Đổi Hồng Trang - 7
Cập nhật lúc: 11/08/2026 18:01
Ta lập tức hiểu.
“Năm ta tám tuổi, chàng tặng ta.”
Khi ấy ta quanh năm theo cha mẹ ra ngoài kinh doanh, đi khắp non sông, vốn chẳng chú trọng việc học.
Năm ấy ở Cố phủ, bởi ta không biết chữ nên bị Cố Tiêu Viễn cười nhạo một trận.
Lòng hiếu thắng nổi lên, ta trực tiếp chạy tới thư trai, tìm vị đại ca ngày thường chỉ biết đọc sách.
Ta ngẩng đầu hỏi:
“Tiêu Hằng ca ca, huynh có thể dạy ta đọc sách viết chữ không?”
Hắn ngẩng đầu khỏi sách, chẳng hề chê ta đường đột, chỉ gật đầu đồng ý.
Hắn dạy ta đọc sách, lại dạy ta viết chữ.
Lúc ta rời đi còn tặng mấy quyển sách cùng b.út mực giấy nghiên.
Những quyển sách ấy theo ta lên thuyền.
Mỗi lần rảnh rỗi ta đều đọc đi đọc lại rất nhiều lần.
19
Ta chợt nhớ tới một chuyện, tinh nghịch cười với hắn:
“Chàng nhìn thử chữ của ta đi?”
Trên mặt hắn hiện vẻ nghi hoặc, bước tới án thư, cầm tờ chữ ta viết lên xem.
Nhìn một lúc, ánh mắt hắn lộ vẻ kinh ngạc vui mừng:
“Sao lại...?”
Ta đắc ý đứng dậy, bước tới đối diện hắn, hai tay chống mép bàn.
“Chàng còn nhớ năm chàng đỗ Tiến sĩ, ta lại tới Cố phủ không?”
“Khi ấy chàng tặng ta rất nhiều sách.”
“Trong đó kẹp một quyển b.út ký do chàng viết.”
“Ta thấy chữ của chàng đẹp nên cứ bắt chước nét chữ ấy mà luyện đi luyện lại.”
“Có giống không?”
Hắn nhìn ta, không nhịn được bật cười.
“Quả thật rất giống.”
“Nếu là người khác, e rằng còn chẳng phân biệt được nét chữ của nàng với ta.”
Ta lấy tờ giấy khỏi tay hắn.
“Đúng rồi.”
“Thật ra ba chữ ta viết đẹp nhất lại là ba chữ này.”
Ta nhanh ch.óng tới trước bàn ngồi xuống.
Hắn chống tay lên lưng ghế, cúi người nhìn.
Ta cầm b.út chấm mực, từng nét từng nét viết xuống ba chữ:
“Cố Tiêu Hằng.”
Viết xong, ta cười quay đầu:
“Thế nào?”
“Giống không?”
20
Khóe môi hắn mang ý cười.
Trong mắt cũng tràn đầy ý cười.
Nhưng hắn chẳng trả lời câu hỏi của ta.
Ánh mắt nhìn ta dần nóng bỏng, như hai đốm lửa đang nhảy múa.
Có lẽ bởi khoảng cách quá gần.
Ngọn lửa ấy dường như cũng lan tới mặt ta, khiến má cùng vành tai nóng lên.
Yết hầu hắn khẽ chuyển động, giọng khàn đi:
“Đào Nhiên.”
“Ừ?”
“Trong lòng nàng có người mình thích chưa?”
Sách hắn cho ta đọc toàn là đạo đức nhân nghĩa, cương thường luân lý.
Chuyện tình cảm cha mẹ chưa từng dạy.
Trong sách cũng chẳng nói.
Tim ta đập loạn:
“Thế nào mới tính là người trong lòng?”
“Chàng có người trong lòng sao?”
“Đương nhiên ta có.”
“Nhìn thấy nàng ấy, ta sẽ động lòng, sẽ căng thẳng, muốn đem tất cả những thứ tốt nhất trên đời cho nàng.”
“Nàng vui, ta cũng vui.”
“Nàng buồn, ta còn khó chịu hơn nàng.”
“Đó chính là thích.”
Tim ta bây giờ cũng đập nhanh như vậy.
Mặt cũng nóng như vậy.
