sau sẽ rất thấp. Còn chưa kể, sức khỏe của cô sau khi khám tổng quát không được ổn, nếu phá có nguy cơ mất mạng, cô có muốn suy nghĩ lại không?"
Lưu Ly cúi gầm mặt xuống nhưng rồi dứt khoát trả lời.
"Tôi không cần biết, đứa trẻ này nhất định không nên tồn tại"
Ông bác sĩ già lắc đầu đưa cho cô một tờ giấy cam kết.
"Vậy mời cô kí vào"
Lưu Ly chần chừ một lúc rồi cũng cầm cây bút bi lên roẹt vài đường rồi đứng dậy ra ngoài chờ gọi đến tên.
Cô cũng rất bất ngờ vì có rất nhiều người đến phá t.h.a.i như vậy, chắc họ cũng giống cô có phải không? Vậy cô không cô đơn nhỉ?
Lưu Ly co chân lại, hai tay cô ôm lấy đầu gối úp mặt vào khóc.
"Hức thiên thần nhỏ của mẹ, mẹ rất yêu con nhưng con không nên xuất hiện vào lúc này. Nếu còn cơ hội hãy trở về bên mẹ vào một ngày mẹ thật sự hạnh phúc. Xin lỗi con, xin lỗi Giai Giai"
"Bệnh nhân Lưu Ly"
Nghe đến tên xuýt chút nữa cô đã đứng dậy bỏ chạy ra ngoài, nhưng có một thứ gì đó đã giữ cô lại, dẫn cô quay trở lại bước vào trong phòng.
Trên hàng ghế chờ trước phòng phẫu thuật, ba người ngồi im thin thít không một tiếng động. Nhiếp Giai Giai găm chặt năm ngón tay vào lòng bàn tay.
(Tất cả là do cô, cô không nên để Lưu Ly ở một mình ngay lúc này. Đáng lẽ thời gian này cô phải ở bên cạnh cậu ấy để an ủi)
Nhiếp Giai Giai nhắm nghiền hai mắt tựa người ra sau, hai hàng nước mắt bất giác lăn xuống má.
Trịnh Minh Vũ đưa tay nắm lấy đôi bàn tay được cô cuộn tròn thật chặt, cuối cùng cô cũng thả lỏng đi được đôi chút.
"Không phải lỗi của em, đừng tự trách mình nữa. Bạn em sẽ không sao đâu"
Nhiếp Giai Giai gật gật đầu, bạn cô mạnh mẽ như vậy chắc chắn sẽ không sao, cô tin chắc là như vậy.
Một lúc sau, Nhiếp Giai Giai đứng bật dậy, cô nói.
"Không được, em phải nói cho Thời Địch"
Trịnh Minh Vũ không nói gì, coi như ngầm đồng ý.
Chỉ 30 phút sau trong sảnh yên ắng lại vang lên tiếng bước chân vội vã chạy vào.
Thời Địch đứng trước mặt Nhiếp Giai Giai.
"Em dâu, đừng đùa anh. Thai, t.h.a.i nào?"
"Anh là đồ tồi, vì anh, chỉ vì anh mà một đứa bé không được chào đời, chỉ vì anh mà Ly Ly cô ấy phải nằm trong đó tranh dành sự sống với tử thần.Thời Địch, anh thật sự không đáng để Ly Ly phải làm vậy"
Trịnh Minh Vũ kéo lấy Nhiếp Giai Giai ôm cô vào lòng.
"Đừng nói nữa"
Thời Địch nghe ong ong bên tai, thai? chẳng lẽ lần đó cô có t.h.a.i với anh? Nhưng cô đâu nói cho anh biết, tại sao???
Hai tiếng trước tại một nhà hàng sang trọng ở Lạc Thành.
Thời Địch cùng Tử Nghiên đang dùng bữa.
Thời Địch lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ bọc nhung, bên trong là chiếc nhẫn kim cương sáng chói. Chiếc nhẫn này anh dự định tặng nó cho Tử Nghiên.
