Đợi Em Sau Vạn Lần Lỡ Mất - Chương 21
Cập nhật lúc: 27/06/2026 10:05
Thật sự cô phiền phức đến vậy à?
Nhiếp Giai Giai nhắm nghiền đôi mắt lại suy nghĩ một lúc. Cuối cùng cô loay hoay mở tủ ra lấy tờ đơn ly hôn cùng cây viết dứt khoát kí lên trên đó một đường.
Em sẽ làm tất cả nếu như đây là điều mà anh mong muốn.
Nghĩ bụng anh sẽ không về phòng nên cô đặt đơn ly hôn ở thư phòng rồi về lấy những đồ cần thiết bỏ vào vali. Quần áo cô toàn là anh mua cho nên cô không mang theo cái nào đi cả, những cái gì cô mang đến trước kia thì cô mang đi thế thôi!
Kéo theo vali lén lút rời khỏi nhà, lên xe lăn bánh đi thẳng. Cô không muốn nhìn mặt Trịnh Minh Vũ lần cuối nữa, cô sợ khi nhìn thấy anh rồi mình sẽ không còn đủ can đảm để bước đi.
Xin lỗi ông nội vì đến cả lời chào tạm biệt cuối cùng cũng không có..
...
Không biết nên đi đâu, trước tiên cứ về Nhiếp gia đã rồi tính. Cô cứ ủ rũ mãi nhưng cô quên mất rằng mình còn có một gia đình không bao giờ quay lưng về phía cô.
Nhiếp Giai Giai cũng nói thẳng chuyện giữa cô và anh. Ông bà cũng bất ngờ vì lúc trước đã thấy hai đứa rất thắm thiết nhưng hai ông bà không trách con được, nếu không hạnh phúc thì giải thoát cho nhau bớt làm đau khổ.
Nhiếp Giai Giai trở về căn phòng thân yêu, nhìn quanh một lượt cô nhìn trúng tấm ảnh của mình chụp cùng Lưu Ly hôm tốt nghiệp ở Mỹ.
Trên tay cô là dãy số điện thoại của Lưu Ly, cô đã biết tiếp theo mình nên đi đâu và làm gì.
Bấm nút gọi đầu bên kia nhanh chóng trả lời.
"Alo"
Sáng sớm.
Nhiếp Giai Giai kéo vali một lần nữa ra khỏi nhà.
"Ba mẹ không cần tiễn con. Hai người ở nhà giữ gìn sức khỏe, nếu có chuyện gì thì phải báo cho con một tiếng"
Bà Nhiếp rưng rưng nước mắt nói.
"Qua đó nhớ giữ gìn sức khỏe nha con, đừng ham công việc mà làm quá sức"
Nhiếp Giai Giai mỉm cười bỏ đồ lên xe rồi lăn bánh đến sân bay. Cô không muốn ở lại Lạc Thành thêm một giây nào nữa.
Mỹ sẽ chào đón cô với một chân trời mới. Sau cơn mưa trời lại sáng có phải vậy không?
Lúc này, Trịnh Minh Vũ trở về nhà lấy một số tài liệu quan trọng. Định đẩy cửa thư phòng, nhưng nhìn thấy cửa phòng hai người khép hờ, anh không tự chủ được mà muốn đến xem cô đang làm gì.
Đẩy nhẹ cửa phòng, nhưng trong phòng trống trơn, không biết cô lại đi đâu nữa.
Trịnh Minh Vũ nhớ ra việc cần làm nên quay lại thư phòng, tiến thẳng đến kệ sách định lấy một số thứ, nhưng tờ giấy trắng trên bàn đã thu hút sự chú ý của anh.
Trịnh Minh Vũ trong lòng cầu mong điều anh nghĩ không phải sự thật, nhưng khi cầm được tờ giấy trên tay nó đã bị anh làm nhăn nhúm mất một góc.
Đây là điều anh mong mỏi. Anh biết mình sẽ đau lòng nhưng không ngờ tận mắt chứng kiến mới thấy nó còn kinh khủng hơn đau lòng gấp trăm ngàn lần.
Trịnh Minh Vũ gấp gáp vừa lên xe vừa gọi điện cho Minh Hạo hỏi xem cô đang ở đâu, bởi vì người anh thuê theo sát bảo vệ kiêm trình báo cáo tình hình cho anh vẫn chưa nghỉ.
Minh Hạo cho biết hiện giờ cô đang ở sân bay Lạc Thành.
Trịnh Minh Vũ lái thẳng đến sân bay thì cô cũng chuẩn bị bước lên máy bay rồi.
Trước khi lên máy bay, cô vẫn chần chừ quay lại phía sau như hi vọng người nào đó sẽ đến. Chỉ cần anh đến và nói đừng đi nữa nhất định cô sẽ ở lại. Nhưng có lẽ cô nghĩ nhiều rồi.
Tạm biệt Trung Quốc, tạm biệt Lạc Thành, tạm biệt kỉ niệm, tạm biệt cả người cô yêu.
Xoay người bước lên máy bay, thứ cuối cùng cô để lại ở Lạc Thành là hai giọt nước mắt.
Trịnh Minh Vũ vừa chạy đến là khi chỉ còn nhìn thấy bóng lưng cô bước lên máy bay, cánh cửa đóng lại, 10 phút 20 phút máy bay trượt một đường dài rồi lại bay lên không trung bay đến một nơi nào đó anh không biết, chỉ biết rất xa anh.
Một ngày dài đằng đẵng trôi qua cuối cùng máy bay cũng đáp thẳng đến sân bay ở thành phố New York.
Nhiếp Giai Giai vừa bước xuống đã thấy Lưu Ly đứng vẫy từ xa.
Sau bao nhiêu buồn đau thì người bạn thân nhất vẫn luôn là người đồng hành bên mình.
