Đợi Em Sau Vạn Lần Lỡ Mất - Chương 9
Cập nhật lúc: 27/06/2026 10:04
Thời Địch bỏ lại một tấm danh thiếp rồi rời đi. Mãi đến khuya Trịnh Minh Vũ mới có thể về nhà. Nhưng vào phòng anh lại chẳng thấy cô đâu.
Bác quản gia vẫn còn thức, anh bước xuống hỏi.
"Cô ấy có nói cô ấy đi đâu không hả bác?"
"Thiếu gia, Phu Nhân có gọi về báo ở lại nhà ba mẹ chơi một hôm"
Trịnh Minh Vũ không nhanh không chậm cầm lấy áo rời đi.
Đến Nhiếp gia, người làm cũng nhận ra nên mở cửa cho anh vào.
Trịnh Minh Vũ đẩy cánh cửa phòng Nhiếp Giai Giai, anh cởi áo sơ mi ra rồi nhẹ nhàng tiến đến nằm xuống.
Nhiếp Giai Giai tỉnh dậy nhận ra mùi hương quen thuộc. Cô bất ngờ xoay người lại.
"Sao anh lại đến đây?"
"Anh xin lỗi"
"Em không cố ý nói vậy đâu, chỉ là..."
Trịnh Minh Vũ áp một ngón tay lên môi cô.
"Em không cần nói gì hết, anh sai rồi"
Nhiếp Giai Giai mỉm cười,ôm lấy Trịnh Minh Vũ,vùi đầu mình vào ngực anh.
Trịnh Minh Vũ nhướn mày vì anh ít khi thấy cô cư xử như vậy.
"Em buồn ngủ không?"
"Em đã ngủ từ chiều đến giờ"
"Vậy... mình sinh con đi?"
Nhiếp Giai Giai nghe vậy liền vùi đầu vào ngực anh sâu hơn.
"Nhưng em vẫn còn buồn ngủ"
Trịnh Minh Vũ không biết nên nói gì, lại nghe cô cười khúc khích.
"Nhiếp Giai Giai"
Anh nhấn mạnh từng chữ.
"Anh đi làm về mệt rồi, ngủ đi"
"Anh không mệt"
Nói rồi, Trịnh Minh Vũ lật người dậy, nhanh tay thoát y cho cả cô và anh. Nhiếp Giai Giai cũng không từ chối nữa, khi mà anh đặt nụ hôn lên môi cô, Nhiếp Giai Giai liền vòng tay luồn qua mái tóc ngắn đằng sau gáy anh.
Đến khi Nhiếp Giai Giai không thể thở được nữa, Trịnh Minh Vũ mới lưu luyến rời môi cô rồi tiến đến hõm vai cô hít lấy.
Bàn tay Trịnh Minh Vũ cũng không rảnh rang, anh đưa tay đặt lên đỉnh đồi căng tròn của cô nhào nặn khiến cả người Nhiếp Giai Giai bất giác run lên. Cô khẽ kêu lên.
"Vũ.."
Trịnh Minh Vũ lần lượt di chuyển môi đi khắp cơ thể cô, mỗi nơi anh đi qua đều để lại dấu vết như thể đánh dấu chủ quyền, cuối cùng anh dừng lại ở nhũ hoa nhô lên của cô dùng đầu lưỡi linh hoạt nghịch ngợm cắn mút.
"Ưm Vũ em khó chịu"
Bàn tay anh lần mò tìm kiếm đến nơi ẩm ướt trên người cô, sau đó anh tách hai chân cô vòng qua ngang hông mình, anh khàn giọng hỏi.
"Anh vào được không bà xã"
"Ưm"
Trịnh Minh Vũ đưa cậu nhỏ của mình tiến sâu vào bên trong cô, Nhiếp Giai Giai theo phản xạ quắp hai chân vào người anh, cô đau đớn kêu lên.
"Đau quá"
"Thả lỏng đi"
Trịnh Minh Vũ ra vào mỗi lúc một mạnh, còn Nhiếp Giai Giai thì ra sức cào cấu vào lưng anh để lại những vết đỏ ửng, cô bắt đầu cảm thấy sung sướng.
