Đợi Em Sau Vạn Lần Lỡ Mất - Chương 16
Cập nhật lúc: 27/06/2026 10:04
Đang mải ngắm nhìn anh, có một tên phục vụ lỡ tay làm đổ ly rượu lên tay Nhiếp Giai Giai.
Tên phục phụ cúi người xin lỗi cô ríu rít, Nhiếp Giai Giai cũng không muốn làm quá lên, phất tay bảo anh rời đi rồi mình vào nhà vệ sinh.
Trịnh Minh Vũ đã nhìn thấy, anh nhíu mày một cái rồi vẫn tiếp tục trình bày.
Ninh Thiên Nhu đã đợi sẵn trong nhà vệ sinh, chờ Nhiếp Giai Giai bước vào, cô ta cầm một chiếc khăn đã tẩm thuốc vọt ra bịt vào miệng Nhiếp Giai Giai, vì tốc độ quá nhanh nên Nhiếp Giai Giai không kịp phản ứng, cô dãy dụa một chút rồi cũng thiếp đi.
Ninh Thiên Nhu cười khẩy. Vậy mà cũng dám lên mặt với cô? Con đàn bà này có gì mà Lâm Việt Trì lại sợ như vậy? Để xem hôm nay Thiên Nhu cô cho cô ta biết chết là như thế nào.
Cô ta kéo lê Nhiếp Giai Giai vào một phòng vệ sinh lấy cây kéo đã chuẩn bị sẵn cắt bộ đồ trên người Nhiếp Giai Giai ra tan tác như một chiếc giẻ lau. Sau đó Ninh Thiên Nhu còn lấy nước đổ lên người cô, không quên chụp lấy vài tấm ảnh rồi mới rời đi.
Trác Hạo Nhiên nổi tiếng Hải Thành tất nhiên cũng không thiếu giấy mời. Bình thường anh chắc chắn sẽ không đi nhưng vì biết có Nhiếp Giai Giai anh đành bớt thời gian đến xem thử.
Trác Hạo Nhiên bước đến sảnh, mọi người đều xì xầm bàn tán, hai đại boss Hải Thành và Lạc Thành bỗng dưng hôm nay đều đến đây dự tiệc. Những cô tiểu thư tham dự học đều cảm thấy không uổng với ba tháng học này, rất xứng đáng.
Bên này Ninh Thiên Nhu trên tay lắc lắc ly rượu vang đang tự mình đắc ý nhìn thấy Trác Hạo Nhiên cũng không thoát khỏi xao xuyến.
Nhìn thấy Trịnh Minh Vũ đang ở trên sân khấu, Trác Hạo Minh nhếch môi đi một vòng muốn tìm Nhiếp Giai Giai nhưng tìm chỗ nào cũng không có.
Trịnh Minh Vũ đã nói xong, anh bước xuống dưới sự lưu luyến của mọi thiếu nữ rồi tiến về phía Trác Hạo Nhiên.
Mọi người đều bất giác lấy điện thoại ra chụp lấy cảnh này. Trời ơi hai mĩ nữ xinh đẹp tuyệt trần đang đứng bên cạnh nhauuu.
"Trác Hạo Nhiên, cậu thấy Giai Giai đâu không?"
Trác Hạo Nhiên đút tay vào túi quần nói.
"Vợ anh không giữ lại hỏi tôi?"
Trịnh Minh Vũ nhớ lại chi tiết tên phục vụ đổ nước ra tay, anh cảm thấy có điềm rồi.
"Không hay rồi"
Trịnh Minh Vũ nói xong chạy thẳng một mạch vào nhà vệ sinh, Trác Hạo Nhiên thấy vậy cũng chạy theo. Mọi người sợ hãi hốt hoảng nhường đường cho hai hung thần khét tiếng này.
Cái quoái gì vậy? Người đẹp buồn vệ sinh cũng buồn đôi sao?!
Trịnh Minh Vũ chạy vào chân hung hăng đạp vào từng cánh cửa phòng vệ sinh, Trác Hạo Nhiên liền hiểu cũng đạp theo.
Cánh cửa bật ra, Nhiếp Giai Giai nằm tựa vào tường.
"Giai Giai "
Trác Hạo Minh lên tiếng nhưng không tiến vào, anh đứng ngoài chờ Trịnh Minh Vũ bước vô xem xét tình tình.
Trịnh Minh Vũ nhíu mày cởi bỏ áo vest trên người choàng lên người cô rồi bế bổng cô lên.
Trác Hạo Nhiên xốt xắng hỏi.
"Minh Vũ có chuyện gì vậy?"