Tử Nghiên vẫn đang cười nói gì đó với anh nhưng anh lại chẳng nghe thấy gì cả.
Nhìn vào chiếc hộp ở trên tay ở dưới bàn, anh hiện giờ chỉ nhìn thấy mỗi Lưu Ly ở trong đó.
"Bây giờ khi tôi bước ra khỏi phòng này chúng ta sẽ xí xóa hết, coi như không có ngày hôm qua, có được không?"
"Anh không cần phải bồi thường gì cả, tôi mới là người đi nhầm vào phòng anh"
Cuối cùng Thời Địch đứng bật dậy, nói với Tử Nghiên đang ngơ ngác.
"Xin lỗi em Tử Nghiên, anh còn có việc"
Nói rồi Thời Địch chạy ra xe, lái nhanh đến nhà riêng của Lưu Ly. Anh bấm chuông mãi nhưng không có ai ra mở cửa. Điện thoại đổ chuông là Nhiếp Giai Giai gọi, anh ta bấm nút nghe.
"Alo em dâu?"
"Anh đang ở đâu? Lưu Ly phá t.h.a.i rồi, cái t.h.a.i ấy là c.o.n c.ủa anh, c.o.n c.ủa anh đó Thời Địch"
"Nhiếp Giai Giai em bình tĩnh nói rõ cho anh nghe, hiện tại em đang ở đâu?"
Thời Địch không đứng nổi nữa, anh khụy xuống sàn.
"Ly Ly sao em lại ngốc như vậy? sao em không nói cho anh biết?"
Nhiếp Giai Giai nhìn thấy Thời Địch như vậy cũng chẳng buồn nói nữa, cô ngồi yên trên băng ghế.
20 phút sau, đèn vụt tắt. Tất cả mọi người đều đứng bật dậy chờ.
Bác sĩ bước ra, Lưu Kiệt hớt hải chạy lại hỏi.
"Chị tôi sao rồi bác sĩ?"
"Bệnh nhân hiện đã qua cơn nguy kịch, đã được chuyển qua phòng chăm sóc đặc biệt"
"Bệnh nhân hiện đã qua cơn nguy kịch, đã được chuyển qua phòng chăm sóc đặc biệt"
Tất cả mọi người nghe xong đều thở phào ngồi bệt xuống ghế.
"Lạy chúa"
Lưu Kiệt chạy đi thông báo với ba mẹ.
Nhiếp Giai Giai đã thả lỏng và một phần mệt quá cô tựa lên vai Trịnh Minh Vũ thiếp đi. Chỉ còn lại Thời Địch.
Thời Địch đứng dậy lê bước chân đứng trước một căn phòng. Nhìn qua ô kính nhỏ có một cô gái đang nằm đó, nhìn cô trắng bệt xơ xác nhưng lại không mất đi vẻ đẹp. Anh chần chừ cuối cùng vẫn đẩy cửa bước vào.
Đứng bên cạnh giường của cô gái, anh quỳ xuống.
"Xin lỗi em Ly Ly, anh không xứng đáng làm người em yêu, làm ba của con em"
Bố mẹ Lưu Ly vui mừng chạy lại phòng bệnh, thấy Thời Địch ở trong đó ông tính xông lại cho anh một cú đấm nhưng lại thấy anh quỳ xuống, hai ông bà lại kéo nhau về phòng nghỉ.
Suốt đêm hôm đó, Thời Địch cứ quỳ gối như vậy trước giường bệnh.
Sáng hôm sau Lưu Ly mập mờ mở mắt, điều đầu tiên cô nghĩ đến là ồ mình còn sống.
Cô quay đầu lại chẳng có ai trong phòng bệnh cả.
Lúc này Nhiếp Giai Giai mở cửa phòng bước vào, trên tay cô là làn đồ ăn.
"Ly Ly, cậu tỉnh lại rồi!!"
