Đợi Em Sau Vạn Lần Lỡ Mất - Chương 22
Cập nhật lúc: 27/06/2026 10:05
Chủ tịch, mấy ngày anh không ngủ rồi, anh nên chợp mắt một chút đi"
"Pha cho tôi một tách cà phê"
"Nhưng..."
"Hay cậu muốn nghỉ việc, đến tôi cậu cũng muốn quản?"
"Vâng tôi đi pha ngay"
Minh Hạo lắc đầu đi pha cà phê, đây đã là tách thứ 5 trong ngày, mắt anh ta hằn cả gân máu lên mà không chịu ngủ.
Trịnh Minh Vũ bấm gọi cho người nào đó, bên kia nhanh chóng bắt máy.
"Alo"
"Thế nào rồi?"
"Tình hình khá ổn rồi, tôi nghĩ tôi chỉ có thể giúp đến đây thôi, còn lại dựa vào cô ấy hết"
Giọng Cố Vĩ Châu vang lên rõ mồn một.
"Ừm, cảm ơn, có gì giúp đỡ cô ấy nhiều hơn"
"Tại sao cậu không làm điều này nhỉ?"
"Cúp máy đây"
...
Từ sau khi Cố Vĩ Châu rời đi, công ty của Nhiếp Giai Giai vẫn rất ổn định và dần dần đi lên. Người nộp hồ sơ vào làm thì ngày một nhiều, chỉ trong 1 năm đầu tiên thông tin về cô và công ty đã được lên các trang báo đài và nhiều phương diện truyền thông khác.
Nhiếp Giai Giai làm việc hăng say và cũng đã dần buông bỏ được cái tên Trịnh Minh Vũ ra khỏi cuộc đời cô như một cái gai nếu càng để lâu thì càng đau thôi.
Trịnh thị và căn cứ dưới sự làm việc ngày đêm không ngưng nghỉ của anh thì chỉ có lên chứ không xuống, giá cổ phiếu tăng cao, thu nhập ở căn cứ cũng tăng đều đều.
Hôm nay, phóng viên đến và muốn cô chia sẻ điều gì đã dẫn đến thành công của cô ngày hôm nay. Nhiếp Giai Giai cũng niềm nở chia sẻ.
"Thành công của tôi ngày hôm nay đều là nhờ tất cả những người tôi yêu quý và cả những người yêu quý tôi. Nhờ có sự giúp đỡ tận tình của họ những bước đi đầu đời của tôi mới có thể vững chắc. Và cuối cùng là một người rất quan trọng với tôi, anh ấy đã tiếp sức mạnh cho tôi, ý chí cho tôi để tôi vươn lên hết mình"
"Cho hỏi đó có phải là người yêu của cô không ạ"
Nhiếp Giai Giai mỉm cười không biết nói về vấn đề này như thế nào.
"Anh ấy là người tôi đã từng rất yêu"
...
Trịnh Minh Vũ cũng đã theo dõi buổi phòng vấn này, đã từng vậy là giờ cô không còn yêu anh nữa...
Trong vòng ba năm, Nhiếp Giai Giai cũng đã trải qua rất nhiều biến động. Sản phẩm sắp được ra mắt thì liền bị đối thủ bên kia dở trò cướp mất. Càng lên cao, đối thủ cạnh tranh càng nhiều, cô lại càng miệt mài hơn hăng say hơn để đạp đổ hết những ai cản đường cô.
Lưu Ly cũng đã mở cho mình một nhà hàng Trung giữa thành phố New York. Nhà hàng mới lạ này đã thu hút rất nhiều khách đến thưởng thức. Bên cạnh đó nhà hàng cũng đã kí hợp đồng với công ty của Nhiếp Giai Giai nên lại càng làm người khác tò mò muốn nếm thử.
Chỉ sau ba năm đầy sóng gió, cuối cùng Nhiếp Giai Giai cũng có thể đứng vững trên thương trường, trở thành top 10 nữ doanh nhân trẻ tuổi thành công nhất ở Mỹ.
Hôm nay, Nhiếp Giai Giai có lịch trở về Trung Quốc để nếm thử một vài sản phẩm sắp ra mắt. Món nào đạt được chỉ tiêu của cô thì sẽ được công ty mua lại và tung lên thị trường, lợi nhuận chia theo hợp đồng công bằng đôi bên.
Thư kí vào báo lịch trình sáng ngày mai cô sẽ bay. Nhiếp Giai Giai ngả người ra ghế suy nghĩ, Trung Quốc lại một lần nữa chào đón cô trở về..
