Đợi Em Sau Vạn Lần Lỡ Mất - Chương 10

Cập nhật lúc: 27/06/2026 10:04

Nhiếp Giai Giai và Nhiếp Lưu Ly dạo chơi mua sắm cả buổi không thấy chán. Nhiếp Giai Giai cũng muốn Lưu Ly có thể quên hết chuyện buồn nên chơi rất hết mình.

Trời cũng đã tối, hai người quyết định tìm một nhà hàng để ăn tối. Vừa bước vào bọn họ nhìn thấy Thời Địch và Tử Nghiên sánh đôi bước vào phòng riêng.

Nhiếp Giai Giai nhìn qua Lưu Ly, ánh mắt cô nàng có phần xụ xuống nhưng nhanh chóng lấy lại tinh nhần.

"Hai người họ đẹp đôi ha Giai Giai"

Nhiếp Giai Giai thở dài chỉ biết ậm ừ, đã muốn quên đi hết cuối cùng vẫn phải gặp.

Bọn họ cũng chọn cho mình một phòng riêng để thưởng thức bữa tối rồi cùng nhau nói chuyện phiếm. Hai người chỉ cần gặp nhau thì chuyện gì cũng có thể nói được.

Nhìn đồng hồ cũng đã muộn, cả hai nhanh chóng thu xếp ra về.

Vừa bước ra khỏi cửa, phòng bên cạnh cũng mở ra, nam thanh nữ tú từ trong phòng cười nói bước ra không ai khác là Thời Địch và Tử Nghiên.

Tử Nghiên cười tươi khi thấy Nhiếp Giai Giai.

"Nhiếp Giai Giai chào em, hôm nay em cũng ăn ở đây à? "

"Vâng chào chị Tử Nghiên, hai anh chị là đang hẹn hò à?"

"hahha không phải như em nghĩ đâu, bạn bè cùng nhau đi ăn cơm thôi"

"Còn đây là?.."

"À đây là bạn thân em, Lưu Ly"

"Chào em"

Tử Nghiên mỉm cười đưa tay về phía Lưu Ly.

Lưu Ly vội vã đưa tay ra nắm. Tay chị ấy thật mềm.

"Chào chị, nghe danh đã lâu"

Thời Địch cũng không có ý định lên tiếng.

"Thôi cũng trễ rồi hai anh chị xin phép rời đi trước"

"Vâng"

Cuộc gặp gỡ này chỉ có người trong cuộc mới biết thật gượng gạo.

hmm đúng là oan gia ngõ hẹp.

Nhiếp Giai Giai chở Lưu Ly về nhà rồi mình cũng lái xe về Trịnh gia. Cô suy nghĩ mãi không biết có nên nói cho Minh Vũ nghe không, nhưng nghĩ đi nghĩ lại rồi cũng thôi.

Cô đi thẳng lên phòng tắm rửa sạch sẽ, giờ này Trịnh Minh Vũ vẫn chưa về, cô cô xem điện thoại sẵn chờ anh về.

Cô lướt thấy thông tin thầy Cao Vĩ Thành rất nổi tiếng đang mở lớp dạy kinh doanh. Cô cũng lớn rồi, cũng muốn tìm cho mình một công việc để sau này không phải dựa dẫm vào ai, và có khi trong tương lai cô cũng sẽ điều hành Nhiếp gia nên cũng muốn đến đây học thử.

Mặc dù cô đã đi du học và được cấp bằng giỏi bên Mỹ nhưng cô vẫn muốn trau dồi bản thân hơn và trải nghiệm nhiều hơn.

Lớp của thầy nằm trong Đại Học C ở Hải Thành, một khóa học là 3 tháng. Từ Hải Thành về Lạc Thành rất xa nên cô nghĩ phải đăng kí học nội trú.

Nhiếp Giai Giai bấm bụng tí nữa Minh Vũ về sẽ hỏi ý kiến anh thử. Nhưng cô nghĩ là anh sẽ không đồng ý vì phải học nội trú.

Đang trầm tư suy nghĩ thì lạch cạch cửa phòng mở ra, Trịnh Minh Vũ bước vào, thấy Nhiếp Giai Giai còn thức anh nhíu mày.

"Sao còn thức?"

"Anh về khuya như vậy em ngủ không được"

Trịnh Minh Vũ để áo vest lên ghế, Nhiếp Giai Giai tiến lại nhẹ nhàng tháo cà vạt cho anh.

Trịnh Minh Vũ thuận tay kéo nhẹ cô vào lòng.

