Đợi Em Sau Vạn Lần Lỡ Mất - Chương 24
Cập nhật lúc: 27/06/2026 10:06
6 năm trước tại Nhiếp gia.
"Ba, mẹ, ông nội đâu, con muốn được nhìn mặt ông lần cuối hức hức.."
Hai ông bà Nhiếp u sầu ôm cô vào lòng.
"Giai Giai, chính bọn ta cũng không được nhìn thấy mặt ông lúc ông được chôn cất "
"Ba mẹ nói vậy là sao, vậy ai đã thực hiện nghi lễ"
"Mọi thứ là do bác cả sắp xếp,không hiểu sao ba mẹ không được phép nhúng tay vào"
...
Thật ra cái chết của ông được dàn xếp rất tỉ mỉ, sau cái chết giả, ông ra nước ngoài kế thừa cơ nghiệp lâu đời của gia đình, cơ nghiệp này chỉ có con trai trưởng trong nhà họ Nhiếp mới được biết. Sau đó ông trở thành một ông trùm mafia. Vì không thể để con cháu biết, ông đành làm như vậy coi như bản thân đã thật sự biết mất khỏi trái đất này.
Từ nhỏ ông rất thương Nhiếp Giai Giai vì cô là cháu gái duy nhất trong nhà. Ông lúc nào cũng nghiêm khắc, tập cho cô một thói quen mạnh mẽ để không phải dựa dẫm vào ai. Năm cô đã trưởng thành và đủ mạnh mẽ, ông mới yên tâm rời xa cô cháu gái bé bỏng của mình yên tâm lập nghiệp.
...
"Chuyện gì vậy, ông ta là ông của cô sao Nhiếp tiểu thư"
Trịnh Minh Vũ nghi ngờ, anh nói.
"Giai Giai, qua đây"
Nhiếp Giai Giai lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn anh. Anh vẫn vậy, vẫn là khuôn mặt của ba năm về trước, chẳng già cũng chẳng mập đi như cô tưởng tượng
Mặc dù biết rằng những thứ anh làm tất cả là vì lo cho an nguy của cô nhưng không hiểu vì sao cô chẳng thể tha thứ cho anh được. Cứ cho là cô ích kỉ nhưng những gì mà anh đối xử với cô thật sự tàn nhẫn.
Nhiếp Giai Giai vẫn giữ một khoảng cách nhất định nhìn anh như vậy.
Ông Kỷ Hoàng phất tay bảo tất cả mọi người rời đi, coi như vì cháu gái ông sẽ để cho căn cứ toàn vẹn.
"Lão đại, về thôi"
Trác Hạo Nhiên tiến lên nói.
Trịnh Minh Vũ vẫn đứng nhìn theo cô đi theo sau lưng Kỷ Hoàng. Anh cúi đầu cười nhạt rồi quay lưng rời khỏi nơi này.
...
"Giai Giai, nếu cháu muốn cháu có thể đi theo ta"
Nhiếp Giai Giai cô là người không thích những việc làm ăn bất chính.
"Ông nội, con còn có ba mẹ, có bạn bè và sự nghiệp, còn cả người...con yêu nữa"
"Là Minh Vũ à?"
Nhiếp Giai Giai chần chừ.
"Vâng ạ"
"Được rồi, ta cũng không ép con. Nhưng những gì ta đã dạy con trước đó con còn nhớ không? con không được để bản thân thiệt thòi, biết chưa?"
Nhiếp Giai Giai mỉm cười.
"Vâng thưa ông"
Đêm hôm đó Nhiếp Giai Giai ở lại biệt thự còn đoàn Trịnh Minh Vũ lập tức lên máy bay về nước.
Nhiếp Giai Giai không biết mình làm vậy với anh có đúng không nữa. Nửa đêm cô ngồi ở một chiếc ghế đá thạch anh đặt trong vườn, ngước lên nhìn bầu trời đầy sao suy nghĩ.
Từ đằng sau, có người chậm rãi đi lại ngồi xuống bên cạnh cô.
"Thiên Nhi?"
"Tiểu thư không ngủ được à?"
"Chỉ là thấy trời hôm nay đẹp quá"
"Tiểu thư đang suy nghĩ về Trịnh Minh Vũ đúng không?"
"Hửm, anh ta sao đáng để tôi suy nghĩ chứ"
"Mặc dù không biết mọi chuyện như thế nào nhưng ánh mắt cậu ta nhìn tiểu thư rất cưng chiều"
Cô làm sao không biết anh yêu cô chứ? Chỉ là cô chưa sẵn sàng tiếp nhận thôi.
Nhiếp Giai Giai cố đánh sang chuyện khác.
"Sao tối rồi mà ăn mặc gò bó như vậy?"
Thiên Nhi cười.
"Làm nghề này thì người ta vẫn hoạt động ban đêm nhiều hơn thưa tiểu thư"
"Thiên Nhi, ngày mai cô có muốn đi dạo một vòng Los với tôi không?".
"Có lẽ tôi cần hỏi ý kiến ông chủ"
Nhiếp Giai Giai đứng dậy, cầm lấy tay Thiên Nhi.
"Đi, hai chúng ta vào xin ông"
Thiên Nhi mỉm cười đứng dậy đi theo Nhiếp Giai Giai, hiện giờ hai người cứ như hai đứa trẻ lo lắng xin phép người lớn cho ra ngoài chơi vậy.
...
Sáng hôm sau, Thiên Nhi gõ cửa phòng Nhiếp Giai Giai.
