Đợi Em Sau Vạn Lần Lỡ Mất - Chương 25

Cập nhật lúc: 27/06/2026 10:06

Sáng sớm ngày hôm sau, cả Nhiếp Kỷ Hoàng và Thiên Nhi đều đưa cô ra sân bay.

Nhiếp Giai Giai ôm lấy cổ ông rồi nói.

"Con sẽ rất nhớ ông. Con mong ông có thể lại trở về làm con người bình thường để ở cạnh con như lúc trước"

"Ta rất xin lỗi con Giai Giai"

Xin lỗi vì đã lừa dối con, xin lỗi vì suýt làm hại c.o.n c.ũng xin lỗi vì không thể thực hiện điều cô mong muốn này.

Nhiếp Giai Giai vẫn mỉm cười. Dù cho thế nào ông vẫn sẽ mãi là ông nội của cô.

Lại nhìn sang Thiên Nhi, cô vẫn duy trì bộ mặt không biểu cảm, Nhiếp Giai Giai cười nhìn Thiên Nhi nói.

"Thiên Nhi, chăm sóc ông tôi thật tốt nhé! Có duyên gặp lại"

Nói rồi Nhiếp Giai Giai vẫy tay bước lên máy bay.

Vừa về đến Lạc Thành, Dương Hoàng lại gọi đến.

"Alo Nhiếp tổng, cô đang ở đâu?"

"Tôi đang ở Lạc Thành"

"Sao? hôm trước cô vừa bảo qua Mỹ trước, sáng nay tôi vừa bay về Mỹ"

"Phiền cậu rồi, tôi lại có việc gấp cần về Lạc Thành giải quyết"

"Tôi sẽ sắp xếp qua đó"

...

Nhiếp Giai Giai về Nhiếp gia nghỉ ngơi. Cô vẫn chưa sẵn sàng gặp anh.

Hai ngày sau là lễ kỉ niệm 50 năm thành lập công ty Trịnh thị, rất nhiều quan khách có máu mặt trong giới kinh doanh được mời và tất nhiên cũng không thiếu phần Nhiếp Giai Giai.

Nhiếp Giai Giai quyết định đến đó, một phần là công ty cô mới đứng vững trên thương trường, tiệc nhà Trịnh tất nhiên sẽ quy tụ những người có quyền uy trong giới kinh doanh, cô muốn đến đó tìm chút quan hệ.

Hôm đó Nhiếp Giai Giai mặc một chiếc váy hai dây xanh biển lấp lánh làm từ lụa mềm, phía ngực được làm trùng xuống vừa vặn để lộ cần cổ xinh đẹp trắng sáng rất sang trọng, càng làm cho cô trở nên uyển chuyển.

Lái xe riêng đến dự tiệc, khi cô vừa đặt chân lên thảm đỏ đã thu hút rất nhiều ánh nhìn của những người có mặt ở đây, phóng viên cũng không nhịn được mà giơ máy ảnh lên tách tách lia lịa.

Tiếng xì xào vang lên.

"Cô gái đó là ai vậy? Nhìn sang quá"

"Hình như là Nhiếp tổng, còn trẻ mà tự mở công ty, mấy tháng trước còn được lên trang nhất tạp chí lớn nhất ở Mỹ, nghe đâu còn là top 10 nữ doanh nhân trẻ tuổi thành đạt "

"Ghê gớm vậy à"

"Tôi còn nghe nói trước đó cô gái ấy là Trịnh thiếu phu nhân của Trịnh tổng, nhưng ba năm trước có nhiều lời đồn đại nói cả hai đã ly dị"

"Phen này Trịnh tổng lỗ to rồi"

Nhiếp Giai Giai vừa đứng lại thì có rất nhiều người đổ lại mời rượu cô, đương nhiên cô sẽ sẵn sàng nở nụ cười niềm nở uống với họ.