Trên xe Lưu Ly cũng giữ ý tứ không muốn làm bạn mình buồn nên cũng không hỏi hai người vì sao lại ly hôn.
"Giai Giai mình đưa cậu đi ăn nhá, mình biết có quán ăn ở đây ngon lắm"
"Được thôi"
Nhìn thấy Nhiếp Giai Giai như vậy, Lưu Ly cũng nhẹ lòng đi được phần nào.
Đúng là mọi thứ chẳng êm đẹp được như vậy, đang vừa ăn cười đùa rất vui thì Nhiếp Giai Giai bỗng dưng lại khóc.
"Giai Giai...cậu chảy nước mắt kìa"
"Hả"
Bây giờ đến cả nước mắt rơi cô cũng không cảm nhận được, cô đưa tay vội vã lau đi vệt nước mắt, không biết đến bao giờ vết thương ấy mới có thể lành lại.
Lưu Ly chán nản lắc đầu, những ngày đầu đến đây cô cũng vậy, tủi thân, cô đơn và trống trải trong lòng. Cảm giác muốn gặp một người nào đó nhưng không thể..
Nhà của Lưu Ly thì không đến nỗi quá rộng rãi nhưng cũng đủ để hai người ở. Nhiếp Giai Giai bèn dọn đến đây ở ké để bớt đi một phần nào tiền mua nhà.
Sau đó cô may mắn gặp được đàn anh Cố Vĩ Châu chuyên hỗ trợ người mới thành lập công ty và không lâu sau đó cô đã mở cho mình được một công ty nhỏ về ẩm thực.
Dưới sự giúp đỡ nhiệt tình của Cố Vĩ Châu và nhiều năm đi học, du học đều tốt nghiệp bằng giỏi và ba tháng ở lớp thầy Cao Thái Thành mở đầu với cô không quá khó khăn.
Lưu Ly thì vẫn đang cặm cụi đi học để mở một nhà hàng dành riêng cho mình.
Hôm nay Lưu Ly đi học, Nhiếp Giai Giai rảnh rỗi đi siêu thị mua chút đồ để nấu nướng. Đang đẩy xe cô nghe thấy có hai người đang đối thoại với nhau.
"Anh muốn ăn gì?"
"Muốn ăn em"
"Không có đùa đâu"
"Thì anh đâu có đùa"
Câu nói của chàng trai đó làm cô nhớ về một người cô nghĩ là đã từng rất yêu cô, anh cũng từng nói với cô như vậy..Nhiếp Giai Giai cười nhạt nói rõ to.
"Ha đến ăn tôi đi?"
Hai cặp đôi kia nghe xong nhìn cô như con thần kinh rồi đẩy xe đi thật xa.
Minh Vũ, em nhớ anh.
Xách một đống đồ rời khỏi siêu thị, Nhiếp Giai Giai trông rất khổ sở, đang chật vật với đống đồ thì có một bóng đen ập đến. Cô cứ nghĩ là anh, cuối cùng thì anh cũng không chịu nổi để cô cực khổ nhưng vừa cười ngẩng đầu lên, là Cố Vĩ Châu chứ không có Trịnh Minh Vũ nào cả.
"Để anh cầm giúp cho"
Nhiếp Giai Giai đưa bớt đồ cho Cố Vĩ Châu,thôi kệ giờ có người giúp là được rồi.
Cố Vĩ Châu đưa cô về tận đến nhà, ôn nhu nói.
"Hôm sau mua ít thôi"
"Vâng, em vẫn chưa nói được lời cảm ơn anh. Cảm ơn suốt thời gian qua đã giúp đỡ em, cũng nhờ anh mà em mới có được ngày hôm nay"
Cố Vĩ Châu nhướn mày.
"Anh làm việc ăn tiền thôi, nhận tiền rồi thì đó là nhiệm vụ của anh. Sau này có việc gì thì cứ nói anh, giúp được thì anh sẽ giúp"
"Vâng, anh vào nhà chơi chút chứ?"
"Anh có việc rồi, hẹn gặp em khi khác"
...
Bây giờ cứ nửa đêm, Nhiếp Giai Giai toàn bật dậy rồi gọi tên Trịnh Minh Vũ, Lưu Ly rất thương cô bạn của mình, tại sao cô đã không hạnh phúc lại bắt bạn cô phải hứng chịu cùng.
"Giai Giai nằm xuống ngủ đi, có mình đây rồi đừng khóc nữa"
"Ly Ly...hức hức..".
Cứ như thế, nhiều lúc Lưu Ly đang đọc sách thì lại thấy Nhiếp Giai Giai đang ngồi trên giường bỗng nhiên bật dậy chạy ra cửa sổ như để nhìn gì đó.
"Chuyện gì vậy Giai Giai?"
"Mình nghe thấy anh ấy gọi mình"
Lưu Ly đặt cuốn sách xuống, kéo bạn mình về lại giường đè cô ngồi xuống.
"Giai Giai nhìn thẳng vào mắt mình. Mình biết nói câu này rất tàn nhẫn nhưng anh ấy không đến tìm cậu nữa đâu, cậu phải chấp nhận sự thật và sống thật tốt biết chưa"
Phải rồi, vì sao cô lại kiếm tìm một người làm cô đau lòng chứ?
Nhiếp Giai Giai nằm xuống giường, khung cảnh mười năm trước hiện về.
Là ông nội cô, trong trí nhớ ông là người rất thương cô nhưng lại cực kì nghiêm khắc.
"Nhiếp Giai Giai, dù sau này gặp phải chuyện gì cũng phải mạnh mẽ vượt qua "
Phải rồi, câu nói đó đã đi với cô suốt cả chục năm qua.
"Ông nội con sai rồi, con sẽ không khóc nữa.."