"Tiểu thư, dậy thôi, chúng ta đi chơi"
Nhiếp Giai Giai háo hức đã dậy từ sớm chuẩn bị, nghe tiếng Thiên Nhi, cô chạy ra mở cửa.
"Thiên Nhi, cô định ăn mặc như vậy đi chơi à?"
"Thiên Nhi, cô định ăn mặc như vậy đi chơi à?"
"Vâng thưa tiểu thư"
Nhiếp Giai Giai kéo Thiên Nhi vào phòng rồi tìm ra một bộ váy yêu cầu Thiên Nhi vào thay. Cô chần chừ một chút rồi cũng cầm theo đi vào phòng tắm.
10 phút trôi qua. . truyen bjyx
"Thiên Nhi, cô ngủ trong đó à?"
"Tiểu thư, bộ này không được đâu"
"Sao lại không được, tôi vào nha"
"Không đừng tiểu thư"
Nhưng muộn rồi, Nhiếp Giai Giai đẩy cửa ra nhìn thấy Thiên Nhi mang bộ này đúng chuẩn luôn. Đây là mẫu thiết kế mùa hè mới nhất, cô còn chưa mặc qua đâu đấy.
Chiếc váy trễ vai voan màu trắng cùng với những bông hoa hồng nhỏ được phổ nhạt dài qua đầu gối. Phần eo ôm sát người lộ ra vòng eo nhỏ nhắn, mái tóc nâu thẳng mượt đến óng ánh thả dài qua ngang vai nhìn đậm chất tây.
Nhiếp Giai Giai hài lòng kéo Thiên Nhi rời khỏi nhà. Hai người nói chuyện rất hợp, họ đã có một ngày mệt lả vì chạy vòng quanh thành phố Los rộng lớn, sau cùng cả hai quyết định dừng chân ở một nhà hàng Âu để dùng bữa tối.
Lúc ăn, Thiên Nhi vẫn một lòng muốn khuyên nhủ cô.
"Tiểu thư, ai trong đời cũng có những phút lầm lỡ và cần sự tha thứ để sửa đổi. Hơn nữa anh ấy cũng là vì tiểu thư nên mới bất đắc dĩ phải làm vậy, tôi nghĩ tiểu thư nên cho cậu ta một cơ hội"
Nhiếp Giai Giai đã chẳng giận anh từ lâu rồi, chỉ là cô vẫn chưa sẵn sàng tiếp đón anh thôi.
"Cảm ơn cô Thiên Nhi, hôm nay tôi thật sự rất vui. Có lẽ ngày mai tôi sẽ trở về Lạc Thành"
Thiên Nhi mỉm cười dịu dàng, nói.
"Đó có lẽ là lựa chọn rất sáng suốt"
Khi hai người rời khỏi nhà hàng đã là rất khuya, hai người muốn tản bộ một chút để hóng gió, cũng là muốn dành thời gian tâm sự với nhau nhiều hơn bởi vì có lẽ họ sẽ chẳng gặp lại nhau nữa.
Đến một đoạn đường khá vắng, bỗng dưng trong bóng đêm có đến khoảng 3 tên bước ra.
"Ồ là hai tiểu thư xinh đẹp"
Đoạn đường này bọn cướp rất lộng hành, có hẳn một tổ chức ở đây. Nhìn thấy hai tiểu thư chân yếu tay mềm liền đưa vào tầm ngắm.
Thiên Nhi giơ tay đẩy Nhiếp Giai Giai ra phía sau lưng, dặn dò cô ở yên phía sau.
Trong chớp mắt Nhiếp Giai Giai còn chưa kịp hiểu điều gì đang xảy ra, tên đàn ông cao to lực lưỡng lao đến lập tức bị Thiên Nhi vật qua cổ đập mạnh xuống đất, hắn ta đau đến nỗi bất tỉnh.
Hai tên đồng bọn thấy vậy chần chừ không biết nên tiếp tục không, cuối cùng là vẫn sợ hãi quá bỏ chạy nhưng Thiên Nhi dường như chẳng muốn bỏ qua, cô vén váy lên lấy ra một cây súng được dắt ở đùi.
Tiếng súng vang lên hai lần rõ mồn một, hai tên cướp đang chạy lập tức nằm bệt xuống đất chết.
"Tiểu Thư, phiền cô nhắm mắt lại"
Nhiếp Giai Giai không nghĩ nhiều lập tức nhắm mắt. Một tiếng súng nữa vang lên, tên đàn ông cao to lực lưỡng còn bất tỉnh lập tức bị bắn lủng đầu.
Thiên Nhi cất súng lại, trực tiếp nắm lấy tay Nhiếp Giai Giai kéo cô rời đi.
Nhiếp Giai Giai vẫn chưa hoàn hồn lại. Quá khủng rồi!!!!
Tưởng Nhiếp Giai Giai sẽ ghét cô vì giết người như diệt cỏ rác, nhưng Thiên Nhi lại bất ngờ khi Nhiếp Giai Giai nói ra một câu.
"Sau này có cơ hội gặp lại thì dạy tôi bắn súng nhé?"
Thiên Nhi bất ngờ rồi cũng nhanh chóng lấy lại nụ cười nói.
"Tất nhiên rồi thưa tiểu thư"
"Đừng gọi tôi là tiểu thư nữa, chúng ta là bạn mà, gọi tôi là Giai Giai đi"
"Vâng thưa tiê...Giai Giai"
