Đợi Em Sau Vạn Lần Lỡ Mất - Chương 12

Cập nhật lúc: 27/06/2026 10:04

Sau khi không còn xách nổi được nữa, Nhiếp Giai Giai mới lưu luyến rời đi.

Cô chất đống đồ lên xe rồi lái về nhà riêng của Lưu Ly.

Nghe tiếng mở cửa, Lưu Ly đang nằm bèn ngồi dậy ra xem. Cô khá bất ngờ khi thấy Nhiếp Giai Giai hai tay xách túi lớn túi nhỏ bước vào nhà.

Lưu Ly chạy lại đỡ dùm Nhiếp Giai Giai rồi hỏi.

"Cái gì đây Giai Giai?"

Nhiếp Giai Giai nheo mắt cười.

"Đồ dành cho con mình"

Sau khi đập hộp, nhìn thấy những thứ bên trong, Lưu Ly cầm lên một đôi găng tay bé xíu rồi bỗng dưng đỏ hết cả mắt, cô không biết bây giờ mình phải làm gì nữa.

Nhiếp Giai Giai an ủi.

"Ly Ly, sau này đứa bé chào đời nhất định sẽ giống cậu, đáng yêu như vậy "

Lưu Ly ôm lấy Nhiếp Giai Giai, nhưng không thể khóc nữa, cô đã mệt lắm rồi. Nhiếp Giai Giai vỗ vỗ vai Lưu Ly để cô bình tĩnh lại. Sau Khi Lưu Ly buông cô ra, Nhiếp Giai Giai mới nói.

"Ly Ly, cậu còn nhớ hôm trước mình có nói đến lớp học kinh doanh của thầy Thành chứ? ngày mai mình phải đến đó học 3 tháng, trong vòng 3 tháng cậu trở về nhà chính Lưu gia dưỡng t.h.a.i cho thật tốt chờ tớ về, biết chưa?"

Lưu Ly rất buồn khi phải xa Nhiếp Giai Giai tận ba tháng, cô ậm ừ rồi bảo Nhiếp Giai Giai về nhà chuẩn bị. Nhiếp Giai Giai lo lắng cho cô nhưng kì thực cô cũng phải về để chuẩn bị sáng ngày mai cất cánh.

Nhiếp Giai Giai trở về Trịnh Gia, cô về phòng lấy những thứ cần thiết cho vào vali.

Hôm nay Trịnh Minh Vũ rất vui nên anh về sớm, vừa về đến nhà anh đã chạy ngay vào phòng muốn ôm vợ.

Mở cửa ra bước vào vừa thốt lên câu "Vợ à" anh liền bị hành động của cô làm cho chết trân.

Cô ấy mang con bỏ anh đi sao???

Nhiếp Giai Giai ngẩng đầu lên thấy Trịnh Minh Vũ thì nhoẻn miệng cười nói.

"Anh về rồi à? ngày mai em phải bay đến Hải Thành rồi, em sắp xếp đồ một chút"

"Hải Thành? làm gì?"

Nhiếp Giai Giai nhăn mặt.

"Anh đã hứa cho em đi học"

"Giờ anh không cho nữa, em phải ở nhà để dưỡng thai"

Nhiếp Giai Giai nghe không hiểu.

"Thai? Thai nào?"

"Vợ em đừng giấu anh nữa, em tính làm anh bất ngờ à?? Phải rồi sắp đến sinh nhật anh, em tính chờ đến lúc đó đúng không?"

Nhiếp Giai Giai đầu óc xoay vòng vòng không hiểu chồng mình có bị đập đầu vào đâu hay không hay là làm việc nhiều quá lú luôn rồi?

"Em nói là em không có thai"

Trịnh Minh Vũ nhíu mày ôm lấy bả vai cô.

"Thế em đi mua đồ sơ sinh cho ai"

Nhiếp Giai Giai biết anh theo dõi cô, cô cũng chẳng buồn nói.

"Không nói"

Dứt lời, Trịnh Minh Vũ bế ngang hông cô lên đi lại giường.

"Ồ không có t.h.a.i cũng được, không có thì giờ có"

Nhiếp Giai Giai dùng tay đập vào khuôn ngực rắn chắc của anh hờn dỗi nói.

"Đồ đáng ghét"

Chín giờ sáng ngày hôm sau.

Trịnh Minh Vũ mặc dù không muốn nhưng vẫn phải chở Nhiếp Giai Giai cô ra sân bay, ai bảo anh không nghiêm khắc một chút chứ?

Ở sân bay Lưu Ly, Thời Địch và còn cả Tử Nghiên ra tiễn cô. Cô đi có ba tháng mà mọi người cứ phải quýnh quoáng lên.

Sắp lên máy bay, nhìn thấy ánh mắt buồn bã của Lưu Ly, Nhiếp Giai Giai đau lòng ôm lấy cô rồi nói nhỏ chỉ hai người nghe thấy

"Ly Ly, ba tháng này cậu hứa phải chăm sóc bản thân thật tốt, vì cậu còn vì con nữa, đừng hành hạ bản thân, cậu xứng đáng hơn với những thứ như vậy"

Ở đây còn Thời Địch, Lưu Ly cố giữ cho mình không khóc, cô ôm Nhiếp Giai Giai chặt hơn một chút.