"um Vũ nhanh nữa"
"Vũ..."
Trịnh Minh Vũ nói nhỏ vào tai cô.
"Anh mệt rồi dừng lại nha"
Nhiếp Giai Giai đang khoái cảm thì bỗng dưng anh nói dừng lại, cô khó chịu nỉ non.
"Không..Vũ em muốn"
Trịnh Minh Vũ bật cười thấp giọng nói.
"Vậy em nằm trên đi"
Anh dùng sức lật người để Nhiếp Giai Giai nằm lên trên mình.
"Em tiếp tục đi"
Nhiếp Giai Giai nhẹ nhàng ngồi xuống đúng vật đàn ông của Trịnh Minh Vũ, hai tay cô chống lên ngực anh chống đẩy lên xuống.
Trịnh Minh Vũ rên lên một tiếng ngại ngùng.
"Giai Giai, nhanh nữa đi"
Nhưng cô chỉ có thể đến đó, Trịnh Minh Vũ lấy tay xoa nắn m.ô.n.g cô rồi giúp cô ấn xuống. Cứ như vậy suốt cả một đêm, Trịnh Minh Vũ bế cô đến tủ thấp, bàn trang điểm, giá dép, đến cả bức tường trắng cũng thử qua.
Sau cùng anh bế cô gái đã quá mệt và thiếp đi vào phòng tắm.
Sau cùng anh bế cô gái đã quá mệt và thiếp đi vào phòng tắm.
Tận 9 giờ sáng Nhiếp Giai Giai mới choàng tỉnh, đập vào mắt cô là vòng ngực trần rắn chắc của anh. Cô khẽ đưa tay ra vuốt ve thì bị Trịnh Minh Vũ tóm lấy.
"Em chưa mệt hửm?"
Nhiếp Giai Giai sợ hãi rút tay lại.
"Mệt, đau nữa"
Trịnh Minh Vũ chầm chậm mở mắt ra, đặt lên trán cô một nụ hôn.
"Anh không đến công ty à?"
"Anh muốn ngủ nướng với em"
"Đồ vô trách nhiệm"
Trịnh Minh Vũ đặt tay lên phần bụng phẳng lỳ của cô.
"Nhưng anh sẽ chịu trách nhiệm với nó"
Nhiếp Giai Giai cười khúc khích.
"Ai thèm sinh con cho anh chứ"
Trịnh Minh Vũ kéo cô lại gần.
"Em dám hửm?"
Nhiếp Giai Giai lật chăn ngồi dậy tính chạy đi, nhưng cô không thể đứng dậy nổi vì đau.
Trịnh Minh Vũ cười, cô quay lại lườm anh một cái. Tại anh đấy!!
Trịnh Minh Vũ bình thản đứng dậy, mở tủ lấy quần áo ra mặc lại chỉnh tề, anh nhìn cô trốn trong chăn, chọc tức.
"Không xuống ăn sáng?"
"Minh Vũ, anh là đồ đáng ghét!!"
Nhiếp Giai Giai cầm lấy gối ném vào người anh.
Trịnh Minh Vũ để mặc cô ném, mở tủ lại lấy cũng lấy cho cô một bộ quần áo rồi giúp cô mặc lên người.
Thấy cô không nhúc nhích, anh nhướn mày bảo.
"Muốn anh bế xuống nhà à?"
"Em không đi được"
Trịnh Minh Vũ mở cửa bước xuống lầu, ông bà Nhiếp ngạc nhiên khi thấy anh ở đây, còn từ trên phòng xuống.
"Minh Vũ, con đến từ lúc nào?"
"Hôm qua Giai Giai về đây nên c.o.n c.ũng qua, nhưng công việc xong hơi trễ"
"Ừ lại đây ngồi ăn sáng luôn con, Giai Giai còn chưa dậy à?"