"Tên phục vụ"
Trịnh Minh Vũ nói xong bế cô bước thẳng ra ngoài dưới con mắt của rất nhiều người, mọi người liền xì xào.
"Có chuyện gì vậy?"
"Trịnh tổng bế ai từ nhà vệ sinh ra vậy?"
"Nghe nói Trịnh tổng đã có vợ, có phải cô ấy không?"
"Kia không phải Nhiếp Giai Giai à??"
Ai cũng thắc mắc trong đầu với mười vạn câu hỏi vì sao. Còn Ninh Thiên Nhu nhìn thấy một màn này thì nhíu mày, cô ta có quan hệ gì với Trịnh tổng?
Trong đám đông có người thốt lên.
"Kia không phải Trác Hạo Nhiên à? không phải anh cũng vào tìm cô gái kia chứ?"
Mọi người đều đồng loạt nhìn về hướng Trác Hạo Nhiên, không trật đi đâu được, hai đại boss đang tìm một cô gái.
Trác Hạo Nhiên nhìn thẳng vào mặt Cao Thái Thành quát.
"Gọi hết phục vụ ra đây không sót một tên"
Cao Thái Thành liền cho các phục vụ ra xếp thành một hàng.
Trịnh Minh Vũ đưa Nhiếp Giai Giai ra xe để cô nằm ngay ngắn rồi quay trở vào.
Anh đút một tay vào túi quần chỉ vào tên sắp đang đứng không vững vì run.
"Cậu, bước ra đây"
Ninh Thiên Nhu thấy tình hình không ổn liền len lén rời đi nhưng tên phục vụ sợ quá chưa ai hỏi gì liền phun hết ra.
"Cô ta, chính cô ta đưa tiền bắt tôi đổ nước lên tay tiểu thư, tôi không dám làm trái xin hai anh tha cho tôi"
Tên phục vụ vừa nói vừa chỉ tay về phía Ninh Thiên Nhu sắp sửa chuồn đi.
Tất cả mọi người đều theo hướng cánh tay nhìn về phía Ninh Thiên Nhu.
Mọi người thầm nghĩ, Ninh Thiên Nhu cô chết chắc rồi.
Không đợi Trịnh Minh Vũ làm gì, Trác Hạo Nhiên đã tiến lại túm lấy tóc của Ninh Thiên Nhu kéo mạnh không hề nể nang cô ta là phụ nữ.
Ninh Thiên Nhu hét lên vì vừa đau vừa quê, cô đường đường là tiểu thư nhà họ Ninh mà lại bị người khác túm đầu lôi đi.
Trác Hạo Nhiên ném cô ngã ngửa ra trước mặt Trịnh Minh Vũ.
"Tiếp theo làm gì đây lão... Minh Vũ"
Trịnh Minh Vũ không để ý Trác Hạo Nhiên gọi mình là gì, anh mặt lạnh tanh nhìn Ninh Thiên Nhu nói.
"Đưa điện thoại ra"
Ninh Thiên Nhu run rẩy móc điện thoại ra rồi làm rơi cả ra đất.
Trịnh Minh Vũ không nhanh không chậm dùng chân đạp một cú chiếc điện thoại vỡ vụn dưới con mắt sợ hãi của tiểu thư họ Ninh.
Tất cả mọi người trong phòng cũng im re không một tiếng động. Trịnh Minh Vũ nổi tiếng máu lạnh nhưng bây giờ bọn họ mới có thể tận mắt chứng kiến.
Ninh Thiên Nhu biết mình sắp tiêu rồi, cô ta quỳ xuống khóc lóc van xin anh nhưng cánh tay của cô ta vô tình chạm vào mũi giày Trịnh Minh Vũ.
Trịnh Minh Vũ tức giận rồi. Anh vung chân một cái mạnh đạp cô ngã ngửa ra sau. Anh ghét đàn bà chạm vào người mình.
Ninh Thiên Nhu chống tay ngồi dậy thì thấy Lâm Việt Trì đứng gần đó, cô ta khóc lóc gọi với theo.
"Việt Trì, cứu em"
Lâm Việt Trì đã cảnh báo rồi mà cô ta không nghe, giờ anh ta đứng một bên nhếch mép xem kịch vui, thấy cô ta gọi tên mình hắn không muốn liên lụy nên lập tức quay người bỏ đi.
Tia hi vọng cuối cùng bị dập tắt, Ninh Thiên Nhu nhắm nghiền mắt hai hàng nước mắt chảy dài, bàn tay cuộn chặt hình nắm đấm không ngờ Lâm Việt Trì lại là con người như vậy.