"Giai Giai, đi mạnh khỏe"

Nhiếp Giai Giai mỉm cười.

"Mọi người em đi đây"

Nói rồi cô và Trịnh Minh Vũ bước lên máy bay.Trịnh Mịnh Vũ dự định cùng đến sắp xếp ổn thỏa chỗ ở cho cô rồi mới yên tâm để cô ở lại một mình.

Còn đến một tuần nữa lớp học mới bắt đầu nhưng cô muốn đến sớm hơn để có thêm thời gian chuẩn bị.

Máy bay cất cánh rồi nhanh chóng đáp xuống Hải Thành xinh đẹp. Nhiếp Giai Giai đặt chân xuống, cô nói thầm trong bụng.

"Hải Thành, mừng gặp lại "

...

Trịnh Minh Vũ sau khi đăng kí học cho cô thì mua luôn căn biệt thự ở gần trường, anh đưa cô đến đó ở mà không cho cô học nội trú. Ở biệt thự có người làm nên cô không cần đụng chân đụng tay gì cả.

Vừa dừng trước cổng, Nhiếp Giai Giai ngỡ ngàng quay lại hỏi.

"Anh mua nó từ lúc nào vậy?"

"Đăng kí học cho em"

Nhiếp Giai Giai bĩu môi, chỉ là ba tháng học mà mua luôn cho cô một căn biệt thự gần trường.

Bước vào nhà cô đi thẳng lên phòng nằm ụp xuống, bay mấy tiếng cô thực sự rất mệt rồi ngủ luôn đến sáng ngày hôm sau.

Sáng sớm khi cô mở mắt ra thì đã là 8 giờ sáng.

Nhiếp Giai Giai ngồi dậy vươn vai, một buổi sáng dễ chịu ở Hải Thành. Đêm qua cô ngủ rất ngon.

Nhìn quanh không thấy Trịnh Minh Vũ đâu, cô vào phòng tắm vscn rồi xuống lầu xem thử.

Ở dưới nhà cũng không có, cô lẩm nhẩm có khi nào anh ấy có việc đột xuất nên về trước rồi không. Nghĩ bụng lấy điện thoại ra gọi thử thì cô nghe tiếng lẻng kẻng trong bếp.

Nghĩ cô giúp việc đang nấu ăn cô cũng đói muốn vào xem có gì ăn được chưa.

Cô rất bất ngờ khi thấy một cây dài hơn 1m8, khuôn mặt điển trai, mặc một bộ đồ thể thao thoải mái, kèm thêm chiếc tạp dề màu hồng, đặc biệt là tổng tài đang cặm cụi trong bếp nấu bữa sáng.

Nhiếp Giai Giai phì cười chạy lại ôm lấy Trịnh Minh Vũ từ sau.

Trịnh Minh Vũ dừng tay ôn nhu hỏi.

"Em không ngủ nữa à?"

"Ai da sáng dậy có người nấu ăn như vậy thì em nguyện sáng nào cũng dậy 6 giờ"

Trịnh Minh Vũ cười cười, anh xoay người lại chạm nhẹ vào mũi cô rồi bưng thức ăn bày lên bàn.

Nhiếp Giai Giai nhìn một bàn đầy đồ ăn, nhìn cũng đẹp mắt nhưng cô nghĩ chắc vị sẽ không ổn nên chần chừ chưa gắp.

"Em không thích những món này à?"

Trịnh Minh Vũ lo lắng hỏi.

"À không, em chưa biết nên ăn món nào trước"

Anh cười gắp vào bát cho cô một miếng, Nhiếp Giai Giai cười cứng miệng, nhìn miếng thịt sau đó bỏ vào miệng nhai nhai.

woa cô nghĩ người cả đời chưa vào bếp như anh sẽ nấu dở tệ ai mà ngờ lại ngon như vậy, lúc này cô mới bắt đầu gắp đồ ăn lia lịa.

"Anh học nấu ăn ở đâu vậy?"

"Lúc du học bên Mỹ anh thường sẽ tự nấu để ăn"

"ồ bên đó không có người làm sao"

"Anh không thích có người làm cứ vây quanh, thời gian du học anh còn khó tính hơn vậy nhiều"

Nhiếp Giai Giai vừa ăn vừa nghe anh kể đến khi hết sạch. Người hầu ra dọn dẹp, cô lại chợt nhớ ra là mình quên gọi cho cô bạn thân nên chạy đi tìm điện thoại.

Nhưng đổ chuông mãi không thấy người nghe.

Nhiếp Giai Giai nghĩ giờ Lưu Ly còn ngủ nên định trưa sẽ gọi lại.

Còn đến một tuần nữa mới nhập học, cô buồn chán không biết phải làm gì nên ra ngoài xem phim thử, dạo này cô rất ít khi xem phim.