Nhiếp Giai Giai cùng thư kí của cô là Dương Hoàng bay qua Trung, anh là một tài năng trẻ nộp đơn vào công ty cô từ những ngày đầu thành lập.Cậu đã tin tưởng và theo chân cô suốt 3 năm không mấy vững chắc.
Máy bay một lần nữa cất cánh và hạ cánh ở đất Lạc Thành.
Nhiếp Giai Giai đặt chân xuống, thư kí Dương kéo đồ theo sau. Kéo nhẹ kính xuống nhìn bầu trời trong veo ở Lạc Thành, cô không ngờ có một ngày mình lại trở về nơi này.
Hai ngày nữa mới đi gặp đối tác nên cô trở về Nhiếp gia gặp ba mẹ.
Nhiếp Giai Giai không có đủ can đảm để về Trịnh gia gặp ông nội, cô sợ ông sẽ trách cô sao đi lâu như vậy mà không nói một lời.
Bỗng dưng cô có nhã hứng muốn đến Trịnh thị một chuyến.
Nói là làm cô lái xe đến Trịnh thị. Cô gái trẻ xinh đẹp ăn mặc theo phong cách thời trang tăng động ở Mỹ đặt chân xuống trước cổng lớn Trịnh thị, ngang nhiên bước vào.
Chẳng ai nhận ra cô cả, cô cũng nhận ra là trong công ty cũng toàn là những khuôn mặt mới nên tất nhiên lễ tân cũng không cho cô vào, hung thần mà biết cô cho người lạ tự tiện vào chắc chắn sẽ bị đuổi việc.Thuyết phục như thế nào cũng không được, may mắn thay gặp được Minh Hạo vừa đi xuống, cô vẫy tay.
"Minh Hạo"
Minh Hạo nghi ngờ bước lại.
"P-phu nhân?"
"Ai là phu nhân của cậu, tôi là Nhiếp tiểu thư, cũng có thể gọi tôi là Nhiếp tổng"
"Phải rồi công ty của cô khá ổn nhỉ"
Nhiếp Giai Giai cười mỉm.
"Sao toàn nhân viên mới không vậy?"
"Nhân viên cũ không vừa ý anh ấy nên đã bị đuổi hết rồi ạ"
"..."
"Vậy Trịnh tổng có ở trên không?"
Chẳng biết vì sao cô lại muốn gặp anh, gặp rồi biết nói gì đâu nhưng cô vẫn muốn được nhìn khuôn mặt đó một lần nữa.
Không biết sau ba năm anh như thế nào. Già đi? khuôn mặt đầy nếp nhăn? mập thù lù nữa nhỉ?
"Trịnh tổng không đến công ty hai ngày rồi thưa phu...Nhiếp tổng"
Hai ngày không đến công ty? anh ta ham công tiếc việc lắm cơ mà?? Hay làm việc quá sức nằm vất vưởng đâu ngoài đường rồi?
Kệ đi, Nhiếp Giai Giai cô cũng không rảnh quan tâm anh ta sống chết như thế nào, hiện giờ cuộc sống của cô rất tốt.
Mặc dù vậy đêm hôm đó ở Nhiếp gia cô trằn trọc mãi để nghĩ tại sao anh ta hai ngày không đến công ty.
Sáng hôm sau, Nhiếp Giai Giai mặc một bộ váy đen dài qua đầu gối rất thanh lịch. Hôm nay cô đi gặp đối tác, đó là lý do cô quay về Lạc Thành.
Cô bảo Dương Hoàng cùng về Nhiếp gia nghỉ ngơi nhưng hắn cứ khăng khăng đòi ở ngoài vì không muốn làm phiền.
Sáng nay khi cô ra khỏi nhà, hắn gọi điện bảo đã cho tài xế đến đón cô, là một chiếc xe màu vàng.
Cùng lúc đó một chiếc xe màu vàng khác đã đỗ trước ở đó, tài xế đang nghe điện thoại.
"Alo, Tiêu Hành, em gái cậu mang váy màu đen đúng không?"
"Ừ đúng rồi, chắc em ấy sắp đến rồi đấy, nó lên xe rồi chở về thẳng căn cứ đi"
"Được rồi"
Tài xế cúp máy, nhìn thấy cô gái mang váy đen bước đến nghĩ chắc là em gái Tiêu Hành rồi.