Trịnh Minh Vũ nhờ người lấy cho anh một cây kéo, đưa cho tên phục vụ đã đổ nước lên người Nhiếp Giai Giai bắt anh ta cắt bộ váy cô ta ra thành một nghìn mảnh, thiếu bao nhiêu mảnh thì bị đập bấy nhiêu cái.
Tên kia run rẩy cầm lấy kéo cúi xuống cặm cụi cắt, Ninh Thiên Nhu hét lên.
"Khôngggg, ngươi cút ra"
Trác Hạo Nhiên tiến lại cho Ninh Thiên Nhu một bạt tai để ả ngậm miệng lại, đau đầu quá rồi.
Khóe miệng cô ta rách ra, ứa cả máu đành ngồi yên mặc cho tên phục vụ cắt đến khi gần lộ đến những chỗ nhạy cảm.
Trịnh Minh Vũ cũng không rảnh ngồi đây xem, vợ anh còn đang chờ. Anh giao lại cho Hạo Nhiên rồi sải bước chân dài rời đi.
Trác Hạo Nhiên nhìn Ninh Thiên Nhu ngán ngẩm, giao lại cho đàn em rồi mình cũng nhanh chóng rời đi.
Cao Thái Thành đau hết cả đầu, bữa tiệc của ông cuối cùng lại biến thành một bãi chiến trường, không biết phải nói lại với Ninh tổng một tiếng như nào.
Lúc Trịnh Minh Vũ quay lại xe, Nhiếp Giai Giai vẫn còn chịu tác dụng của thuốc mê, cô vẫn còn ngủ.
Anh lái xe đưa cô về biệt thự, tắm rửa giúp cô thay đồ để cô không biết gì về chuyện này.
Sáng tỉnh dậy đầu Nhiếp Giai Giai đau như búa bổ, cô vẫn không biết sao mình lại về nhà rồi? hôm qua cô nhớ là mình vào nhà vệ sinh sau đó không có sau đó nữa.
Trịnh Minh Vũ gọi cô xuống ăn sáng, Nhiếp Giai Giai chạy vào vscn nhanh rồi xuống bếp ăn sáng. Cô hỏi.
"Sao hôm qua em chẳng nhớ gì vậy? anh đưa em về à?"
"Em uống say quá nằm trong nhà vệ sinh, anh tìm thấy rồi đưa em về"
Trịnh Minh Vũ nói như thật.
Nhiếp Giai Giai vỗ lấy trán nghĩ bụng mất mặt quá.
Xử lý xong bữa sáng, Nhiếp Giai Giai lên phòng dọn dẹp quần áo tối nay trở về Lạc Thành. Cuối cùng thì cũng đã kết thúc ba tháng học ngắn ngủi này, thời học sinh chính thức chấm dứt, cô có hơi buồn cũng có chút vương vấn.
Nhưng còn ba mẹ ông nội nữa, cô phải về, cô nhớ họ quá rồi.
Trịnh Minh Vũ không lái xe mà gọi taxi cùng cô ra sân bay bay về Lạc Thành.
Đến sân bay Nhiếp Giai Giai bảo muốn vào phòng vệ sinh, Trịnh Minh Vũ cũng đứng chờ ở gần cửa.
10 phút 20 phút trôi qua, không thấy người ra mà máy bay thì cũng sắp cất cánh.
Trịnh Minh Vũ lại tiếp tục nhíu mày chạy vào nhà vệ sinh nữ, anh đành gõ cửa từng phòng nhưng nhận lại là tiếng la mắng chửi anh là tên biến thái.
Nhận ra không có Nhiếp Giai Giai ở đây anh vội vã chạy ra ngoài nhìn quanh. Phải rồi, lúc nãy có một bà lao công túm theo một túi rác rất to bước ra, anh không nên lơ là như vậy. Trịnh Minh Vũ dùng chân đạp đổ luôn chiếc vali của cô gái đứng gần.
Cô ta tính quay lại chửi cho anh một cái nhưng nhìn thấy mặt anh liền dựng vali lên vội vã kéo đi.
Trịnh Minh Vũ vội vã cho dừng tất cả các chuyến bay lại, ở trong nước còn dễ tìm nếu để bay ra nước ngoài chuyện tìm được như mò kim đáy biển.
Anh check hết camera ở sân bay, nhưng không biết là vô tình hay cố ý, cảnh bà lao công liên tục bị cắt sạch, anh không thể biết bà ta đi hướng nào.
"Chết tiệt"
Trịnh Minh Vũ đấm vào tường một cái rõ mạnh.
Là ai? kẻ nào to gan dám bắt người của anh.