"Giai Giai mình xin lỗi"
"Nhiếp Giai Giai đặt đồ ăn lên bàn, nhanh tay lau đi vệt nước mắt trên mặt cô
"Không việc gì phải xin lỗi hết, chỉ cần cậu không sao là tốt rồi"
Lưu Ly gật đầu vẫn nhìn ra phía cửa như chờ đợi ai đó.
Nhiếp Giai Giai nhìn thấy cô cứ nhìn ra cửa, nghĩ chắc cậu ấy tìm bố mẹ.
" À hôm qua mình bảo Tiểu Kiệt cùng bố mẹ về nhà nghỉ ngơi đi, ở đây có mình được rồi. Chắc chốc nữa họ sẽ lên"
Lưu Ly mỉm cười gật đầu một cái. Làm sao anh ấy biết mà đến được chứ..
"Mà sao cậu lại ở đây, không phải cậu đang ở Hải Thành à"
"Mình nghe Tiểu Kiệt báo tin nên chạy về liền"
"hức..hức"
"Nín, đừng khóc nữa"
Lạch cạch, cửa phòng mở ra.
"Thời Địch?"
"Em...tỉnh rồi à?"
"..."
Nhiếp Giai Giai ra ngoài cho hai người nói chuyện.
"Anh biết hết rồi à?"
"Ừ"
"Lưu Ly, sao em không nói cho anh biết?"
Lưu Ly mỉm cười không biết nên nói thế nào.
"Chúng ta xí xóa rồi, chẳng còn liên quan gì đến nhau nữa"
"Tại sao em lại để tâm lời nói đó đến như vậy?"
"Thời Địch, đừng nói nữa. Chúc anh và chị Tử Nghiên hạnh phúc"
"Tử Nghiên?"
Lúc này ông bà Lưu đẩy cửa bước vào.
"Con gái"
"Ba, mẹ"
Hai ông bà Lưu mặc dù đã thấy được lòng thành của Thời Địch nhưng cuối cùng vẫn là thương con nên không thể chấp nhận.
"Cậu về đi, đừng làm phiền con gái tôi nữa"
Thời Địch chỉ biết đứng dậy cúi đầu chào, sau đó lưu luyến nhìn Lưu Ly một cái rồi khép cửa rời đi.
Phải, anh không xứng đáng có được tình cảm của cô.
...
Trong thời gian nằm viện, Lưu Ly suy nghĩ rất nhiều và quyết định sang Mỹ học đầu bếp. Từ nhỏ cô đã thích nấu nướng nhưng ba mẹ cứ cấm cản sợ cô sẽ bị thương. Bây giờ cô lớn rồi, không ai có thể ngăn cản cô nữa.
Hôm Lưu Ly đi.
Ở sân bay.
"Ly Ly, cậu phải ở lại với mình"
Nhiếp Giai Giai nước mắt ngắn nước mắt dài ôm lấy Lưu Ly khóc.
"Giai Giai, cậu cũng phải học cho thật tốt. Hẹn gặp lại cậu khi cả hai đã thành công"
Nói rồi cô quay sang ba mẹ.
"Ba, mẹ, Kiệt. Con đi nha, em nhớ chăm sóc thật tốt cho ba mẹ á"
Lưu Kiệt rơm rớm nước mắt gật gật đầu, hai ông bà ôm lấy vai nhau an ủi, nhìn đứa c.o.n c.ủa mình bước đi.
Lúc Lưu Ly chuẩn bị bước lên, cô lưu luyến lia mắt về một hướng ở gần đó thì thấy anh dựa người vào xe, tay khoanh trước mặt nhìn cô như vậy.
Cô nhỏ giọng nói cho chính mình nghe được.
"Tạm biệt, em yêu anh"
"Tạm biệt, anh yêu em"
Thời Địch cũng nói với bản thân mình một câu như thế..
Máy bay lăn một đường dài trên sân rồi từ từ cất cánh cho đến khi hòa mình vào làn mây mịn rồi biến mất như vậy.
Hẹn gặp lại!