"Vâng mẹ, để con mang đồ ăn sáng lên cho em ấy"
"Con bé này không chịu xuống mà ăn còn sai người khác"
Trịnh Minh Vũ cười cười không nói gì, anh xin phép bưng thức ăn lên phòng.
Sau khi cô ăn xong anh cũng nhanh chóng đến công ty.
Nhiếp Giai Giai buồn chán nghịch điện thoại đến tận chiều, điện thoại cô đổ chuông là Lưu Ly gọi đến muốn rủ cô đi mua sắm dạo phố.
Nhiếp Giai Giai cúp máy gượng dậy chuẩn bị lên đường. Cô lái xe riêng qua đón Lưu Ly.
Lưu Ly rủ cô đi mua sắm là phụ, muốn kể chuyện với cô là chính.
Sau khi lên xe thắt dây an toàn đủ, chiếc xe phóng đi vun vút, Lưu Ly bắt đầu sốt sắng.
"Nhiếp Giai Giai, hôm qua Cao Cảnh Minh say xỉn rồi chạy đến cầu xin mình quay lại"
Nhiếp Giai Giai nghe xong cũng chẳng bất ngờ, cô mỉm cười tiếp tục lái xe.
Nhìn thấy biểu cảm này của cô, Lưu Ly nghi ngờ.
"Nhiếp Giai Giai có phải cậu làm gì không?"
"Thế cậu có chịu quay lại không?"
Nhiếp Giai Giai lẩn tránh câu hỏi của Lưu Ly.
"Thì ra là cậu, mình biết ngay mà. Tất nhiên là mình không đồng ý, nhưng hắn cứ ôm lấy mình cầu xin như tên điên vậy, may mà Thời Địch đến không thì...."
Nhận ra mình lỡ mồm, Lưu Ly lấy tay bịt miệng, cô cười cười chỉ vào một cửa hàng thời trang cao cấp bên đường.
"Nhiếp Giai Giai ghé vào đó xem thử đi"
Nhiếp Giai Giai híp mắt nhìn cô.
"Thời Địch? cậu quen anh ấy?"
"Đâu có, mình ờ mình bị lẹo lưỡi"
Lưu Ly cười cười lấy lệ.
Nhiếp Giai Giai đỗ ngay xe bên đường, nghiêm túc nhìn Lưu Ly.
"Lưu Ly, cậu đừng quan tâm anh ấy làm bất cứ điều gì cho cậu, cũng đừng rung động. Nếu cậu rung động, người đau lòng sẽ là cậu bởi vì anh ấy đã thích người khác rồi"
"Cậu nói gì vậy, mình làm sao thích Thời Địch được chứ"
Lưu Ly im lặng cúi đầu nhìn xuống đôi giày cao gót màu xanh, cô đung đưa mũi giày qua lại.
"Lưu Ly, mình là bạn thân cậu, có chuyện gì phải kể ngay với mình"
"Không có chuyện gì thật mà"
Nhớ lại đêm hôm đó, cô vẫn cảm thấy chút buồn và vô thức hạ thấp giọng xuống khi nói câu đó.
"Thời Địch chỉ mới về nước hôm đám cưới mình, vậy hai bọn cậu quen nhau lúc nào?"
"Lúc lúc.."
Lưu Ly im lặng.
"Cậu không giấu nổi mình đâu"
"Lưu Ly, nhìn thẳng vào mắt mình nói hết cho mình nghe có chuyện gì?"
hức hức.. Lưu Ly bắt đầu khóc, vì Nhiếp Giai Giai là bạn thân cô nên cô cũng tin tưởng mà nói ra hết.
...
"...Cậu đừng nói cho ai hết nha Giai Giai, mình với anh ấy cũng giải quyết xong hết rồi, mình không muốn dính líu đến anh ấy nữa"
Nhiếp Giai Giai vỗ trán, không ngờ lại có thể xảy ra chuyện này. Cô sực nhớ ra một chuyện.
"Cậu uống thuốc tránh t.h.a.i chưa?"
"Mình uống rồi"
"Ừ thôi được rồi, lần sau có chuyện gì không được giữ một mình biết chưa?"
