Đổi Hồng Trang - 6

Cập nhật lúc: 11/08/2026 18:01

15

Cố Tiêu Hằng lập tức nhận ra không đúng, cau mày ngẩng đầu:

“Nhị thiếu gia vẫn còn quấy rầy thiếu phu nhân?”

“Từ khi người và lão gia đuổi Nhị thiếu gia tới Từ Châu du học, người thì không gặp được.”

“Nhưng Nhị thiếu gia cứ ba ngày hai bữa lại gửi từ Từ Châu đủ loại bánh ngọt cùng đồ chơi mới lạ cho thiếu phu nhân.”

Cố Tiêu Hằng lập tức căng thẳng:

“Thiếu phu nhân nhận rồi?”

“Không.”

“Đều ném ra ngoài.”

“Sau đó ngay cả tiểu tư tới đưa đồ cũng bị đ.á.n.h chạy bán sống bán c.h.ế.t.”

Cố Tiêu Hằng muốn cố giữ vẻ mặt bình tĩnh.

Nhưng cảm xúc trong lòng hoàn toàn chẳng nghe sai khiến, tràn ra thế nào cũng không giấu nổi.

Cuối cùng hắn từ bỏ, nhẹ nhàng bật cười.

Hai người bên cạnh nhìn thấy vẻ mặt ấy càng cười vui vẻ.

Như Yên lại mang bộ dạng hận sắt không thành thép:

“Cho nên thiếu gia, sau này người thấy thứ gì ngon, thứ gì thú vị, chỉ cần cảm thấy thiếu phu nhân sẽ thích thì cứ tặng.”

“Đừng quan tâm thiếu phu nhân có thiếu hay không.”

“Người muốn tặng thì phải tặng.”

“Đây là tâm ý.”

Mấy lời ấy khiến Cố Tiêu Hằng như được khai sáng.

Buổi tối trong phòng tắt đèn, Như Yên và Văn Nghiễn đóng cửa đi ra, cùng nhau cảm thán:

“Chủ t.ử chúng ta tuy đã từng thành thân, nhưng với thiếu phu nhân trước kia chỉ có kính trọng chứ không có tình cảm.”

“Chuyện nam nữ thật ra vẫn chẳng hiểu gì.”

“Xem ra muốn tình cảm giữa thiếu gia và thiếu phu nhân tiến thêm một bước, chúng ta còn phải cố gắng.”

16

Sáng hôm sau, ta vừa thức dậy mở cửa, Văn Nghiễn đã ôm một chiếc hộp chạy vào, nói là Cố Tiêu Hằng bảo hắn mang về tặng ta.

Vừa mở ra, ta há miệng rất lâu không khép lại được.

Bên trong là một cây đại trâm bằng vàng khảm hồng ngọc cùng lam ngọc.

Món trang sức này tinh xảo vô cùng, nhìn một cái đã biết cực kỳ quý giá, chắc chắn do thợ thủ công hàng đầu kinh thành chế tác.

Từ hôm ấy, quà tặng liên tục được đưa vào phòng ta.

Trâm phân tâm hình hoa sen bằng vàng khảm ngọc, khuyên tai hồ lô vàng lũy ti, nhẫn vàng hình bàn đạp ngựa, vòng tay vàng khảm đá quý, áo choàng da chồn...

Ngoài ra còn đủ loại đồ ăn, đồ chơi mới lạ.

Vải vóc, trâm châu son phấn, gương đồng nhỏ, túi thơm vàng chạm rỗng, trâm hình côn trùng cỏ cây, bánh ngọc đái, kẹo hạt thông...

Ta không khỏi khó hiểu:

“Hai huynh đệ này rốt cuộc làm sao vậy?”

“Một người vừa ngừng gửi, người kia lại bắt đầu?”

Nhưng ta là chính thê của hắn.

Quan tâm hắn vì sao làm gì?

Ta nhận hết.

Toàn bộ đồ quý giá đều khiêng vào kho, tính hết thành tài sản riêng của ta.

Dặn người khiêng đồ vào ghi sổ xong, ta bước ra ngoài, phát hiện trời đang mưa thu, thời tiết đã lạnh.

Ta quay đầu chui thẳng vào tiểu trù phòng, nhóm lửa trong bếp, ném khoai lang vào nướng.

Ta cùng Linh Nhi ngồi trước bếp lửa đọc sách, ấm áp vô cùng.