Một lúc sau, ánh đèn liền chuyển lên sân khấu, là một người đàn ông trung niên khí chất vời vợi bước lên. Nhiếp Giai Giai cũng nheo mắt nhìn theo, khỏi phải nói đó chắc chắn là ba của Trịnh Minh Vũ, hai khuôn mặt như đúc từ một khuôn.

Từ lúc cô cưới anh đến giờ đây là lần đầu tiên cô mới được gặp mặt người "Bố chồng" này, còn người phụ nữ trung niên quý phái với nét mặt hiền hậu như ánh sao đêm đứng bên cạnh kia không ai khác là mẹ của Trịnh Minh Vũ - Cẩm Vân rồi.

Chờ sau khi bố của Trịnh Minh Vũ là ông Trịnh Gia Minh bước xuống, Nhiếp Giai Giai chủ động cầm ly rượu đến chào hỏi.

"Chào bác Trịnh, lần đầu gặp mặt"

Trịnh Gia Minh nghi ngờ hỏi.

"Cô là?"

"À con là Nhiếp Giai Giai, tổng giám đốc công ty G&G"

"Nhiếp Giai Giai? Có phải con là..."

Tiếng Trịnh Minh Vũ vang lên đằng sau lưng.

"Ba"

"Minh Vũ, đây có phải.."

"Vâng đây là vợ con"

Vợ??? Nhiếp Giai Giai sững sờ trước câu nhận vơ này của anh nhưng cũng giữ ý không vạch trần.

"À là con đó hả Giai Giai, sao còn gọi ta là bác"

Ông Gia Minh nói tiếp.

"Nào, qua kia ngồi cùng gia đình thôi"

Ông Trịnh Gia Minh nói xong cũng đi trước, Nhiếp Giai Giai quay sang nhìn Trịnh Minh Vũ nói.

"Trịnh tổng xin anh tự trọng, tôi với anh ly hôn rồi, cảm phiền anh thông báo cho mọi người"

Nói xong Nhiếp Giai Giai đưa chân bước đi, đến một góc khuất thì Trịnh Minh Vũ nắm tay cô lại.

Trong không khí ồn ào của bữa tiệc nhưng hiện tại không gian rộng lớn cứ như chỉ còn lại có cô và anh vậy.

Nhiếp Giai Giai nheo mắt lại nhìn vào đôi tay trắng nõn bị anh tóm lấy.

Trong giây phút cô còn đang suy nghĩ tiếp theo nên nói gì, Trịnh Minh Vũ dùng sức kéo cô lại ôm vào lòng, câu nói như đã đè nén bấy lâu nay được phát ra.

"Giai Giai, đừng giận anh nữa, anh biết anh sai rồi"

Nhiếp Giai Giai nhắm nghiền đôi mắt lại, 1 giây 2 giây rồi 3 giây, cô cuối cùng là vẫn đẩy anh ra.

"Xin lỗi tôi cần ở một mình"

Nói xong Nhiếp Giai Giai quay người tiến vào trong khách sạn tìm một căn phòng nào đó để giữ bình tĩnh.

Anh sai rồi? Cho anh chừa

Ha, Nhiếp Giai Giai cười lớn rồi quyết định đi tắm để giữ bình tĩnh.

Ở đây không có quần áo, Nhiếp Giai Giai nghĩ dù gì cũng ở một mình nên thôi quấn tạm khăn ra ngoài, cô muốn nằm suy nghĩ xem nên tha thứ cho anh như nào. Thú thật thì trước kia hay bây giờ, kể cả lúc anh làm cho cô đau lòng nhất, người cô yêu vẫn luôn là anh.

Đẩy cửa bước ra, suýt nữa cô đã tăng xông mà chết. Trịnh Minh Vũ cứ như ma vậy, anh ta thoắt ẩn thoắt hiện đang ngồi trên giường của cô.