"Lo lắng cho anh à?"

"Hừ không thèm"

Trịnh Minh Vũ không quan tâm, cúi xuống chôn đầu vào hõm vai cô hít lấy mùi hương sữa tắm dịu nhẹ.

"Nhiếp Giai Giai anh mệt quá"

"Tắm rửa đi rồi còn đi ngủ, nhé?"

"Anh còn một số công việc phải giải quyết"

"Vậy để em chuẩn bị chút đồ ăn cho anh".

"Em ngủ đi, đừng lo cho anh"

"Anh tắm rửa đi đã"

Cô không thèm nghe lời anh lạch bạch chạy xuống lầu, lao vào nhà bếp chuẩn bị. Vì đồ ăn ban nãy đã được người hầu nấu sẵn nên chỉ việc hâm lại.

Vừa hâm cô vừa nghĩ không biết phải mở lời xin anh như thế nào.

Cô bưng thức ăn lên tận thư phòng đặt xuống bàn, Trịnh Minh Vũ rời bàn làm việc lại bàn chính cầm đũa lên ăn. Nhân lúc này Nhiếp Giai Giai bắt đầu mở lời.

"Minh Vũ, ban nãy em thấy thầy Cao Thái Thành mở lớp kinh doanh, em muốn đến đó học"

Trịnh Minh Vũ dừng đũa, thầy Thành tất nhiên là anh biết, lại còn là người quen của anh.

"Nhưng anh nhớ là nó ở Hải Thành và khóa học dài 3 tháng"

"Aiz Minh Vũ, 3 tháng chứ có phải 3 năm đâu, em muốn đi"

"Em không cần làm gì cả, anh nuôi em"

"Anh.."

"Anh không muốn nghe thêm, ở Hải Thành rất nguy hiểm"

Nguy hiểm nhất là Trác Hạo Nhiên.

Nhiếp Giai Giai chỉ biết im lặng ngồi nhìn Trịnh Minh Vũ xử lý hết đống đồ ăn rồi đứng dậy làm việc tiếp, cô thở dài dọn dẹp rồi về phòng nằm.

Nằm lăn qua lăn lại mãi, cô thật sự muốn đến đó học.

Cuối cùng cô vẫn phải lê lết ngó vào thư phòng một lần nữa,anh vẫn đang chăm chú làm việc, quay sang thấy cô giúp việc đang đem lên cho anh một ly sữa cô vội vàng đón lấy rồi ra hiệu cho cô giúp việc quay xuống.

Nhiếp Giai Giai nhẹ nhàng bước vào, anh không để tâm có người vào vì anh nghĩ chắc là cô giúp việc mang sữa lên cho anh như mọi ngày.

Nhiếp Giai Giai đặt ly sữa lên bàn rồi cất giọng.

"Thưa ngài, sữa của ngài đây"

Trịnh Minh Vũ ngẩng đầu lên nhìn.

"Sao em còn ở đây?"

Nhiếp Giai Giai đi vòng qua ngồi thẳng lên đùi anh. Trịnh Minh Vũ nhướn mày. Cô vòng tay qua cổ anh rồi đặt lên cằm anh một nụ hôn.

"Cục cưng em thật sự muốn đi học"

Tưởng cô lại giở trò gì, ai dè vẫn là chuyện lúc nãy.

Trịnh Minh Vũ ngả người về phía sau lấy tay day day trán rồi nói.

"Ừm"

Nhiếp Giai Giai rất vui mừng khi nghe được câu anh đồng ý. Nếu biết dùng mĩ nhân kế có thể nhanh chóng dụ được anh cô đã xài từ lâu.

Trịnh Minh Vũ thở dài, ai bảo anh không chịu được cô năn nỉ.

"Em về phòng ngủ đi, anh sẽ đăng kí học cho em"

"Vâng thưa ngài!!"

Nhiếp Giai Giai phấn khởi đứng bật dậy trở về phòng không thèm liếc lấy anh thêm một cái.

Trịnh Minh Vũ "..." Có phải anh dễ dãi quá rồi không?

Quá nửa đêm, Trịnh Minh Vũ mới trở về phòng, anh tiến lại lật chăn lên ôm Nhiếp Giai Giai đã mơ màng thiếp đi, cô nằm quay lưng về phía anh.

Vì thấy thứ gì đó lạnh lẽo chạm vào người nên cô giật mình tình dậy.

Nhiếp Giai Giai không buồn quay lại mà nằm yên yếu ớt hỏi.

"Anh xong việc rồi à?"