Khoai lang nướng chín, bên ngoài phủ một lớp than đen dày.

Ta muốn bẻ ra nhưng lại quá nóng, vừa xuýt xoa vừa liên tục véo ch.óp tai cho đỡ bỏng, khiến Linh Nhi cười khúc khích.

“Được lắm, Linh Nhi.”

“Thấy mẫu thân mất mặt mà còn cười vui như vậy?”

“Con không muốn ăn khoai nướng nữa à?”

“Muốn ăn, muốn ăn!”

“Linh Nhi muốn ăn!”

“Vậy hôn mẫu thân một cái.”

“Mẫu thân cho con củ ngọt nhất.”

Linh Nhi lập tức “chụt” một cái lên má ta.

Trong lòng ta ngọt như ăn mật, đưa nửa củ khoai trong tay cho nàng.

Không ngờ Linh Nhi vừa c.ắ.n một miếng đã ngẩng đầu gọi:

“Phụ thân!”

Ta nghe tiếng cũng ngẩng lên.

Chỉ thấy hắn đứng ngoài cửa bếp, khóe môi mang ý cười.

Cũng chẳng biết đã đứng đó nhìn bao lâu.

17

Linh Nhi cầm nửa củ khoai chạy tới.

“Phụ thân!”

“Mẫu thân nướng khoai cho con ăn, ngon lắm!”

“Người ăn một miếng!”

Cố Tiêu Hằng cúi đầu c.ắ.n một miếng từ bàn tay nhỏ của nàng.

“Mẫu thân ngày ngày mở tiểu táo cho con, nuôi con tiểu hoa miêu này bụng tròn vo.”

“Phụ thân sắp bế không nổi Linh Nhi rồi.”

Vừa nói, hắn vừa véo khuôn mặt nhỏ của Linh Nhi, nhẹ nhàng lau than đen dính trên má nàng.

“Phụ thân đang nói con béo sao?”

Linh Nhi chớp mắt, vẻ mặt ngơ ngác khiến cả hai chúng ta bật cười.

Ta đứng dậy, đưa một củ khoai cho Cố Tiêu Hằng rồi nói với Linh Nhi:

“Linh Nhi phải ăn nhiều mới lớn cao.”

“Béo một chút càng tốt.”

“Béo mới có sức!”

Linh Nhi giãy muốn xuống.

Cố Tiêu Hằng đặt nàng xuống đất.

Nàng lập tức chạy mất dạng.

Trong bếp chỉ còn lại hai chúng ta.

Ta đành chủ động tìm chuyện nói:

“Hôm nay sao chàng về sớm vậy?”

“Công việc trong cung gần xong rồi.”

“Ồ.”

Đứa trẻ vừa đi, ta bỗng chẳng biết nói gì với hắn, bầu không khí lập tức có chút ngượng ngùng.

Hắn cứ dùng ánh mắt mang ý cười nhìn ta, cũng chẳng lên tiếng.

Ta nghi hoặc nhìn lại.

Do dự một lúc, hắn cuối cùng nâng tay, lòng bàn tay áp lên má ta.

Đầu ngón tay ấm nóng lướt tới sau tai, cảm giác tê ngứa truyền tới.

Tim ta bỗng hụt mất một nhịp.

Hai tay cầm củ khoai, cả người cứng đờ tại chỗ.

Ngón cái hắn nhẹ nhàng lau trên mặt ta, giọng dịu dàng:

“Nàng cũng biến thành tiểu hoa miêu rồi.”

Tim đập quá nhanh.

Ta căng thẳng đến mức bắt đầu nấc cụt, lập tức che miệng chạy mất.

18

Ăn khoai xong, Linh Nhi quấn lấy chúng ta, nhất định bắt hai người cùng dỗ nàng ngủ.

Nàng còn phân công ta kể chuyện, Cố Tiêu Hằng vỗ lưng.

Hai chúng ta xấu hổ ngồi đối diện hai bên giường.

Mãi tới khi hơi thở Linh Nhi đều đặn mới nhẹ chân nhẹ tay bước ra ngoài.

Ta ngồi xuống bên trường kỷ ngoài sảnh.

Hắn không giống mọi ngày rời đi tới thư phòng, trái lại tới gần án sách, nhìn những quyển sách trên giá của ta.

Đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua gáy sách, sau đó hắn rút một quyển ra, nhìn ta:

“Quyển sách này...”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.