Đây chẳng lẽ chính là động lòng và căng thẳng?
Hay chỉ bởi ánh mắt hắn quá thâm tình, khoảng cách lại quá gần?
“Ta... ta không biết.”
“Ta chưa từng nghĩ tới những chuyện này.”
Hắn lại ghé mặt gần thêm một chút.
Tay kia chống mép bàn, gần như vây cả người ta trong l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.
“Vậy vì sao tên của ta lại là thứ nàng viết giống nhất?”
“Bởi ta viết nhiều lần nhất.”
Ta trả lời vô cùng thản nhiên.
“Vậy khi viết tên ta, trong đầu nàng nghĩ gì?”
“Viết tên chàng, đương nhiên nghĩ tới chàng.”
Trong đầu ta dường như có pháo hoa nổ tung.
Nói xong mới phát hiện mình lỡ miệng, vội che miệng.
Ý cười trong mắt hắn lập tức tràn ra, ánh mắt lấp lánh như đầy sao, kinh hỉ nhìn ta.
“Ta... không phải.”
“Ta không nghĩ nhiều như vậy.”
“Ta cũng chẳng biết tại sao...”
Ta luống cuống chẳng biết giải thích thế nào.
Càng giải thích lại càng không đúng.
Hắn đưa tay xoa đầu ta, cười:
“Nhiên Nhi ngốc.”
“Vẫn chưa khai khiếu.”
Sau đó hắn đứng thẳng người.
“Không còn sớm nữa.”
“Nàng nghỉ ngơi đi.”
Hắn đóng cửa rời khỏi phòng.
Trong phòng lập tức trống trải.
Trong lòng ta dường như cũng hụt đi một khoảng.
21
Sáng hôm sau, Văn Nghiễn lại tới đưa đồ.
Linh Nhi quấn lấy Văn Nghiễn cùng Như Yên, bắt hai người làm diều với nàng.
Ta ngồi bên cạnh luyện chữ nhưng tâm trí chẳng đặt trên giấy, cứ nghĩ mãi câu Cố Tiêu Hằng nói tối qua.
“Người trong lòng?”
“Thế nào mới tính là người trong lòng?”
“Thật khó hiểu.”
Bên kia, tiếng làm diều bỗng im bặt.
“Thích một người thì người đó chính là người trong lòng chứ còn gì.”
Ta giật mình, ngẩng đầu lên.
Ba người ngồi dưới đất đều đang nhìn ta.
“Vừa rồi ta nói suy nghĩ trong lòng ra thành tiếng à?”
Ba người đồng loạt gật đầu.
Ta lập tức ngậm c.h.ặ.t miệng.
Như Yên chua chát nói:
“Xem ra những thứ thiếu gia nhà ta tặng đều uổng phí.”
“Thiếu phu nhân chẳng hề hiểu tình ý của thiếu gia sâu đến mức nào.”
“?”
Văn Nghiễn lập tức tiếp lời:
“Ta chỉ hận trái tim thiếu phu nhân làm bằng sắt!”
“?”
Chuyện gì vậy?
Tại sao tự nhiên đều mắng ta?
“Có lời gì nói cho rõ!”
“Đừng ngồi đó lẩm bẩm bóng gió!”
22
Như Yên xoay người đối diện ta, khoanh hai tay trước n.g.ự.c:
“Thiếu phu nhân, thiếu gia thích người.”
“Người thật sự không cảm nhận được sao?”
Ta có chút chột dạ, ánh mắt đảo lung tung:
“Mơ mơ hồ hồ... hình như cũng cảm nhận được.”
Văn Nghiễn lại hỏi:
“Vậy thiếu phu nhân chẳng lẽ hoàn toàn không có cảm giác với thiếu gia?”
“Ta?”
“Có... hay là không nhỉ?”
Hai người phía trước suýt ngã ngửa, phải vịn nhau mới miễn cưỡng ngồi vững.
Văn Nghiễn nói:
“Thiếu phu nhân, nếu người không thích thiếu gia, sao lại biết thiếu gia thích ăn món gì, uống loại trà gì?”
Như Yên tiếp:
“Còn ngày nào cũng dặn tiểu trù phòng làm xong, tự tay xếp vào hộp thức ăn rồi sai người mang vào cung?”