Nghe tiếng động anh đang cúi gằm xuống suy nghĩ cũng phải ngẩng đầu lên, chưa kịp nói gì, cô đã nói.

"Trịnh Minh Vũ, anh đừng có ỉ đây là khách sạn nhà anh thì anh muốn vào đâu thì vào"

Trong giây phút này anh bất giác cười lên một tiếng, anh còn nhớ như in ngày đầu tiên cô ở nhà anh sau đó vào lộn phòng anh cô cũng nói câu y chang như vậy.

Ba năm qua thật sự cô chẳng thay đổi tí nào.

Nhiếp Giai Giai thấy anh cười cũng bất giác nhớ lại câu chuyện ngượng ngùng của ba năm về trước.

Trịnh Minh Vũ đứng dậy tiến lại bế bổng cô lên thả xuống giường rồi nằm đè lên cô, anh nói.

"Vậy thì làm lại cho đúng cảnh ngày hôm đó đi"

Dứt lời anh hôn lên môi cô cuồng nhiệt, nụ hôn khiến anh mê mẩn đã rời xa anh suốt ba năm dài đằng đẵng.

Nhiếp Giai Giai bây giờ mới hoàng hồn đẩy anh ra nhưng hiện tại anh như pho tượng khổng lồ không thể lay động.

Nói làm đúng cảnh ngày hôm đó nhưng anh mạnh bạo đưa tay giật khăn tắm của cô ra vứt xuống sàn, đôi môi mơn trớn từ cằm đến cổ rồi đến đôi gò bông xinh đẹp.

Không phản kháng là quyết định tha thứ cho lỗi lầm của anh cũng một phần nào là vì cô biết tất cả những gì anh làm đều là vì cô, anh cũng đã rất khổ sở.

Thiên Nhi đã nói nên cho anh một cơ hội.

Và giờ cô sẽ cho anh một cơ hội.

Nhận ra cô như vậy, anh lại càng tiến đến hơn, anh mau chóng bỏ đi vật cản trên người ra sức tiến vào trong.

Dù đây không phải lần đầu nhưng đã ba năm trôi qua cũng khiến Nhiếp Giai Giai khó tránh khỏi ngại ngùng.

Đôi chân Nhiếp Giai Giai quắp chặt hai bên hông anh, hai tay vươn ra vòng qua cổ từ từ tận hưởng khoái cảm, tiếng cơ thể va vào nhau cùng tiếng rên vang lên mỗi lúc một to như kích thích anh vậy.

Dục vọng được đè nén bấy lâu nay như được giải tỏa chỉ trong một đêm.

Sau trận hoan lạc, đôi môi anh dừng lại ở nhũ hoa trên đỉnh đồi, anh hỏi cô.

"Còn giận anh không?"

Cô thẳng thừng trả lời.

"Còn"

Trịnh Minh Vũ cười thấp.

"Còn yêu anh không?"

Còn, còn chứ, rất yêu là đằng khác, nhưng cô vẫn trả lời dối với lòng.

"Không"

Trịnh Minh Vũ chẳng buồn phiền gì với câu trả lời của cô, yên phận nằm dưới thân anh như vậy là anh đã biết câu trả lời rồi.

"Vậy đêm nay anh sẽ làm em yêu anh"

Chưa kịp suy nghĩ nhiều, Trịnh Minh Vũ đã xoay người cô lại nhanh chóng tiến vào từ đằng sau, đến giờ thì cô đã biết cách anh "làm em yêu anh" là như thế nào rồi.

Cứ như vậy triền miên suốt cả một đêm, anh lại hỏi cô.

"Yêu anh không?"

Nhiếp Giai Giai không chịu nổi nữa rồi, cô vòng tay ra ôm anh, vùi đầu vào lồng ngực ấm áp rồi thỏ thẻ nói.

"Em yêu anh chưa từng hết yêu"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đợi Em Sau Vạn Lần Lỡ Mất - Chương 25: Chương 25 | MonkeyD