Trịnh Minh Vũ từ trong thư phòng bước ra thấy cô ngồi trên sofa xem phim thì cũng tiến lại gần ngồi xuống muốn xem cùng.

Người hầu nhìn thấy liền lui xuống nhường không gian riêng cho họ.

"Anh không làm việc à?"

"Xem phim cùng em là việc của anh"

Nhiếp Giai Giai tựa đầu vào ngực anh cùng anh xem. Thật bình yên, ước gì thời gian dừng tại đây mãi mãi.

Đang đến đoạn cao trào, nữ chính và nam chính sau bao sóng gió cuối cùng cũng trở về bên nhau, họ trao cho nhau một nụ hôn cháy bỏng. Nếu xem một mình thì không sao, nhưng xem cùng người khác thì cảnh này thực sự làm cô ngượng ngùng.

Cô vùi đầu vào ngực anh không muốn xem tiếp, Trịnh Minh Vũ bỗng xoay người đè cô xuống sofa, cô hốt hoảng.

"Vũ, anh làm gì vậy?"

"Người ta tình cảm thì mình cũng tình cảm một chút"

"Còn có người làm ở đây"

"Ai dám bước ra?"

Nói rồi anh hôn lên môi cô, môi lưỡi quấn vào nhau, bàn tay không yên vị mà luồn vào váy ngủ xoa nắn vòng 3 căng mịn.

Mặc dù biết không có ai ở đây nhưng cô vẫn rất ngại, lỡ như có người bước lên thì không biết chui đầu vào đâu.

Đoạn anh sắp đưa tay xé phăng chiếc váy ngủ của cô thì chuông điện thoại reo.

Cô nghĩ đó là điện thoại của Lưu Ly, cương quyết muốn đẩy anh ra.

"Vũ, em nghe điện thoại"

Trịnh Minh Vũ không nghe lời vẫn tiếp tục hành động.

"Nhanh, Vũ "

Cuối cùng anh đành phải buông tha cho cô để cô nghe điện thoại. Thầm chửi cái điện thoại chết tiệt.

Đúng như cô dự đoán, là Lưu Ly, cô nhanh tay bấm nút nghe.

"Alo mình.."

"Chị Giai Giai, mau đến bệnh viện x, chị em, chị em..."

"Chị em làm sao Kiệt?"

Nhiếp Giai Giai ngồi hẳn dậy, hốt hoảng hỏi. Người trong điện thoại là Lưu Kiệt, em trai mới 16 tuổi của Lưu Ly.

"Chị đến đây đi, nói qua đây không tiện"

Xong Nhiếp Giai Giai cúp máy, cô vội vàng ngồi dậy muốn đi tìm đồ.

Trịnh Minh Vũ vẫn chưa hiểu níu tay cô lại.

"Em đi đâu vậy?"

"Lưu Ly, Lưu Ly chắc chắn đi phá thai, cái t.h.a.i đó là của...Thời Địch"

"Cái gì????"

Trịnh Minh Vũ ngỡ mình nghe nhầm.

"Không sai, là của Thời Địch, Minh Vũ, chuyến bay về Lạc Thành mãi đến tối mới có, anh có thể lái xe về thẳng không"

"Được rồi em lên phòng chuẩn bị đi, anh đi lấy xe"

Nhiếp Giai Giai vội vội vàng vàng, cô đã dặn đi dặn lại nhất định phải dưỡng t.h.a.i thật tốt... vậy mà.

Chiếc xe nhanh chóng lao đi rời khỏi Hải Thành.

Từ Hải Thành chạy xe về Lạc Thành mất 5 tiếng, vừa đến nơi Nhiếp Giai Giai chạy ngay một mạch vào trong thì thấy Lưu Kiệt đang ngồi ở hàng ghế trước phòng phẫu thuật.

"Tiểu Kiệt, chị em sao rồi?"

"Chị Giai Giai"

Trịnh Minh Vũ cũng chạy theo sau vào đến nơi, Lưu Kiệt định nói thì thấy Trịnh Minh Vũ, cậu hỏi.

"Anh ta là ba của đứa bé?"

Nhiếp Giai Giai quay người lại nhìn thâý Minh Vũ, cô đáp.

"Không không đây là chồng chị, Lưu Kiệt em mau nói đi"

"Chị em chị ấy một mình phá t.h.a.i nhưng không cho ai trong nhà biết, tình hình có vẻ không khả quan chị em mất máu nhiều trong lúc phá, em cũng không rõ cho lắm, nhưng hiện tại chị được đưa vào phòng cấp cứu cả nửa ngày rồi chưa thấy ra, lúc bác sĩ gọi về nhà thông báo, mẹ em liền ngất xỉu đang nằm trong phòng bên kia"

Lưu Kiệt vừa nói nước mắt đã đầm đìa.

Nhiếp Giai Giai bất lực ngồi xuống dãy ghế chờ, tại sao cậu lại dại dột như vậy hả Ly Ly??

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đợi Em Sau Vạn Lần Lỡ Mất - Chương 12: Chương 12 | MonkeyD