Nhiếp Giai Giai thấy chiếc xe màu vàng ở kia, cô cũng giật mình, Dương Hoàng gọi xe cho cô cũng gọi xe sang vậy à. Cũng không quan tâm lắm, cô mở cửa bước lên xe.
Vừa lên tài xế đã lái xe thẳng luôn mà cô còn chưa nói địa điểm, nghĩ bụng chắc Dương Hoàng đã nói luôn nơi đến rồi nên cô lấy tai nghe ra nghe nhạc để thư giãn một chút.
Thấy em Tiêu Hành xinh đẹp như vậy, Hạ Chí Nguyên cũng tính bắt chuyện làm quen một chút nhưng thấy cô đeo tai nghe lên rồi lại thôi.
Lúc này chiếc xe Dương Hoàng gọi cho Nhiếp Giai Giai mới đến nơi, em gái Tiêu Hành là Phong Huyền Diệu mặc chiếc váy đen dài đến tận mắt cá sang trọng bước lên chiếc xe đó. Chiếc xe khởi động đến nơi gặp đối tác.
Khi chiếc xe Nhiếp Giai Giai ngồi dừng lại trước cửa căn cứ, Nhiếp Giai Giai ngó nghiêng chẳng thấy cái nhà hàng nào ở đây cả, cô liền hỏi.
"Hửm đến nơi rồi sao?"
"Đúng vậy tiểu thư"
Hạ Chí Nguyên mỉm cười, cuối cùng cũng có thể nói với cô một câu.
Nhiếp Giai Giai định nói đây đâu phải nơi tôi muốn đến đâu thì đột nhiên thấy có người nào đó vừa bước vào trong căn biệt thự sang trọng, mà người đó không ai khác là Trịnh Minh Vũ!!!
Thế nên Nhiếp Giai Giai mở cửa bước ra muốn đi theo xem thử anh ta làm gì ở đây, còn có lính canh đứng bên ngoài nghiêm ngặt như vậy. Hai ngày không đến công ty, không lẽ giấu ông nuôi gái ở bên ngoài, hoặc cũng có thể là... vợ mới đi?
Mà cô cũng bất ngờ thêm nữa là tên tài xế đến chở cô còn rất nhiệt tình dẫn cô vào bên trong nữa. Có nhầm lẫn gì không??
Em gái Phong Tiêu Hành theo bố mẹ học võ sĩ ở nước ngoài bây giờ mới về nên không ai biết là phải.
Hạ Chí Nguyên bảo cô đi lên lầu, phòng ngoài cùng là có thể gặp được anh trai, còn anh ta có việc nên đi trước.
Nhiếp Giai Giai không hiểu? Cô có anh trai bao giờ.
Thế nhưng cô vẫn đi theo sự chỉ dẫn của Hạ Chí Nguyên, trong phòng vang lên tiếng nói thế là cô núp bên ngoài nghe thử.
"Lão đại, Lăng Kiêu trở lại rồi. Hắn bắt đầu khiêu khích ta bằng cách bắt anh em trong căn cứ đi. Hiện tại đã có sáu anh em bị bắt, hôm qua Lãnh Hạo may mắn trốn thoát được và quay về cung cấp thông tin. Căn cứ cửa Lăng Kiêu hiện giờ đang ở Los Angeles Mỹ"
Nhiếp Giai Giai thật tò mò không biết tên lão đại kia trông như thế nào.
Trịnh Minh Vũ đập mạnh lên bàn.
"Cái gì? lại là Mỹ"
Nhiếp Giai Giai nhận ra giọng nói này thật sự rất quen, rất giống với người đó. Cô lấy tay bịt lấy miệng để bản thân không bất ngờ quá mà thốt lên.
Trong phòng, giọng người đó lại vang lên.
"Cho người bảo vệ Nhiếp Giai Giai 24/24"
"Lão đại, Nhiếp tiểu thư đã về Lạc Thành ba ngày trước"
Trịnh Minh Vũ không nói gì nữa, vậy cũng tốt. Nếu giờ cô ở gần Lăng Kiêu thật sự rất nguy hiểm.
Nhiếp Giai Giai quá sốc rồi, cô không biết bản thân mình đang nghe cái gì nữa. Lăng Kiêu? bảo vệ mình?
Một giọng nói khác vang lên, mà cũng không xa lạ gì với cô, đó là giọng Trác Hạo Nhiên.
"Vậy cho tập hợp mọi người lại, trong tối nay xuất phát sang Mỹ, chúng ta sẽ đi máy bay dân dụng để tránh bị nghi ngờ"