"Ừm"

Nói xong cô vẫn nhắm mắt ngủ tiếp. Bàn tay hư hỏng của Trịnh Minh Vũ bỗng dưng lần mò khắp nơi trên người cô, anh đưa tay vén dây áo hai dây trên vai cô trượt xuống rồi bắt đầu làm loạn.

Nhiếp Giai Giai không chịu nổi nữa đành xoay người lại.

"Minh Vũ, anh không mệt à?"

Mắt cô vẫn còn lim dim.

"Em mệt thì ngủ tiếp đi, anh không mệt"

"Trịnh Minh Vũ anh là cái đồ.."

Trịnh Minh Vũ không nhanh không chậm dùng môi chặn lời nói cô lại rồi dùng sức bật người nằm lên người Nhiếp Giai Giai.

"uhmm um..."

Bàn tay anh cũng không yên phận mà luồn vào chiếc váy ngủ mỏng manh, anh đặt tay lên cô bé của cô cách một chiếc quần lót ren màu đen, trái ngược với tay anh là chỗ đó rất ấm.

Xích lên một chút nữa là gò bông to tròn của cô, anh bắt đầu ra sức nhào nặn đủ kiểu rồi lại dày vò nhũ hoa đã dựng đứng lên. Cô bất giác ưỡn ngực tạo thành một hình vòng cung xinh đẹp.

Trịnh Minh Vũ lưu luyến rời môi cô, di chuyển qua đến bên tai cô cắn mút.

"Vũ, đừng làm loạn nữa"

"Anh đồng ý cho em đi học, em phải chiều anh"

Cô đỡ lấy trán, biết ngay mà anh làm sao mà tốt như vậy được.

Nói rồi chiếc váy ngủ mỏng manh bị anh xé phăng bay lên không trung rồi từ từ rơi xuống sàn, anh cũng nhanh chóng thoát y cho mình rồi hôn lấy khắp nơi trên người cô.

Trịnh Minh Vũ xoay người cô lại, hôn vào gáy đến sống lưng, trên người cô còn sót lại chiếc quần lót mỏng manh tội nghiệp cũng nhanh chóng bị anh xé nát. Anh nhanh chóng đưa cự long đã ngóc đầu lên từ nãy đến giờ tiến vào đến nơi sâu nhất bên trong cô, Nhiếp Giai Giai phát ra một âm thanh trầm thấp đã cố đè nén.

Hai bàn tay anh giữ lấy bụng cô ra vào liên tục. Anh lại xoay người cô lại tách chân cô đặt qua hông, rồi lại miệt mài vận động, cô theo phản xạ cũng nâng người theo nhịp điệu càng làm anh khoái cảm nhịp tăng lên mỗi lúc một nhanh.

"Vũ.."

"Huhm.."

"Nữa đi.."

Anh giữ nguyên tư thế bế cô lên, Nhiếp Giai Giai theo phản xạ quoắp hai chân lên hông anh. Trịnh Minh Vũ ôm lấy vòng ba săn chắc của cô tiếp tục ra vào rồi từ từ di chuyển áp lưng cô vào bức tường lạnh buốt.

"Yên nào"

"Uhmm.."

"Em có yêu anh không?"

"Yê...u"

"Muốn anh không?"

"huhm...muốn"

Trịnh Minh Vũ rất hài lòng với câu trả lời này, anh vùi đầu vào cổ cô hít lấy mùi thơm trên cơ thể, Nhiếp Giai Giai tay đặt tay lên bả vai anh nhướn người ngẩng cao đầu lên hưởng thụ, môi anh tiếp tục trượt xuống gò bông căng tròn ra sức cắn xé nụ hồng nhỏ rất vừa miệng anh của cô, dùng đầu lưỡi linh loạt liên tục trêu ghẹo đến khi nụ hồng bắt đầu đỏ ửng lên sưng tấy rồi lại không quên nhiệm vụ bên dưới mạnh bạo di chuyển. Sau một lúc cả hai quay về giường tiếp tục hành sự. Một đêm dài cứ thế qua đi.

Bên ngoài mặt trời cũng bắt đầu ló dạng, những chiếc lá rụng xuống chao đảo trên không trung rồi tiếp đất nhẹ nhàng, bình minh lên đón chào một ngày mới yên bình. Bên trong phòng chỉ còn tiếng hai cơ thể quấn vào lấy nhau cùng tiếng rên đỏ mặt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đợi Em Sau Vạn Lần Lỡ Mất - Chương 10: Chương 10 | MonkeyD